18 tháng 3, 2014

Em chỉ muốn nói rằng, em nhớ anh...


Hai đứa ngồi sâu tận cùng trong góc bar, nơi ấy qua bức tường bằng kính sát đất chúng tôi có thể quan sát thành phố về đêm từ trên cao. Thành phố mà tôi thường nói với cậu rằng nó chỉ nhỏ như một hạt bụi, vèo một phát gió đã cuốn đi, tôi nói điều đó với cậu khi vẫn còn tỉnh táo. Kể cả lúc này tôi cũng hoàn toàn tỉnh táo.

Chúng tôi uống tequilla bằng chiếc ly nhỏ có đế dài, sau mỗi lần nâng ly mấy ngón tay chúng tôi lại vô tình chạm vào nhau lúc ở đĩa chanh thái lát khi thì ở đĩa óc chó mà cậu cầu kỳ mang từ HN xuống cho tôi. Chỉ thế thôi, chẳng ai nói với ai câu gì, cậu cũng không cản tôi uống rượu cùng cậu. Thực tế là cậu chưa bao giờ cản tôi uống rượu. Không giống như M, mỗi lần tôi đưa tay với ly là anh lại ngăn lại. Cho tới bây giờ tôi vẫn không hiểu anh không cho tôi uống vì lo cho sức khỏe của tôi hay là nghĩ tôi không biết uống. Thế nên rất khó tin rằng ngồi uống rượu với anh nhiều như vậy mà tôi chưa hề say, trong khi với T lần nào tôi cũng liêng biêng và cũng một đôi lần gục hẳn. 

Đương nhiên tửu lượng của tôi chẳng nhầm nhò gì. Một vài người nhìn cách uống rượu của tôi nghĩ rằng tửu lượng của tôi rất khá. Vì tôi nếu đã nâng ly lên thế nào cũng dốc cạn chén, không bao giờ nói mình không uống được rồi kín đáo nhấm từng chút từng chút. Trong khi thực tế là chỉ vài ly là tôi gục hẳn. Tuy thế chưa ai ép được tôi uống rượu nếu tôi không thích, còn say được ấy là khi tôi muốn uống. Như lúc này chẳng hạn, tôi rất muốn uống...

T vẫn ngồi lặng lẽ ngắm nhìn tôi qua ly rượu, tôi cảm thấy ánh mắt cậu đang dõi vào tôi dù tôi đang nhìn xuống dưới kia, những vệt sáng lòa nhòa xanh đỏ. Tôi nghe rất rõ T hỏi tôi rằng có biết cậu đã từng yêu tôi không? Tôi ậm ừ một tiếng ờ, ý muốn nói rằng tôi biết. Cậu nói thêm đến bây giờ vẫn vậy. Tôi lại ờ. Cậu sau một lúc im lặng lại hỏi tôi, vì sao tôi biết. Tôi nói có lần M bảo với tôi rằng cậu yêu tôi, chẳng qua là tôi không biết đó thôi, cậu ấy không nói ra vì "cậu ấy tôn trọng em", M bảo với tôi thế. T hỏi tôi có phải thời gian qua tôi rất ghét cậu không. Tôi bảo không ghét mà là tức giận. Việc hợp tác với công ty cậu ngốn một số vốn lưu động tương đối của tôi cho đến bây giờ vẫn không có cách nào tháo gỡ khiến tôi lâm vào cảnh khốn đốn suốt một thời gian dài nên tôi rất tức giận. Nhưng tôi không ghét cậu. Ghét thì mãi mãi tôi không muốn gặp cậu, còn tức giận thì sau khi cái cảm giác khó chịu đó qua đi, sự tức giận qua đi, tôi vẫn có thể coi cậu là bạn. 

T lại hỏi tôi rằng vậy với M, tôi ghét hay giận? Tôi im lặng, tôi không muốn trả lời câu hỏi này. Có những điều tôi muốn giữ lại cho mình. Giống như là việc tôi đang rất nhớ anh, hay tôi yêu anh rất nhiều. Nhưng những việc nhớ hay không nhớ, yêu hay không yêu, tựa hồ như một cánh cửa, chỉ là có muốn mở ra hay không mà thôi.

Tuy tôi không trả lời, nhưng tôi lại kể cho T nghe rằng M chẳng khi nào cho tôi uống rượu, dù tôi bảo tôi có thể uống cùng anh. Có lần tôi và anh giận nhau, chả ai nói với ai câu nào khiến tôi rất khó chịu nên đã vươn tay ra giằng lấy chai rượu dốc ngược mà uống. Nhưng chưa uống được bao nhiêu thì anh đã kịp thời cướp lấy... Hay như việc thỉnh thoảng anh cho phép tôi uống một ly, trong khi tôi cố gắng giải thích rằng tôi có thể uống được nhiều hơn như thế. Nhưng lần nào cũng vậy, M nhất định không cho tôi uống. Tôi nói với T rằng rất nhiều lúc tôi muốn uống say cùng M, làm người đối ẩm với anh lâu như vậy, nhiều như vậy mà chưa khi nào tôi và M có thể cùng say. Và thực tế là chưa khi nào tôi thấy M say, dù uống nhiều tới bao nhiêu M cũng không để mình say trước khi trở về nhà và chìm vào giấc ngủ...

Tôi cứ mải miết kể về M, cho đến khi ngoảnh lại, chai Tequilla đã vơi đi già nửa. T không nói gì, cặm cụi dùng mũi dao nhỏ tách vỏ quả óc chó, vẻ mặt cậu khi đó trông thật khó coi. Tôi không biết tôi đã sai điều gì hay chọc giận cậu lúc nào nữa. Có chút bực mình, tôi đưa tay với định với lấy ly rượu thì bị cậu chặn lấy. Tay cậu bóp chặt tay tôi phát đau. Đừng uống nữa! Cậu nói với tôi rồi thu tay về. Vẫn với ánh mắt khiến người khác cảm thấy ngại ngần, cậu nghiêm túc nói.

- Anh ta quan tâm và lo lắng cho cậu thật lòng đấy.

Nói xong cậu dốc cạn ly rượu của tôi và thu ly lại... 

- Tình cảm con người thật mơ hồ, cứ nghĩ rằng có thể để người kia muốn làm gì thì làm mới là thể hiện sự tôn trọng, quan tâm và biểu đạt rõ ràng tình cảm của mình nhất. Nhưng thực ra, bảo vệ người kia trước bất kỳ sự tổn hại nào mới là cách thể hiện sự quan tâm sâu sắc nhất. - T nói - Trước nay mình không mấy thiện cảm với M, nghĩ rằng cậu vì anh ta mà thiệt thòi nhiều. Nhưng qua chuyện này mình cảm thấy anh ta không tệ. 

Tôi lấy một lát chanh mỏng, chấm qua chút muối rồi đưa lên miệng ngậm. Trong quá trình đó, một lần nữa tay tôi lại chạm vào tay cậu. Khi tôi nhìn lên tôi thấy cậu cười. Cậu bảo, giờ thì cậu hiểu tại sao mỗi lần những ngón tay chúng tôi chạm nhau tôi chẳng có chút phản ứng gì, cũng không thắc mắc tại sao tay chúng tôi hay chạm nhau thế, không phải tôi nghĩ rằng đó chỉ là tình cờ thôi chứ. Tôi giật mình, rồi tỉnh táo hẳn. Thì ra là vậy, là cậu cố tình. Tôi bật cười vì mình quá ngốc. 

Nếu có một ước mơ. Tôi ước có ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này. Và trả lời bằng cái chạm tay thật khẽ. Rồi thôi...

Những ngón tay của M, thật đẹp.

6 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Đọc chả chịu đọc, chỉ Selfie là nhanh thôi! :))

      Xóa
  2. Cửa kính sát trần, tequila với ly nhỏ đế dài, những lát chanh, những chuyện kể độc thoại, những ngón tay chạm nhau để nhớ những ngón tay của một người... mọi thứ đủ cho một đêm ngồi uống rượu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bữa trước, không lâu. Em có uống rượu ở Nha Trang, nhưng vì thời gian gấp vội quá nên không nghĩ tới việc sẽ mời anh ra uống rượu cùng. Nhưng mà dịp nào đó, gần thôi. Em sẽ ới anh đi uống rượu, chỉ để là chạm tay nhau một chút, rồi thôi... :))

      Xóa
    2. Những cái hẹn (chưa hò) bao giờ cũng ... hấp dẫn! :))

      Xóa