28 tháng 2, 2014

Thời gian qua đi và chúng ta không còn thơ ngây nữa...




Hồi bé tôi cứ dại khờ nghĩ chỉ cần được ăn ngon là điều hạnh phúc nhất. Nhưng lớn rồi mới biết những lúc ốm thì ăn món gì cũng không ngon. 

Hồi bé dại khờ nghĩ thích nhất là lúc bố mẹ vắng nhà, muốn làm gì thì làm. Lớn lên rồi mới biết quãng thời gian được bên bố mẹ mới là quãng thời gian quan trọng và thích nhất.

Hồi bé cứ dại khờ tưởng rằng chỉ cần tháo pin đồng hồ ra là thời gian có thể ngừng trôi, quay kim giờ thêm vài vòng để thời gian trôi thật nhanh cho qua cái giờ phải ngồi làm bài tập. Lớn rồi mới biết thời gian quý giá biết bao, chậm một bước thì đã là sống hoài sống phí.

Hồi bé cứ ngã là khóc dù có bị thương hay không, càng khóc to hơn khi có người đỡ dậy an ủi. Lớn rồi mới biết phải vấp ngã thật nhiều mới trưởng thành hơn, và nên đứng dậy bằng chính đôi chân của mình sau mỗi lần vấp ngã. 

Hồi bé tôi cứ dại khờ tưởng những cánh cổng luôn mở để chào đón mọi người. Lớn rồi mới biết không phải cánh cổng nào cũng mở, dù có mở thì không phải ai cũng có thể vào.

Hồi bé tôi dại khờ mong mình lớn sao thật nhanh để có thể làm những việc mà người lớn mới có thể. Nhưng lớn rồi mới nhận ra, người lớn có rất nhiều điều không thể làm như lúc bé.

Vì người lớn thực ra cũng rất dại khờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét