26 tháng 3, 2014

Vô tình và hữu tình


1. Em không phải xinh đẹp khiến người khác phải ngoái nhìn, cũng không nổi bật để người khác phải trầm trồ tán dương. Nhưng chỉ cần ngồi bên em, cái cách em nói chuyện, cái cách em cười khiến người khác muốn ở bên em và làm em cười. Vậy thì em nhé, hãy cứ cười như lúc này đây để anh nghĩ rằng em đang hạnh phúc.

Em bảo rằng, khóc là một việc dễ nhất trên đời mà người ta có thể làm được. Vì thế em sẽ không khóc, vì em không muốn trở thành người nhàm chán tới mức chỉ biết mỗi khóc! Em thích những tiếng cười, vì nó trong trẻo và ngân nga reo vang mãi, vì nó thức tỉnh những gì u ám, vì nó khơi dậy những ham muốn bản năng. Nếu chỉ có khóc không thôi thì một đứa trẻ khi mới sinh ra đã biết khóc rồi. Khóc là một việc dễ nhất trên đời!

Nhưng em à. Cuối cùng thì anh cũng nhìn thấy giọt nước mắt long lanh trong mắt em. Dù em có cố ngăn nhưng nó vẫn lăn dài trên má. Dù em có cố lau thì chúng vẫn rơi đều. Em đừng nghĩ những giọt nước mắt khiến em yếu đuối, đừng nghĩ những giọt nước mắt khiến em xấu đi... Khi em nhìn anh bằng ánh mắt đó, một nỗi đau khổ và xót xa lẫn căm ghét bị dồn nén như ánh lên trong bóng tối. Anh như bừng tỉnh khỏi sự mê muội bấy lâu để đuổi theo em, bỏ lại người con gái còn đang ngơ ngác vì chỉ vừa mới đây thôi anh còn đang thể hiện sự si mê tới ghen tuông của mình khi ném vỡ chiếc điện thoại. "Anh đừng có đụng vào em! - em hất mạnh tay khi anh vừa chạm tới tay em - anh không cần phải hành động kiểu anh hùng đó trước mặt em để làm vừa lòng cô ta. Em căm ghét anh, căm ghét anh biết không!!!!". Nước mắt từ đâu trào xuống không ngừng rơi trên gương mặt bướng bỉnh của em. Khó khăn lắm anh mới giữ được em trong vòng tay mình: "Anh xin lỗi, anh xin lỗi!". Anh không biết nói gì hơn ngoài nỗi xúc động và niềm hạnh phúc mà giọt nước mắt em mang lại. Anh cứ nghĩ người con gái như băng như giá, nửa như thờ ơ, nửa như bất cần sẽ không bao giờ chịu rung động, chịu khuất phục lại có ngày nức nở, lại yếu mềm đến thế. Anh cứ nghĩ người con gái chỉ biết đóng chặt cửa trái tim mình và tôn thờ tình yêu đã mất sẽ không còn cảm xúc yêu thương với một ai. Anh cứ nghĩ...

Khóc là một việc dễ nhất trên đời...

Vậy mà sao anh chỉ nhìn thấy một lần duy nhất em khóc? Sao anh chỉ một lần duy nhất có thể ôm em trong vòng tay? Sao chỉ một lần duy nhất chạm tới cảm xúc thầm kín trong em?...

2. Em ngồi đó, ngay trước mặt tôi nói cười...

Dường như em không quan tâm tới sự tồn tại của tôi, dường như em cố tình coi tôi là kẻ xa lạ. Em không nhìn vào mắt tôi khi nói chuyện, không đặt một câu hỏi hay câu trả lời dành cho tôi, không gì cả...Em rạng rỡ, thân thiện với mọi người nhưng với tôi, em hoàn toàn lạnh lùng và vô cảm. Phải chăng em thực sự muốn quẳng tôi vào một góc, muốn mỗi bước em qua trên cuộc đời này không có tôi như em nói?

Tôi muốn nghe lại câu nói của em: "Cho dù anh không phải là người đàn ông em yêu, nhưng anh lại là người mà em tôn trọng nhất, tin tưởng nhất. Em thực sự rất vui khi ở bên anh, vì thế đừng bao giờ đi đâu xa nhé. Được không?".

Em có biết rằng khi nghe câu nói đó của em, dù biết rằng điều em nói là sự thật, anh không phải là người đàn ông em yêu, cho nên dẫu có trạnh lòng, dẫu có thấy mất mát và hơi nhói ở ngực mình bên trái nhưng anh vẫn hạnh phúc. Anh rất hạnh phúc em biết không, vì như thế anh còn biết em cần có anh. Không như lúc này đây, em trở nên xa vời quá...

3. Mùa hè năm 2011 là một mùa hè quá nhiều hạnh phúc đối với tôi. Mỗi một ngày thức dậy đều cảm thấy niềm hi vọng hân hoan như thể đang muốn nuốt chửng lấy mình. Mỗi một mùa lễ hội Carnaval được tổ chức trên bãi biển tôi lại dành cho mình một chỗ ngồi cao nhất trên Grand Hotel nhìn xuống đoàn diễu hành và nghĩ đến Dave.

Tình yêu kỳ lạ có phần hoang đường và không được bất kỳ ai chúc phúc ấy đã lớn dần lên một cách tự nhiên như vậy. Nó thật cô đơn, nhưng vào một ngày tràn ngập ánh sáng tôi lại cảm nhận nó là một nỗi cô đơn xinh đẹp và tuyệt diệu nhất tôi có được. Niềm hạnh phúc ấy ngọt ngào đến mức tôi không nhận ra nó có thể nở rộ ra như đóa hoa thì cũng có lúc héo tàn và bay theo gió. Nhưng cánh hoa ấy là của đóa bồ công anh, sau khi bứt ra phiêu lãng lại được ươm vào đất để rồi lại dũng cảm vươn lên trong gió...

Vốn dĩ, tôi là một đứa trẻ chưa bao giờ lớn, bất an và thiếu tự tin trong khối tình cảm của riêng mình. Càng yêu Dave bao nhiêu tôi càng trở nên vụng về bấy nhiêu. Cứ nghĩ rằng chỉ cần hết lòng là Dave có thể bình yên bên cạnh mình. Nhưng, chữ an trong một mối quan hệ không phải do một mình mình mà viết lên được, dù tôi luôn duy trì và trấn an mình rằng người ta có thể xây dựng với nhau những mối lương duyên bằng tình cảm. Vậy nên nước mắt dè sẻn trong 30 năm của cuộc đời mình dường như chỉ cho đến khi gặp Dave mới có thể trút ra bằng hết. Là hạnh phúc hay khổ đau, rốt cuộc cũng chỉ là một cơn mưa mùa hạ...

Tôi đã từng bộc lộ tình cảm của tôi, cũng đã từng dứt bỏ không thương tiếc tình cảm của người khác. Cứ nghĩ rằng sau tất cả được sống an nhiên và an phận bên một người nhưng điều đó chỉ chứng tỏ một điều tôi chưa thực sự biết đến tình yêu là gì cho đến khi gặp Dave. Lần đầu tiên và duy nhất trong đời vất bỏ tất cả chỉ thuận theo tình cảm của bản thân mình. Đơn giản là tôi đã hiểu, rốt cuộc tình yêu là thứ duy nhất người ta không thể từ bỏ. Sau đắng cay, hờn giận, trách móc, tổn thương... quan trọng nhất là vẫn muốn được nắm tay nhau.

Bằng cách này hay cách khác...

2 nhận xét:

  1. Lâu quá mới gặp người đẹp nè… hihi
    Một chiều thật nhiều niềm vui bạn nhé !

    Trả lờiXóa