5 tháng 5, 2014

Hạnh phúc trong những ngón tay đan


Ai dám bảo đó là không hạnh phúc? Chỉ có điều, đó là một kiểu hạnh phúc khác, kiểu hạnh phúc của những kẻ suốt đời hoài vọng về hồi ức và kỷ niệm, hạnh phúc của những kẻ cô độc và điên rồ.

Năm tháng lớn lên, cái quan niệm về hạnh phúc cũng đổi thay, mà sao ước muốn ngày xưa không hề chu chuyển. Nó vẫn đó, ám ảnh như mảnh mặt trời tươi rỡ trên con sông cũ. Nhưng có những điều không lớn lên, nó khép dần vào một quãng đời khác, mà nhân gian gọi là quá vãng...

Hạnh phúc là thứ phù phiếm nhất trên cõi đời này, bởi thế gian, đâu ai học được cách bằng lòng, hạnh phúc xoay vần như con tạo, giá trị cửa quá khứ, hiện tại được báo trước đổi dời ở tương lai.

Và đôi khi, phần nào, vì những lẽ đó mà tôi yêu biết mấy những con người trôi nổi, chấp chới giữa cuộc đời, những kẻ "giang hồ mê chơi quên quê hương", ở họ, có những hạnh phúc vĩnh viễn bất biến. Tôi mê say những chân tình thầm lặng, tôi mê say những yêu đương nghiệt ngã, rồ dại nhưng điên cuồng thủy chung. Tôi còn mê say những cái nắm tay nồng nàn hơn hết thảy ôm hôn, chăn gối.

Những cái nắm tay, rụt rè, quan ngại trước thị phi nhưng lại bảo bọc, trìu mến trong mỗi ngón tay đan. Những cái nắm tay đầy tin tưởng, hồ hởi và nôn nao. Những cái nắm tay chắt chiu như con nhà nghèo chắt chiu khoai sắn, gìn giữ, nâng niu. Những cái nắm tay "tôn vinh dâu bể".. Tôi đi bên cạnh cuộc đời, mải miết lưu vong và cho dù mai đây, nằm xuống đâu đó giữa mênh mông hoa cỏ và sỏi đá, bãi bờ tôi vẫn xin yêu dấu tuyệt đối cái hạnh phúc được nắm tay nhau..


2 nhận xét: