18 tháng 2, 2014

Ảo tưởng là chiếc áo màu xanh



Thỉnh thoảng, như lúc này khi đang ngồi cùng Min trên tầng 21 của toà nhà cao nhất trong thành phố, cùng nhau uống một ấm trà Ô Long, cùng nhau ăn một chút bánh tira màu xanh thơm mùi lá dứa. Đột nhiên tôi muốn mình có đủ dũng khí để vứt bỏ tất cả mà đi đâu đó. Đâu đó nghĩa là đâu cũng được, chỉ cần có thể khiến tôi rũ bỏ quá khứ, hiện tại và chẳng bận lòng đến tương lai.

Sẽ đi suốt một quãng thời gian dài, mang vác những thứ lỉnh kỉnh trên lưng và trở về lấm lem bụi đường. Những vết tích sẽ gạch vẽ trên lồng ngực đầy hãnh diện.

Những chuyến đi như vậy sẽ củng cố cho tôi một ảo tưởng duy nhất. Đó là mình hoàn toàn không dính dáng gì đến thế giới này. Hoàn toàn không một chút nào. Vì nó giả dối quá... Những tham vọng khát khao nhu cầu mơ ước của thế giới này, tất thảy đều nằm bên ngoài ranh giới của tôi.

Kể cả cảm tình hay những nhu cầu nhục cảm...

Tôi ước có đủ dũng khí với một chuyến đi thấm đẫm bụi đường trên quần áo và gương mặt lem luốc. Để tôi có thể quên đi hình ảnh một cô gái trong chiếc áo màu xanh, chiếc áo của tôi. Phải, là chiếc áo của tôi. Tôi chắc chắn rằng đó là chiếc áo của tôi mà cô ấy đã lấy nó ra khỏi tôi từ lúc nào không biết. Có thể tôi đã làm rơi nó trên hành trình, có thể tôi đã bỏ quên nó ở đâu đó và cô ấy đã có được. Tôi vẫn nhớ rõ cảm giác của mình khi bắt gặp đôi mắt lấp lánh của cô ấy khi khoác trên minh chiếc áo. Đó là một cú thúc thật mạnh, thật đau và vô cùng bất ngờ khiến tôi dường như mất hết sức lực. Tôi thấy hình ảnh mình qua cô ấy, đôi mắt sáng ngời vì hạnh phúc, vì được bao bọc và che chở. Đó là cảm giác thật khó nói lên lời, chỉ có thể ngấm ngầm mà cảm nhận, ngấm ngầm mà chua xót. Nó làm tôi nhớ tới chiếc quần Jean may mắn của  Ann Brashares, chiếc quần ấy cũng được chuyển hết từ người này đến người khác với mong cầu hạnh phúc cho người mới. Nhưng hạnh phúc thực sự là gì? Ở đâu? Và thuộc về ai? Khi cuối cùng tất cả nhận ra nó chỉ là trò đùa của số phận...

Lúc có đủ dũng khí để bắt đầu những chuyến đi đơn độc như thế. Điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến đầu tiên và cuối cùng. Tôi và Dave. Sẽ không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.

Không bao giờ tôi còn có thể đặt bàn chân lên lưng của Dave mà giẫm giẫm nhún nhẩy để giúp anh thả lỏng gân cốt.

Không bao giờ còn có thể vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc mà hít hà mùi hương quen thuộc.

Không bao giờ còn có thể trao bàn tay cho Dave nắm lấy và đưa lên môi hôn.

Không bao giờ... Không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa...

Ngày xanh và hanh hao. Rồi ngày lại mưa và ủ rũ. Đêm nằm nhẩm đếm những chuyện ẩm ơ của bản thân. Thấy hình như có thể nối chúng lại thành dây mà thắt cổ tự tử... Tôi gọi đấy là kiểu tự tử tinh thần. Giá mà thế. Sáng ra chả còn nhớ được gì... Anh là ai? Chị là ai? Hôm qua chúng ta đã từng nói yêu nhau à? Hôm qua chúng ta đã từng hôn nhau sao? Hôm qua? Hôm qua đã không còn lại gì.

Ảo tưởng là chiếc áo màu xanh, ai cũng có đôi lần mặc nó...

4 nhận xét:

  1. "Ảo tưởng là chiếc áo màu xanh, ai cũng có đôi lần mặc nó..."
    Chị sang thăm em nè, Sống trong ảo hay sống trong đời thực ở đâu ta cũng thấy đau, tháy thiệt thòi quá................................. Tình ảo và tình thật, tất cả đều là giả dối..........

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Èo ơi chị của em ơi sao vậy nè...? Có chuyện gì với chị sao? Tay chị đỡ đau chưa? Mấy bữa nữa em bay vào xử tên nào dám làm chị đau nha. :)
      Mong chị em thực sự bình yên...

      Xóa
  2. Mình vẫn đọc F thường xuyên và rất thích. Biết F ghét người khác "lôi" mình sang FB nhưng mình vẫn lôi. Xin F rộng lương nhé :X

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lôi mình có vất vả lắm không? Chắc không đâu, vì mình nhẹ hều à... :D
      Cám ơn bạn vì đã luôn đọc F.

      Xóa