13 tháng 6, 2014

Nhất kiến chung tình


Có một câu chuyện hay về hai con cá, chẳng hiểu anh đã nghe chưa? Chúng bị mắc trong vùng nước cạn, mỗi ngày duy trì sự sống bằng cách hà hơi giữ ấm nhau, con này tiết nước dãi ra làm ướt cho con kia được sống. Người đời thoạt nhìn qua có vẻ cảm động, nhưng sự thật là sinh tồn như thế thật sự đáng thương. Rồi sự thật nữa là có một ngày đẹp trời, hai con cá thoát được ra một vùng biển lớn, chúng tách nhau ra, quên đi vùng nước cạn, quên đi nhau, quên đi những ngày dựa vào nhau mà sinh tồn khốn khổ. Mỗi con một phương, tự do tự tại và sống hạnh phúc. 


Con người có làm vậy được không? Hình như là được. Em dường như đã quên hết. Chỉ có một đôi khi, kỉ niệm chợt ào về. Em cười và không buồn mấy.

Nhưng rồi sự thật nữa, cứ lần lượt bị phơi bày. Thực ra là em không giấu, không hề giấu. Chỉ là em không bao giờ nghĩ đến là ai đó hiểu, ai đó biết vì ngay cả chính bản thân em cũng không hề biết rằng đó là như thế. Nó giống như là việc em bị xóa đi một phần ký ức nào đó trong trí nhớ, rằng có một việc như thế đã từng tồn tại, có một người như thế đã từng tồn tại ở trong em. 

Yan bảo, em trêu đùa người ta đủ rồi, dừng lại thôi. Em ngỡ ngàng quá. Em trêu đùa gì đâu. Em nghiêm túc mà. Em thích họ, em vui khi ở bên họ. Họ có đôi mắt giống anh thì sao? Họ có đôi bàn tay giống anh thì sao? Họ có vóc dáng giống anh thì sao? Kể cả họ cười cũng giống anh đi chăng nữa thì cũng không phải là anh. Thế nhưng Yan cứ khăng khăng khẳng định rằng em cố tình làm vậy. Nếu không thì tại sao chỉ một vài tuần sau em lại cố tình tránh mặt họ. Ừ... Cái đó... Em không biết. Nhưng chắc chắn không phải vì em thất vọng khi nhận ra chỉ có một đôi mắt giống anh thôi thì không đủ, chỉ có đôi tay giống anh thôi cũng không đủ, chỉ có nụ cười giống anh lại càng không đủ... mà bởi vì... Em thực sự không biết...

Nhưng em đã bị Yan vạch trần. Yan chỉ cho em thấy người đàn ông này chỉ có đôi mắt giống anh thôi, người đàn ông kia chỉ có đôi tay giống anh thôi, người đàn ông khác chỉ có vóc dáng giống anh thôi, và người đàn ông nọ chỉ có nụ cười giống anh thôi. Em đừng giả ngốc không biết gì, em đừng tự dìm chết mình bằng những ảo tưởng. Không ai chịu thay thế làm người khác để đến bên em, cho em tùy nghi chiếm lấy. Họ không ngốc, chỉ là em ngốc...

Thế đấy anh. Trong vũ trụ bao la này cũng chỉ có hai con cá kia bị mắc cạn lại, tương sinh tương ái vì sinh tồn mà cùng nhau. Cũng chỉ có hai con cá ấy sau khi cùng nhau vượt cạn đã quên nhau đi, để sống hạnh phúc.

Nghe thì có vẻ nhẫn tâm, nhưng đó cũng là đạo lý.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét