30 tháng 3, 2014

Không có gì là quá khứ...


“Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được cũng chỉ là tiếng nói dở dang”.

"Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi".

“Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự đau khổ và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó, tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh”.

"Cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn".

"Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được".

“Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu, để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời".

"Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì sao? Không vì sao cả. Vì một lựa chọn tưởng đúng cuối cùng lại sai. Và đã trở lại với người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại vết thương. Một vết thương đã lành lặn đâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không, không có gì là quá khứ".

(Trịnh Công Sơn)



26 tháng 3, 2014

Vô tình và hữu tình


1. Em không phải xinh đẹp khiến người khác phải ngoái nhìn, cũng không nổi bật để người khác phải trầm trồ tán dương. Nhưng chỉ cần ngồi bên em, cái cách em nói chuyện, cái cách em cười khiến người khác muốn ở bên em và làm em cười. Vậy thì em nhé, hãy cứ cười như lúc này đây để anh nghĩ rằng em đang hạnh phúc.

Em bảo rằng, khóc là một việc dễ nhất trên đời mà người ta có thể làm được. Vì thế em sẽ không khóc, vì em không muốn trở thành người nhàm chán tới mức chỉ biết mỗi khóc! Em thích những tiếng cười, vì nó trong trẻo và ngân nga reo vang mãi, vì nó thức tỉnh những gì u ám, vì nó khơi dậy những ham muốn bản năng. Nếu chỉ có khóc không thôi thì một đứa trẻ khi mới sinh ra đã biết khóc rồi. Khóc là một việc dễ nhất trên đời!

24 tháng 3, 2014

Em có lòng nào anh hãy xáo măng..


Những ngày tháng Ba là những cơn mưa dầm dề không dứt, mặc nhiên bao nhiêu kế hoạch trong tôi cứ chậm lại, đờ đẫn. 

Mùi ẩm ướt của tháng Ba khiến tôi nhớ về Dave một cách điên dại, giống như lòng đất ngậm chặt lấy hơi nước không buông nhả, thấm đẫm tới tận cùng. 

Tôi nhớ về cơn mưa tháng Ba của năm nào đó, một cơn mưa mỏng tang như làn khói rất nhẹ. Tôi đứng dưới lòng đường nhìn lên căn hộ của mình, nơi ánh đèn vàng duy nhất hắt ra từ ô cửa sổ tầng 6. Tôi đã nghĩ mặc kệ Dave đến đó và trở về nhà ngủ. Nhưng trong đêm, tôi nhớ anh và giận anh tới mức mỗi tế bào đều khao khát được bao phủ hơi ấm của anh, tôi bật dậy khoác áo choàng, túm lấy chìa khóa trên bàn và ra đường vẫy một chiếc taxi chạy đến bên anh. 

20 tháng 3, 2014

Ngày hạnh phúc



“Khi con của em ra đời, em hỏi y tá xem đó là trai hay gái. Và cô ta nói đó là một bé gái. Em thấy thật nhẹ nhõm, và em vui đó là một bé gái. Và em hy vọng nó sẽ thật ngốc. Đó là điều tuyệt nhất mà một cô gái có thể trở thành trong thế giới này. Một cô gái xinh đẹp ngốc nghếch” - lời của nhân vật Daisy trong “Great Gatsby”.

Khi tôi đọc đoạn này lên cho Jun nghe. Jun bảo, nếu cậu ấy là con trai cậu ấy sẽ chọn yêu một cô gái ngốc. Nhưng nếu cậu ấy là con gái, cậu ấy sẽ không trở thành một cô ngốc, cốt để một gã nào đó yêu.

Tôi mỉm cười, dường như đâu đó trong lời nói của Jun có một xung đột nhỏ giữa tính ích kỷ và lòng tự tôn.

Tôi nghĩ về ngày hôm nay, 20 tháng 3, ngày hạnh phúc đầu tiên của thế giới. Tôi nghĩ đến câu chuyện nhỏ trên, phải chăng phụ nữ phải xinh đẹp và ngốc nghếch một chút mới có hạnh phúc?

Lẽ nào lại thế?

18 tháng 3, 2014

Em chỉ muốn nói rằng, em nhớ anh...


Hai đứa ngồi sâu tận cùng trong góc bar, nơi ấy qua bức tường bằng kính sát đất chúng tôi có thể quan sát thành phố về đêm từ trên cao. Thành phố mà tôi thường nói với cậu rằng nó chỉ nhỏ như một hạt bụi, vèo một phát gió đã cuốn đi, tôi nói điều đó với cậu khi vẫn còn tỉnh táo. Kể cả lúc này tôi cũng hoàn toàn tỉnh táo.

Chúng tôi uống tequilla bằng chiếc ly nhỏ có đế dài, sau mỗi lần nâng ly mấy ngón tay chúng tôi lại vô tình chạm vào nhau lúc ở đĩa chanh thái lát khi thì ở đĩa óc chó mà cậu cầu kỳ mang từ HN xuống cho tôi. Chỉ thế thôi, chẳng ai nói với ai câu gì, cậu cũng không cản tôi uống rượu cùng cậu. Thực tế là cậu chưa bao giờ cản tôi uống rượu. Không giống như M, mỗi lần tôi đưa tay với ly là anh lại ngăn lại. Cho tới bây giờ tôi vẫn không hiểu anh không cho tôi uống vì lo cho sức khỏe của tôi hay là nghĩ tôi không biết uống. Thế nên rất khó tin rằng ngồi uống rượu với anh nhiều như vậy mà tôi chưa hề say, trong khi với T lần nào tôi cũng liêng biêng và cũng một đôi lần gục hẳn. 

Đương nhiên tửu lượng của tôi chẳng nhầm nhò gì. Một vài người nhìn cách uống rượu của tôi nghĩ rằng tửu lượng của tôi rất khá. Vì tôi nếu đã nâng ly lên thế nào cũng dốc cạn chén, không bao giờ nói mình không uống được rồi kín đáo nhấm từng chút từng chút. Trong khi thực tế là chỉ vài ly là tôi gục hẳn. Tuy thế chưa ai ép được tôi uống rượu nếu tôi không thích, còn say được ấy là khi tôi muốn uống. Như lúc này chẳng hạn, tôi rất muốn uống...

16 tháng 3, 2014

Những ly rượu đời


Bằng sự mông lung đen thẳm của tro than
Đêm xuống dạy tôi lễ phép
Tôi cha sinh mẹ đẻ ngang tàng
Mở mắt thấy vòm trời hơi thấp!

Bằng sự thinh lặng dịu dàng
nghiêm trang của đất
Anh đến dạy tôi giới hạn của khóc cười
Thơ tôi thôi gào thét
những tín điều ma trơi...

Và nước cứ chảy và mây cứ trôi
Và hương cứ phai và trăng cứ khuyết
Mật gấu, mật ong ủ men mặt trời
thành sóng sánh những ly rượu đời
Và tôi say khướt!

14 tháng 3, 2014

Phố ngủ vùi trong tóc, chờ anh...


Hãy giữ giùm anh phố cũ rêu phong
Mùa đang rắc những yếu mềm đa cảm
Anh đang khóc cho ngày xưa lãng mạn
Thời hai ta nông nổi đã qua rồi...


Phố, những con phố mưa lây rây như rắc bột… bùn bắt đầu bắn váng lên như lũ trẻ con không biết nghe lời lãng ra một cái là gây chuyện khắp lối xóm.

Phố, một cơn bão trong lòng vẫn chưa yên, một chút chuyển mùa xao xác. Vẫn là tiếng xào xạc của tán lá cây gạo chạm vào nhau, nhưng có cái gì nhẹ nhàng hơn…

Lâu thật lâu, mới lại có một lần đi trong phố để nghe mùa đang chậm rãi thở.

Đã thật lâu mới có một lần, sau bữa tối, nhẩn nha đi rất chậm mà không cần biết đi về đâu. Chỉ cần thấy mình tan loãng vào dòng người tất bật, thấy mình trống rỗng khi mưa lất phất trong gió. Thấy mình cô đơn đến mức có thể vở oà… thấy cuộc sống thân thương quá đỗi mà cũng cam go quá đỗi. Rồi thế là cứ đi, vòng qua Trần Hưng Đạo, nơi có những tán cây hoa gạo và phượng vĩ lúc nào cũng được dăng đèn màu dù ngày lễ hay không.

13 tháng 3, 2014

Nhắm mắt lại và nghĩ đến điều đẹp đẽ


Em nhớ Phan Việt đã viết trong cuốn sách có tiêu đề "Nước Mỹ, nước Mỹ" là: Tôi muốn tin những chữ "Duyên" không đi kèm "Phận" hay "Số" mà do chúng ta tạo ra với nhau bằng tình cảm. Tôi muốn tin rằng những gì chúng ta đã gieo xuống, dù chậm, nhất định sẽ nảy mầm và ra trái đúng như cái hạt mầm đã gieo. Như sau mùa đông dài, nhất định phải là mùa xuân. Tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất cứ đâu trên trái đất, vào lúc nào cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ, cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đứng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nhìn tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào thở ra một hơi thật dài, cho nước mắt bay lên buổi sớm".

Em biết có rất nhiều người vẫn nhớ về nhau theo cái cách mà chữ "Duyên" mang đến. Nghĩ về duyên lúc gặp nhau quá nhiều, nghĩ về những gì do duyên mang đến quá nhiều, mà phần lớn là những ngọt ngào xen lẫn hối tiếc, để rồi không lỡ buông tay, hoặc khi buông tay đều mang một cảm giác trống rỗng đến dằn vặt. Thế nên những "duyên" được tạo ra bằng tình cảm từ đầu đến cuối đều khiến người ta rơi nước mắt. Và cũng vì thế nên, ngày qua ngày người ta học được cách làm cho mình thấy được bằng an khi cho rằng đó là số phận không cách nào thay đổi được. 

Người ta, hoặc là tự thân, hoặc là bảo nhau cách biết chấp nhận. Bởi vì thực ra chữ duyên là một thứ có hạn kỳ, mà duyên giữa người với người bao giờ cũng ngắn ngủi và chóng cạn. Cho nên ai rồi cũng học được cách để quên đi một người.

12 tháng 3, 2014

Love is like a cup of coffe!


Một buổi tối với tách cafe ở Highlands và nó chính là nguyên nhân làm mình mất ngủ. Mọi người hay nhắc tới cafe Highlands ngon tuyệt hảo nhưng khi tới rồi, nếm rồi mới thấy ở đó chỉ có không gian là tuyệt hảo còn cafe thì chao ôi là đắng. Đương nhiên cafe phải là đắng rồi, nhưng mà tách cafe đó đã cho nhiều sữa rồi mà mình vẫn rên rỉ sao cafe này lại đắng như thế. Mình thích dùng một chiếc thìa nhỏ hớt những lớp bọt cafe đã được đánh bông lên và đưa lên miệng để cảm nhận cái hương thơm đặc trưng, và cảm nhận những lớp bọt đó đang tan dần... tan dần...

Và đêm đó, chỉ với vài thìa cafe mình đã mất ngủ. Thật là kinh khủng và đâm ra mình thấy ghét cafe quá.

Mình nghĩ mãi về nguyên nhân tại sao lại khiến mình mất ngủ như thế, ôm gối vật sang bên này, vật tiếp sang bên kia mà cũng không sao ngủ được. Thế là mình ngồi dậy, kéo rèm nhìn vào khoảng không gian tối òm trước mặt, đầu óc cũng đặc quánh như màn đêm. Chẳng nghĩ gì được nhiều nên lại nằm vật xuống, trùm chăn lên đầu tiếp tục ngẫm nghĩ...

Nghĩ sao cafe lại giống tình yêu đến vậy.

10 tháng 3, 2014

Giấc mộng mùa xuân



Dưới tác dụng của cốc nước chanh leo, đêm qua tôi lại có một giấc ngủ không mộng mị. 

Vài hôm trước đột nhiên tôi phát hiện ra sao dạo này tôi lại buồn ngủ dữ dội như vậy. Không bù cho những đêm trước kia tôi cứ lọ mọ tới hai, ba giờ sáng mới có thể chìm vào giấc ngủ. Cho đến khi Jun tức giận cằn nhằn với tôi rằng tại sao dạo này tôi ngủ sớm vậy, đêm nào điện thoại cũng không thấy tôi bắt máy. Ừ, tại sao, tại sao nhỉ?

Tôi nghĩ lại phải chăng do thức khuya và ban ngày lại vận động nhiều cho nên cơ thể tôi mệt mỏi mà không tự giác thiếp đi? Hoặc giả gần đây tôi ăn uống có gì khác thường? Kiểm tra lại tất cả những món mình ăn gần đây thì cũng chẳng có gì thay đổi, vẫn là rau xanh với hải sản và ít thịt, có gì khác đâu. Hay là tại chanh leo? Mấy bữa nay, tối nào sau khi ăn xong tôi cũng pha cho mình một cốc nước chanh leo rồi mang lên phòng đọc sách và chờ một tiếng sau mới uống. Có thể là chanh leo không? Tôi nhanh chóng vào mạng tìm hiểu về tác dụng của chanh leo, quả nhiên chanh leo có tác dụng an thần, giảm đau và giảm căng thẳng thần kinh. Thảo nào...

Vậy là nhờ chanh leo (hay là tại chanh leo) tôi đã không còn lục đục mỗi đêm làm những việc vặt vãnh. Trong giấc mộng mùa xuân của tôi không còn nghe thấy tiếng rù rù của điện thoại rung lên, hoặc thoảng khi nghe thấy hai mắt tôi vẫn nhắm nghiền không thể mở ra nổi, hoặc không muốn mở ra nữa. Tôi không muốn làm vỡ tan giấc mộng mùa xuân của tôi, không muốn vội vã để tuột nó khi ngày còn chưa đến. 

Tình cảm dành cho anh vẫn như những giấc mộng mùa xuân, dai dẳng và ấm áp. Nhưng vào lúc năm giờ sáng khi ngày còn đang lấp ló sau khung cửa một màu bàng bạc bởi mưa phùn rơi, bởi mặt trời vẫn quên lối trở về, tôi lại tỉnh giấc và phát hiện ra mình đã quên mất một việc chúc Anh ngủ ngon tối qua mất rồi.

9 tháng 3, 2014

Giật mình giữa mùa xuân


Hôm trước có một người nhắn tin cho tôi: "Anh đang trên đường xuống Halong quê em. Nghe sóng biển thấy lòng xao xuyến".

Tự nhiên tôi nghĩ đến hai từ "vô vị"

Nó giống hệt cảm giác khi tôi tần ngần xen lẫn hờ hững khi nhìn thấy những món quà nhỏ xinh đặt trên bàn trang điểm. Hẳn nhiên nó là những loại mỹ phẩm cao cấp và dòng nước hoa xa xỉ như mọi lần. Hoa cũng là những lẵng được cắm, bó cầu kỳ và long trọng... Tôi đã vui vẻ khi nhận những món quà ấy, đã hạnh phúc khi lòng kiêu hãnh và tự hào của bản thân được nâng lên vì vẫn còn ai đó quan tâm tới mình, mình đã không bị lãng quên như một trang sách cũ. Nhưng thực lòng tôi, tôi thích nhìn thấy bó hoa còn nguyên đai nguyên kiện của người bán hàng chở hoa trong phố, thích được tự tay ôm nó ra từ xe vì biết chắc chắn nó là của mình. Vậy nên, cái cảm giác khi nhốt mình bao quanh những xa xỉ phẩm mà không phải là thứ mình muốn, mình thích thì nó thật vô vị.

Tôi muốn kể thêm về ngày đầu tháng Ba hoang mang vô định.

Mưa vẫn tiếp tục rơi dầm dề, buồn bã và hưu quạnh.

Tôi muốn kể về khoảng thời gian dường như đọng lại cùng với khoảnh khắc mưa rơi. Kể về những con người vẫn phải chạy đua với thời gian, vẫn phải gặp những người cần gặp, vẫn phải làm những việc cần làm dù muốn hay không muốn, dù cần hay không cần, chỉ vì họ không cho phép mình được dừng lại khi kim đồng hồ vẫn xê dịch đều đặn.

6 tháng 3, 2014

Nhân chứng của tình yêu


Ngày 8/3 cận kề... 

Bạn có bao nhiêu phụ nữ thân thiết cần phải tặng quà? Số đông đàn ông thì chỉ có một mối tình nhỏ thôi đúng không? Vậy tại sao bạn không làm đẹp lòng nàng bằng một món quà trong ngày này nhỉ?

Rất nhiều phụ nữ có được cảm giác tự hào khi ngồi giữa đám bạn bè và khoe với họ rằng túi này được tặng tặng, nhẫn là đồ thửa riêng kỷ niệm tình yêu, quần áo được đưa đi chọn mua, cũng như đôi món trang sức có liên quan tới người đàn ông họ yêu. Bạn có thể nghĩ đó là những điều phù phiếm, nhưng đối với phụ nữ thì đó lại là thứ hạnh phúc khiến nàng cảm thấy hãnh diện.

Đôi khi tôi nghĩ, phụ nữ thật kỳ lạ và mâu thuẫn. Về phương diện tinh thần, họ luôn đòi độc lập và ra vẻ chuộng tự do, ra vẻ ta đây tự quyết định lấy đời ta. Nhưng về vật chất và đời sống, họ lại luôn để lộ ra sự ràng buộc với một chàng trai, một người đàn ông, một người nào đó họ yêu. Như thể chứng tỏ được mọi thứ trong đời họ có liên quan tới tình yêu, là một đảm bảo cho giá trị của họ (của đồ vật) đã vượt lên trên cả giá trị thực thông thường của vật chất, trở thành những của cải thiêng liêng.

Và cái túi trở thành cái túi tình yêu, bộ quần áo trở thành món quà tình yêu, ngay cả đến chiếc đồng hồ trên tay cũng là nhân chứng tình yêu. Họ trở thành “tín đồ” của tình yêu. Những lễ lạt trong năm quan trọng với nàng, bởi những món quà trở thành tín vật của tình cảm.

3 tháng 3, 2014

Anh còn nhung nhớ tháng Ba xưa?


Khi anh mới 10 tuổi, gia đình anh chuyển tới cạnh nhà cô. Chỉ một thời gian sau thời gian chung lớp, chung trường cô đã rất nghiêm túc nói với bố rằng lớn lên cô sẽ nhất định sẽ lấy anh.

Khi cả hai 12 tuổi. Có lần hai người giận nhau, cả tuần cô không thèm nói với anh nửa lời dù cậu tìm mọi cách để có thể khiến cô nhìn tới mình. Cô đi trước cậu lẳng lặng đi sau, anh, đưa bàn tay với những ngón tay rất đẹp khi thì giật giật gấu áo cô, khi thì đưa tay kéo kéo lấy chiếc cặp từ phía sau nhưng cô vẫn chẳng có bất kỳ phản ứng gì. 

Bữa ấy mùa xuân mát lành trong lâm thâm mưa phùn và hoa xoan nở rộ. Những cơn mưa thinh lặng và âm thầm giống hệt hai người buổi ấy. 

Sau nhiều cố gắng không kết quả cậu vượt lên bỏ về trước. Mình cô lầm lũi trên con đường nhỏ với những hạt mưa mỏng như bụi.

1 tháng 3, 2014

Cafe với người thân


Sẽ không phải đứng trước gương hàng giờ mà thay hết chiếc áo này hay chiếc váy khác.

Sẽ không cần phải tới tận nơi để đón đưa nhau mà chỉ cần nói mình đang ở đâu và họ sẽ đến ngay sau ít phút.

Khi họ đến sẽ không cần để họ ngồi phía đối diện mà mình tự động ngồi dịch vào cho họ ngồi sát bên như một lẽ thường tình nhất trên đời.

Sẽ không có những ngại ngần, ý tứ. Có thể thoải mái ôm chiếc cốc thật to bằng một tay đưa lên uống và để lại vệt lem trên khoé môi mà không cảm thấy xấu hổ. Bạn sẽ nhẹ nhàng đưa tay ra, thoải mái và tự nhiên lau cho mình mà coi đó như là một chuyện thường tình nhất. Sẽ không hề có những ánh mắt chạm nhau lúng túng, khoé môi cũng không hề lưu lại và mộng tưởng chút ấm áp nơi ngón tay chạm vào. 

Sẽ cùng nhau trò chuyện về những điều đã xảy ra từ hôm qua, hôm kia, và nhiều nhiều ngày hôm trước. Có thể cười phá lên và ném hạt dưa vào nhau khi thấy rằng đối với chuyện xảy ra mình đã cư xử và nghĩ tới một cách ngốc nghếch thế nào. Nụ cười có thể xoa dịu đi những hiểu lầm hay điều khó nghĩ mà không cần nói với nhau những điều thừa thãi như xin lỗi.

Có thể lặng thinh mỗi người nghĩ tới một điều xa xôi mà không bị nghĩ rằng mình đang không quan tâm tới họ hoặc mình thờ ơ lãnh đạm, hay thiếu phép lịch sự xã giao.

Có thể nói xấu những gã đàn ông với những cái đầu bằng gỗ, vừa ngô nghê vừa thực dụng lại còn rỗng tuếch mà không hề bị nghĩ rằng mình đang ám chỉ điều gì đó xa xôi hay chỉ trích không đúng lúc.

Sẽ ngồi với nhau suốt mấy tiếng đồng hồ thao thao bất tuyệt về những điều trên trời dưới bể kiểu như liệu cá có biết khóc không...

Sẽ không phải dành nhau chuyện thanh toán. Ra về có thể lại cùng nhau lang thang phố xá, ghé chỗ này chỗ kia, thưởng thức những món này món khác trên hè phố mà không bị coi là dễ dãi.

Và quan trọng là khi chia tay nhau trở về sẽ không phải băn khoăn về nhau quá nhiều...

Em hãy ngủ đi...


Lại một đêm thành phố đã đi ngủ.

Cô vật lộn với một loạt ý tưởng cho một cuốn sách sắp đến ngày phải giao bản thảo, lúc đó đã là hai giờ sáng. Căn phòng lạnh lẽo, ngón tay lạnh lẽo, bàn phím lạnh lẽo... Các ý tưởng cứ chồng chéo lên nhau, cô băn khoăn không biết nên để cái nào trước cái nào sau, sợ rằng nếu cái này trước sẽ làm nhạt đi cái sau, hoặc giả cái kia trước người đọc sẽ chẳng còn tha thiết lật đến trang kế tiếp. Cô cứ ngồi đó, ngón tay dừng lại bất động trên bàn phím... Ngoài kia, qua ô cửa kính, chiếc đèn đường hắt bóng lên những bức tường loang lổ. Hôm nay là đêm thứ bao nhiêu cô đã thức cùng phố, cô cũng không nhớ nữa. Khi không có anh bên cạnh, cô chẳng thể làm nổi việc gì. Cô tắt máy tính, đứng lên mở nhạc.

Tiếng nhạc nhè nhẹ vang lên trong thêm thanh vắng, cô khi ấy đã nằm trên giường, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, phẳng lặng, trắng sáng... Cô lẩm nhẩm hát theo, hình như bài hát nói về nỗi nhớ nhung mãnh liệt giữa người này với người khác. Đêm mượt như nhung...