14 tháng 4, 2014

Beautiful life - Cuộc sống tươi đẹp


Tối qua em chợt nghĩ : Nếu cuộc đời như một dòng suối quanh co, em sẽ là một hòn đá cuội nhỏ. Nhất định thế. Em nằm ven con suối, đắm mình trong làn nước xanh.

Bố mẹ em sẽ là một ngọn núi, em từ đó mà ra đi. Từ một tảng đá góc cạnh biến thành một hòn cuội trơn nhẵn. Dòng nước đấy em lăn đi một cách chậm rãi, khiến em không hề biết mình đang dần rời xa gia đình. Em vẫn luôn trông thấy bố mẹ, thật to lớn. Nên em chẳng hề lo sợ.

Dòng nước thật là tuyệt vời với đủ mọi sự sống. Nhưng cũng có khi nó sôi sùng sục, quăng quật giày xéo em trong những con giông bão. Băng qua tất cả, em mang thêm trên mình những vết rạn nứt. Dòng nước lại trôi chảy, mài mòn những vết sẹo. Nhưng có những đường nứt mãi khắc sâu không thể mài mòn. Mỗi ngày trôi qua em lại hanh hao một chút.

Bạn bè em như những chú cá. Đủ màu sắc, đủ hình dáng, đủ tính cách. Họ từ những nơi khác nhau, mang theo những trải nghiệm khác nhau, bơi ngang qua em.

Có người chẳng mảy may chú ý, nhưng có những người tiến lại gần và ở lại bên em. Cũng bằng nhiều thái độ. Có người hồ hởi, có người thận trọng, có người dịu dàng, có người toan tính. Có những người dù em lăn đi đến đâu, họ vẫn có thể tìm ra em và ở bên cạnh. Lại có nhiều người, sau khi em trôi đi xa khỏi họ, họ cũng tiếp tục hành trình của riêng mình. Chúng em lạc mất nhau, không vì khoảng cách địa lý. Lại có những người rời bỏ em và không quên bỏ lại nỗi buồn trong sự ra đi của họ. Mỗi chặng đường em đi đều gắn liền với những chú cá. Em trân trọng vô cùng những người dù em có trôi xa cách mấy, hay họ phải rẽ nhánh đi con đường khác, vẫn ngược dòng đến bên em, và nghe em thầm thì dưới ánh nắng. Em yêu thương vô cùng những người luôn cho em cảm giác mình không cô đơn, vì mình có họ. Dù em biết bản thân với nhiều người chỉ như cơn gió lạ, hay một chút hương vị thoảng qua, thì việc có thể gặp họ cũng là một trải nghiệm thú vị. Tất cả giúp em không già cỗi trong chính con người mình. Mỗi ngày trôi qua, em mang trong mình một câu chuyện nhỏ.

Nằm dưới dòng suối, em thích nhất là những ngày trời hè. Nắng lấp loáng trên mặt nước, gió hiu hắt thổi nhẹ, chuồn chuồn bướm bướm bay rợp trời, thạch thảo, hoa chuông, thược dược và các loài hoa dại bung nở, không khí thoảng hương cỏ khô ấm nồng. Và trời xanh ngắt, có thể nhìn thấy rõ từng đám mây trôi lững lờ. Anh là một trong số những đám mây đó. Em cứ ngước nhìn, ngước nhìn mãi. Anh khẽ khàng trôi, tự do và khoáng đạt. Cố tìm mãi, em cũng chỉ thấy phản chiếu của anh trên mặt nước. Thật gần mà cũng thật xa. Nhưng em hạnh phúc, và em trôi cùng anh. Từ từ mà mây lan ra cả bầu trời, và khoảng trời trước mắt em luôn có mây. Cho dù biết sẽ có một ngày mà mây đi mãi, vì em chẳng có gì để níu giữ.

Từng ngày, từng ngày qua. Cho tới một lúc nhìn lại, sẽ không còn nhìn thấy ngọn núi nơi em sinh ra. Có cố gắng thế nào, cũng sẽ không thể thấy bố mẹ em nữa, em biết là chỗ dựa của mình đã đi mất. Và em cũng sẽ đi tiếp, hoặc dừng chân ở một nơi nào đó. Nhưng có tiếp tục hay dừng lại, dòng nước vẫn sẽ mài mòn em từng chút một.

Một ngày xa xôi, em sẽ từ từ tan vào hư không với nụ cười mãn nguyện. Em đã sống đủ, đã kể hết câu chuyện của đời mình. Và em trở thành bọt nước, reo vang…


9 nhận xét:

  1. Giống bài tập làm văn "kể về ước mơ của em". Cho 9,5 điểm bởi vì làm thân đá mà không chơi với đá, toàn chơi với cá thôi. :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm qua đang mơ màng đọc đã bật cười rồi, giờ đọc lại vẫn phải tủm tỉm cười. Vì chưa ai nói bài viết của F giống tập làm văn hết, thậm chí bị hạ điểm mà vẫn còn được 9.5! :))
      Có một vấn đề DD không biết, 10 so với 9.5 chả có gì hấp dẫn cả, mọi sự thiếu hụt một chút đều hấp dẫn hơn so với sự hoàn hảo. :P

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Dạ. Em rất thích sự ví của chị đấy.
      Em thích viết thơ thì giống như là văn xuôi chặt khúc, viết văn thì giống như thơ! :)
      Em đùa đấy, chị luôn vui và hạnh phúc nhé!

      Xóa
  3. Cổ Tích Hòn Cuội

    Tảng đá góc cạnh
    Hòn cuội trơn tru
    Băng qua tất cả
    Thân em nứt rạn

    Suối mát êm đêm
    Em cứ trôi mãi
    Thân em mài mòn
    Vẫn còn vết sâu

    Giữa vực thác sâu
    Muôn màu tụ hội
    Em ngước lên trời
    Gặp anh là Mây

    Giữa dòng suối mát
    Em là hòn cuội
    Và trời xanh ngắt
    Anh vẫn gần em

    Giữa dòng suối mát
    Em vẫn cứ trôi
    Thân mòn từng chút
    Dừng lại hay đi

    Một ngày xa xôi
    Thân em tan dần
    Nụ cười mạn nguyện
    Kể hết chuyện đời

    Giưa dòng suối mát
    Tan thành bọt nước
    Em đã sống đủ
    Nụ cười reo vang.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc bài viết của chị thật sâu sắc, tuy còn chưa chặt chẽ nhưng vẫn thấy được một cuộc sống luôn tươi đẹp, đầy những khó khăn lo toan, và rồi mình cũng hạnh phúc mãn nguyện vì được hưởng trọn dư vị của cuộc đời...tan thành bọt nước và nụ cười reo vàn....hihi. Chúc chị sức khỏe và sống zui nhé ! Rất vui được biết đến blog của chị.

      Xóa
    2. Cám ơn em đã ghé thăm một góc nhỏ này của chị. Chúc em nhiều niềm vui trong cuộc sống. Hi vọng được gặp em nhiều hơn ở đây. :)

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Cám ơn chị. Ôm chị một phát! :D
      Cuối tuần nhiều ý nghĩa chị nhé!

      Xóa