30 tháng 5, 2014

Tình yêu, không phải là...


Em ơi
         anh không ngủ được
                                        bốn đêm rồi!
Nhớ em
          đường phố Sinh Tử
                     đen cả mũi
                                   mùi than
                                              mùi bụi
Nhớ gian nhà
                bây giờ
                           lùi lủi
                                    một mình em
Em ạ,
          Tình yêu không phẳng lặng bao giờ
Nó đè sóng,
                  đè mưa
                             nổi bão...
Tình yêu
            không phải chuyện
                             đưa cho nhau
                                     ngày một bó hoa
Nó là chuyện
                  những đêm ròng
                                    không ngủ
tóc tai bù
               như những rặng cây to
nó vật vã
               những đêm trời lộng gió
Tình yêu
         không phải là
                    kề vai mơ
                    sầu mộng dưới trăng mòn
mà phải sống
                 phải cởi trần
                          mưa nắng
phải mồ hôi
              chảy đẫm
                        tận buồng gan

Tình yêu không phải
                    chuyện ngàn năm
                                   kề sát má
mà bỗng dưng -
                  một quả tim chung
phải bổ nó
                làm
                đôi
người một nửa
                     người
                     ôm một nửa...
Tình yêu
            không phải là
                những chiếc toa đen
                     con tàu cuộc sống
tùy chuyến đi
               mà cắt bỏ
                       hoặc nối thêm
Mà tự nó là
           một ĐẦU TÀU HỎA
có nghìn toa
             buổi - sáng
                      buổi - không đèn
Triệu mã lực
              con tàu điên
                      tàu dại
nó đâm bừa
              gãy cẳng
                         ngày đêm
nó hú chết
            thời gian
                      khoảng cách
nó rú lên
            trên trái đất
                         chưa người
chưa xã hội
              chưa luân thường
                                 ước lệ...
Tình yêu không phải
                  chuyện bạ sao yêu
                                    cũng được
nó lạ lùng
           như giữa một trời sao
                              triệu triệu ánh
Chỉ có anh
                   đã khản tiếng
                                    kêu gào
mới gọi được
                  vì - sao - em
                                    hay khóc
Và có em
           đi mải đến mê
                                người
mới dừng lại
                ôm mình anh
                               buồn tủi
vì - sao - anh
               rốc lửa
                     xém bên trời...
Tình yêu
             không phải
                         có hoặc không
                                      cũng được!
mà nó như là
                những vần thơ
những bắp thịt
                những đường gân
                                      tổ quốc
* * * * *

Em ơi
     em lại khóc
                      em à?
Gian nhà vắng
            con chó nằm nó rú...
Anh mới đấm lên trời
                    dăm quả đấm
bây giờ anh
                    ngồi
                        chết
                             một gian buồng
bốn bức tường
               nó giữ chịt người
                                     anh
để giáo dục anh về nhiều chuyện
                                  và chuyện yêu
                               - là chuyện chúng mình...
Em đọc kỹ
              trang thơ này nhé
Em đếm xem
               bao chữ
                        bao vần
cũng tựa bao đêm
                    em ngắm sao trời
em đã thấy
                  một vì sao
                               ngất ngưởng
vì - sao - anh
            nó chuyển bến bên trời
đuôi nó cháy - đúng là
                          vì sao dữ
Anh cho phép
              em khóc nhiều
                               khóc nữa
Em ơi
         tình yêu em
                không có tuổi bao giờ
mươi thế kỷ
                vì sao
                    anh
                          vẫn cháy...
(Tình yêu – Trần Dần)

Từ lâu đã biết Ông quá lợi hại, quá kinh khủng nên tôi vẫn luôn biết điều mà để dành, không dám đọc mỗi lần - nhiều hơn Một. Vì mỗi Một của Ông, Một bài, Một trường đoạn, Một... đoản đoạn, Một câu, Một xuống dòng, Một chữ, Một chấm, Một phẩy, mỗi Một đấy đều gây cho tôi Một cảm giác.

Mà cảm giác - với Một đứa chai lì như tôi - đã lâu, là Một thứ gì đó quá hiếm.

Hiếm như Một 
          giọt nước mắt
                       lăn trên gò má 
                                         Cụ ông.

Tôi nghĩ là, nếu biết mình trót yêu - Một người - thì phải biết để dành.
Để dành để mỗi Một lần hiếm hoi - ấy - là Một lần run lên, Một lần kinh hỉ.

Mỗi lần chỉ dám đọc Một bài, vì hy vọng đến khi tóc muối tiêu vẫn còn thơ Ông để mà đọc tiếp, để mà mỗi lần lại được lôi ra lôi vào, nhìn đi nhìn lại, xoay ngang xoay dọc, đọc ngược đọc xuôi, moi móc, soi - mói từng chữ, từng câu, nhân tiện soi - luôn cả - cái trán bóng, cái mặt trơ, soi - quả tim - đã tự khi nào - bổ làm đôi của mình trong đó. Có phải tôi đang keo kiệt với chính mình quá, hay không? 

Thơ Ông như cái gương
Đời tôi
      mỗi lần soi
                     thấy
                    Một Mình 
           ở đó. 


Dù sao, thì vẫn phải thú nhận rằng - và tự mắc mẩm với mình rằng: Tôi Yêu cái ruộng bậc thang của ông quá, cái ruộng bậc thang mà bất kể ai khi đã lỡ chân giẫm vào thì cũng... ngã nhào ở đó! :)

4 nhận xét:

  1. Cám ơn bạn, HB rất thích entry này!
    Chúc bạn luôn tươi vui và tri thức!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Hà Băng.
      Bạn cũng vậy, luôn tươi vui nhé!

      Xóa
  2. Hihi,
    Tình yêu có phải là...
    Anh chợt đến cùng em đây !!!
    Hỡi áo đỏ, tóc đỏ này.. ơ cứ hây hây...

    Trả lờiXóa