21 tháng 5, 2014

Đường thì dài và ta vẫn còn nhiều mê mải...


Trời Hà Nội, tháng Năm. Những cơn mưa rào xuất hiện từ sáng sớm, lúc cuối ngày hay nửa đêm làm dịu cảm giác nóng bức ngột ngạt lại gột rửa đi những bụi bẩn trần gian. Khi mưa tan, nắng lên. Không gian khắp nơi lại bừng lên sắc nắng, lá xanh non dịu dàng, gánh hàng hoa vào phố... Điểm xuyết cho mùa lúc ấy, loa kèn trắng kiêu sa, lại một lần nữa giúp lòng người thanh mát và dịu dàng trong nắng.

Có những buổi chiều, nắng len khắp phố phường ồn ã của Hà Nội. Thỉnh thoảng đâu đó, người ta lại bắt gặp những chiếc xe đạp chở hoa loa kèn đi bán dạo. Màu hoa trắng trong, dáng mảnh khảnh, âm thầm kéo người ta ra khỏi cuộc dạo chơi của mùa xuân, chạy về bên nắng hè nồng nhiệt. Loa kèn trắng từ lâu đã quen thuộc với nhiều người vì hằng như nó đã phủ lên ký ức một màu nhung nhớ.

Truyền thuyết kể loa kèn vốn dĩ là người con gái mỏng manh, dại khờ mà chung thuỷ, phút cuối đời vẫn trọn vẹn một lòng yêu thương. Để rồi đến tận khi từ giã nhân thế, trái tim người thiếu nữ ấy mọc lên những đóa hoa tinh khiết, trắng ngần tỏa ngát một mùi hương dịu ngọt của tình yêu, sự bao dung và lòng cao thượng. Tuổi trẻ của cô gái chẳng khác đời hoa, bung nở một lần rồi ngậm ngùi tàn úa.

Cánh hoa khép ôm chặt tâm tư ngày mới lớn, những suy nghĩ không biết cất vào đâu cho hết cảnh bóp trán, nhíu mày. Loa kèn trắng là dại khờ, ngoan cố, ẩn trong lớp áo sau cùng lại chất chứa bao dung, tình cảm chứa chan. Nói không ngoa, nó là hiện thân cho không ít người phụ nữ, luôn gồng mình lên cốt che giấu đi cái nhạy cảm thẳm sâu nơi tâm tưởng.

Có người nói nên kết thúc tất cả cho trọn một lần buồn vui sướng khổ, thà để đau tới tận cùng còn hơn dai dẳng suốt bao năm. Ai cũng biết hoa sẽ tàn, nhưng vì yêu hoa vẫn nhất quyết phải mua về, phải có được cho riêng mình. Đó là lẽ ở đời, lẽ của người. Trước bãi bể nương dâu ấy, cô gái như người bộ hành, vẫn bước đi lặng lẽ, chắp nhặt những cánh hoa, cây cỏ, mong kết nên một tấm áo yêu thương.

Hoá ra, con người có thế nào vạn vật vẫn có quỹ đạo riêng của nó, chỉ có người với người là hiểu thấu giúp nhau mà thôi. Nhân thế có được mấy người lãnh đạm được trước dòng chảy thời gian. Nhận thức quá rõ ràng rằng tháng năm luôn trôi đi miết mải, trọn vẹn, nên nếu như cô gái cứ thuỷ chung, ngốc nghếch, trước sau gì cũng hoá thân vào cánh hoa trắng để mau tàn mau lụi một sớm mai.

Em không biết rồi chuyện mình sẽ đi về đâu, lụi tàn vào lúc nào. Nhưng một ngày bình yên trong góc nhỏ, ngắm nhìn anh. Một ngày bình yên em bung nở như những đóa loa kèn, xuyên suốt và tỏa hương. Một ngày bình yên trong một trang sách mới, ngỡ ngàng, mới lạ và thổn thức. Để biết rằng, nếu có ngày tàn lụi, thì vẫn là lụi tàn vì một điều rất đáng vì đã kịp dâng hiến, yêu thương. Không ai, không một ai có thể ngắt đi những tháng ngày yêu thương này, vĩnh viễn không thể.

 Và nụ cười em vẫn bung nở như những đóa loa kèn, dù nắng gắt.

2 nhận xét:

  1. ừ, chỉ thế thôi! Cánh vũ mỏng manh, phiêu linh trước gió nhỉ.Và cánh vũ hãy cứ bay đi, bay đi nếu chưa muốn dừng lại...Nhưng tớ mong rằng Cánh vũ cũng nên và sớm...ở bến đỗ của riêng mình. Điều đó mới là quan trọng, mới là...mới là...Bạn hiểu mình nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hiểu. Hiểu. Rất hiểu! :D
      Cám ơn vì đã luôn ở bên! :)

      Xóa