17 tháng 5, 2014

Bình yên một thoáng cho tim mềm


Nhiều lúc nhìn hoàng hôn rơi xuống trên biển, trên những nóc nhà, hay trên những mái lá. Khi ấy tâm trạng tôi xuống dốc một cách tồi tệ, khi không còn bận rộn, tâm trạng tôi trống rỗng một cách lạ thường. Một ngày đã kết thúc như thế, đã trôi đi như thế, mà không hiểu sao, không thể nào tôi trút bỏ được những nỗi buồn dài dằng dẵng đeo bám tôi suốt từ cuối đông cho tới đầu hạ.

Tôi đã tự nhủ mình quên đi, chuyện như thế xảy ra đáng gì. Nhưng tôi không có cách nào để có thể buông bỏ nỗi buồn, nỗi thất vọng mà ngược lại nó như thấm vào trong tôi giống như một mầm bệnh đang lan tỏa. Đôi lúc tôi nhìn thấy nỗi buồn, nỗi nhớ của người con gái ấy, trái tim tôi dường như thắt lại. Tôi chỉ muốn òa khóc và dùng tay đấm lên ngực anh, mà la hét, mà trút hết những uất ức đè nén bấy lâu trong lòng.

Nhưng tôi không làm được. Nói ra những lời làm đau lòng nhau nhiều đến bao nhiêu thì đến cuối cùng mình cũng bị sát thương bấy nhiêu. Đó là nỗi xót xa không thể nói thành lời, bởi cái cảm giác vừa yêu vừa hận, vừa muốn buông bỏ mà lại không thể. Là những khi nghe giọng anh buồn se sắt, là những khi nhìn những sợi tóc bạc xuất hiện trên đầu anh mỗi lúc một nhiều, là thấy anh vẫn không thay đổi cái cách quan tâm đối với tôi từ trước tới nay, là những khi ngồi sau xe anh vẫn còn nhiều khát khao được ôm lấy anh từ phía sau... Những lúc ấy, tôi ước gì có thể dùng lý trí mà chối bỏ... Nhưng lý trí của tôi đã đầu hàng từ lâu rồi, hết lần này tới lần khác nó đã đầu hàng vô điều kiện và phản bội tôi rồi.

Lúc bên anh, cái cảm giác dường như đâu đó có một ánh mắt cứ đau đáu dõi trông khiến tôi cảm thấy rùng mình. T hơn một lần khẳng định với tôi, kể cả nhẹ nhàng tới tức giận rằng anh và cô ấy không có gì, chỉ là tôi quá nhạy cảm và tự suy diễn ra mà thôi... Nhưng cái sự việc kia, cái nỗi nhớ chồng chất, chất chồng kia là gì??? Đàn bà nhạy cảm, và càng nhạy cảm hơn đối với người đàn bà thích người đàn ông mình yêu, làm sao tôi có thể không nhận ra được điều ấy. Cái điều mà người bình thường chỉ phớt qua đã nhận thấy rồi... Tôi không thể làm như mình không biết gì, không hiểu gì... Cãi nhau nhiều cũng chỉ làm cả hai mệt mỏi...

Tháng Năm. Ngoài trời nóng rực. Lòng người thủ đô sôi sục trước ngày biểu tình.

Ngồi cùng anh bên hiên một quán rượu nhỏ nơi phố cổ. Tôi tạm bình yên trong giây phút này, giống như người ta bình yên trong ngôi nhà của mình, mặc ngoài kia ồn ào náo nhiệt, mặc ngoài kia còn đau đáu bao lo ngại. Những phút giây yên bình như thế, tôi bỏ mặc tất cả, quên đi tất cả, chỉ cần hiện hữu cái cảm giác yên bình này cho riêng mình.








1 nhận xét: