28 tháng 4, 2014

Con sóng thứ bảy


Tôi thực sự không biết sau khi đọc xong cuốn “Cưỡng cơn gió bấc”. Những độc giả yêu thích tác phẩm này có suy nghĩ gì, phỏng đoán gì cho mối quan hệ giữa Leo và Emmi? Có nghĩ rằng câu chuyện của họ đến đây là chấm dứt khi Leo đi Boston không một lời từ tạ ngoài dòng chữ “thay đổi địa chỉ e-mail...” đáp trả những lá thư của Emmi mỗi khi cô gửi đến? Vì thời điểm “Cưỡng cơn gió bấc” ra đời, độc giả không hề nghĩ tới việc, ba năm sau Daniel Glattauer đã viết tiếp cuốn sách thứ hai với tên gọi “Con sóng thứ bảy”.

Nửa năm sau, Emmi vẫn gửi thư vào địa chỉ cũ của Leo, trêu chọc nhà quản trị mạng. Cô viết như một nhu cầu và hi vọng bằng một phép màu nào đó Leo vẫn đọc được những lá thư của cô, hoặc bằng một giác quan tuyệt vời nào đó Leo đã trở lại. Nhưng khác xa với những gì cô tưởng tượng. Trong nửa năm qua cô sống cuộc đời an phận của mình bên chồng và hai con, còn khi ấy bên cạnh Leo cũng đã có một cô gái khác. Cô gái có tên gọi Pamela mà Emmi mỉa mai chỉ gọi nàng là Pam thay cho những cảm giác mất mát.

25 tháng 4, 2014

Cưỡng cơn gió bấc


Những tác phẩm văn học kể về những câu chuyện tình lãng mạn trên thế giới ảo không hiếm. Nhưng Volker Hage (Tấm gương) cho rằng “Cưỡng cơn gió bấc” là “một trong những đối thoại tâm giao nhiều ma lực nhất và thông minh nhất của văn chương đương đại”. Hẳn nhiên rồi.

Nếu không nhiều ma lực và và thông mình thì với gần 300 trang sách không có lấy một trường đoạn đặc tả nào, không một xung đột trực tiếp nào, không một nhân vật nào ngoài những lá thư qua lại của hai nhân vật mà đến chính người đọc – nhân vật trung lập nhất, đứng ngoài – cũng không thể hình dung ra họ lại có thể nghiến ngấu đọc và đọc cho đến hết. Cái cảm giác này giống hệt như việc đọc trộm thư của người khác, dù là được phép. Ý tôi muốn nói đó là cái cảm giác háo hức, tò mò, sợ hãi, hồi hộp và sung sướng khi ta được phép bước vào thế giới nội tâm của người khác và thả sức khám phá nó, cái thế giới của những lá thư (riêng tư) được Daniel Glattauer mở ra cho chúng ta chạm tới và thưởng thức trong một tác phẩm văn học theo cái cách khác thường, chưa ai khơi trong dòng văn học cổ điển lẫn đương đại.

21 tháng 4, 2014

Chuyện bên lề ngày hội sách



Một cuốn sách hay trên giá sách là một người bạn dù quay lưng lại nhưng vẫn là bạn tốt.

Duyên dáng, hóm hỉnh và thân thiện. Đó là một hình ảnh thường bắt gặp ở nhà văn, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên trong buổi trao đổi và giới thiệu về sách tại Thư viện tỉnh Quảng Ninh ngày hôm qua, 20/4/2014.

Thư viện - Bảo tàng Quảng Ninh


Chương trình kéo dài từ 8h30 tới 16h với sự tham gia của các bậc phụ huynh, của người yêu sách, của thầy cô và các em học sinh đến từ các trường PTTH và THCS đóng trên địa bàn thành phố Hạ Long.

14 tháng 4, 2014

Nồng Nàn Phố - Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng


Thú thực là tôi không thích Phố lấy cái câu "Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng" làm tiêu đề cho tập thơ đầu tiên này một chút nào. Có lẽ tôi dị ứng từ "Ai rồi cũng cũng phải học cách cố quên đi một người" của Lương Đình Khoa, hay "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?" của Nguyễn Phong Việt. Đơn giản là vì tôi không thích một cuốn sách có cái tên quá dài và quá định lý. 

Nhưng bỏ qua cái tiêu đề quá dài, quá định lý của tập thơ. Tôi thích thơ Phố. Không biết cái thích của tôi có giống với cái thích của mọi người không nhưng quả thực từ hồi biết thơ em trên Yahoo, tôi đã thích. Có lẽ thơ em hợp với tính cách của tôi, nó đàn bà đến nỗi tôi thấy mình được gột tả từng cung bậc cảm xúc chi tiết tới mỗi câu, mỗi dòng... Nó dâng hiến, rồi dằn vặt rồi lại xóa bôi. Nó tha thiết, nồng nàn rồi lại oán trách, tự than.

Beautiful life - Cuộc sống tươi đẹp


Tối qua em chợt nghĩ : Nếu cuộc đời như một dòng suối quanh co, em sẽ là một hòn đá cuội nhỏ. Nhất định thế. Em nằm ven con suối, đắm mình trong làn nước xanh.

Bố mẹ em sẽ là một ngọn núi, em từ đó mà ra đi. Từ một tảng đá góc cạnh biến thành một hòn cuội trơn nhẵn. Dòng nước đấy em lăn đi một cách chậm rãi, khiến em không hề biết mình đang dần rời xa gia đình. Em vẫn luôn trông thấy bố mẹ, thật to lớn. Nên em chẳng hề lo sợ.

Dòng nước thật là tuyệt vời với đủ mọi sự sống. Nhưng cũng có khi nó sôi sùng sục, quăng quật giày xéo em trong những con giông bão. Băng qua tất cả, em mang thêm trên mình những vết rạn nứt. Dòng nước lại trôi chảy, mài mòn những vết sẹo. Nhưng có những đường nứt mãi khắc sâu không thể mài mòn. Mỗi ngày trôi qua em lại hanh hao một chút.

10 tháng 4, 2014

Tên tôi là Đỏ


Bạn hỏi tôi, vì sao bạn thích màu đỏ?

Tôi không biết. Nhiều lúc chúng ta cứ yêu thích một điều gì đó mà chẳng hiểu lý do để ta yêu thích là gì. Bi kịch thế đấy. Nhưng mà người khác rất thích hỏi tại sao, vậy nên cũng thử suy nghĩ chút vì sao tôi lại thích màu đỏ.

Thuở đầu, lúc còn là thiếu nữ mộng mơ hoa hòe hoa sói, tôi thích màu hồng và màu trắng. Vâng hai màu kinh điển của các cô gái nữ tính hiền thục. Nhưng màu hồng quả thật ngọt ngào, và màu trắng thì lại tinh khiết, chúng hợp với tôi ở độ tuổi ấy. Lớn hơn chút nữa, khoảng năm lớp mười, tôi thích màu vàng kem, vì nó gợi nhớ đến nắng. Lúc đó tôi thích nắng vô cùng, vì tôi thích một người giống như nắng. Rạng rỡ, vui vẻ, đầy nhiệt tình khiến ta bị cuốn hút theo. Đến giờ, tôi càng thích nắng, nhưng không phải vì người giống nắng kia nữa. Tôi thích nắng vì nó màu vàng, và vì những hôm có nắng trời rất xanh.

7 tháng 4, 2014

An nhiên


Những cơn mưa rào chợt đến rồi ầm áo dữ dội trên mái nhà báo hiệu mùa hè đã đến.

Lễ hội Festival sẽ tổ chức vào dịp 30 tháng Tư trong thành phố như mọi năm, lòng người thì thào không biết lại tốn bao nhiêu tiền của nữa đây. Riêng tôi dạo này tất bật lượn đi lượn lại như cá cảnh giữa hai thành phố. Dù nhiều khi mệt bã, nhưng vẫn nhủ lòng, dù thế nào anh vẫn ở đây, vậy là tốt quá rồi.

Thỉnh thoảng tôi lại có thời gian ghé ngang dọc phố xá, mua cho mình một bó loa kèn thật lộng lẫy rồi mang về cắm vào chiếc bình pha lê trong suốt H mua. Mỗi sáng, vẫn trong chiếc áo rộng thùng thình chạy lướt từ phòng ngủ qua phòng khách rồi xuống dưới nhà, cảm giác thật tuyệt khi thoáng qua một hương hoa thơm ngát trong lành xông thẳng vào khứu giác, ngón tay chạm trên các phím và gửi đi một tin nhắn, em đã dậy rồi... Mỗi ngày trôi qua như thế thật an nhiên biết bao.