10 tháng 3, 2014

Giấc mộng mùa xuân



Dưới tác dụng của cốc nước chanh leo, đêm qua tôi lại có một giấc ngủ không mộng mị. 

Vài hôm trước đột nhiên tôi phát hiện ra sao dạo này tôi lại buồn ngủ dữ dội như vậy. Không bù cho những đêm trước kia tôi cứ lọ mọ tới hai, ba giờ sáng mới có thể chìm vào giấc ngủ. Cho đến khi Jun tức giận cằn nhằn với tôi rằng tại sao dạo này tôi ngủ sớm vậy, đêm nào điện thoại cũng không thấy tôi bắt máy. Ừ, tại sao, tại sao nhỉ?

Tôi nghĩ lại phải chăng do thức khuya và ban ngày lại vận động nhiều cho nên cơ thể tôi mệt mỏi mà không tự giác thiếp đi? Hoặc giả gần đây tôi ăn uống có gì khác thường? Kiểm tra lại tất cả những món mình ăn gần đây thì cũng chẳng có gì thay đổi, vẫn là rau xanh với hải sản và ít thịt, có gì khác đâu. Hay là tại chanh leo? Mấy bữa nay, tối nào sau khi ăn xong tôi cũng pha cho mình một cốc nước chanh leo rồi mang lên phòng đọc sách và chờ một tiếng sau mới uống. Có thể là chanh leo không? Tôi nhanh chóng vào mạng tìm hiểu về tác dụng của chanh leo, quả nhiên chanh leo có tác dụng an thần, giảm đau và giảm căng thẳng thần kinh. Thảo nào...

Vậy là nhờ chanh leo (hay là tại chanh leo) tôi đã không còn lục đục mỗi đêm làm những việc vặt vãnh. Trong giấc mộng mùa xuân của tôi không còn nghe thấy tiếng rù rù của điện thoại rung lên, hoặc thoảng khi nghe thấy hai mắt tôi vẫn nhắm nghiền không thể mở ra nổi, hoặc không muốn mở ra nữa. Tôi không muốn làm vỡ tan giấc mộng mùa xuân của tôi, không muốn vội vã để tuột nó khi ngày còn chưa đến. 

Tình cảm dành cho anh vẫn như những giấc mộng mùa xuân, dai dẳng và ấm áp. Nhưng vào lúc năm giờ sáng khi ngày còn đang lấp ló sau khung cửa một màu bàng bạc bởi mưa phùn rơi, bởi mặt trời vẫn quên lối trở về, tôi lại tỉnh giấc và phát hiện ra mình đã quên mất một việc chúc Anh ngủ ngon tối qua mất rồi.

Mùa xuân buồn bã phủ chăn lên nỗi niềm giấu kín. Tôi có thể làm gì vào ngày mùa xuân không có nắng? Chỉ có ánh mắt anh nhìn và vòng tay run rẩy trong giấc mộng đêm qua là vẫn còn vương vấn. Nhưng sao ánh mắt anh buồn đến? Sao bóng dáng anh buồn đến thế?  Tôi có thể làm gì? Tôi có thể làm gì? 

Buông mình...

Nằm nghiêng..

Mơ giấc mơ anh...

Dậy đi. Trời đã sáng rồi mà... Mùa đông đã đóng băng nỗi buồn rồi mà. Dậy đi...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét