23 tháng 2, 2014

Anh như hạt mưa trên phố xưa...


Là những ngày dài
Tháng Tám có nhiều mưa, hiên nhà đầy lá rụng
Bầy chim sẻ thôi chiu chit gọi nhau...
Em giờ bỏ phố đi đâu?
Đường chênh chao một bóng sầu riêng ta.

Là những nỗi nhớ thoáng qua
Một dấu bàn tay chiều nao còn nghe ấm
Bờ vai run, làn tóc rối
Góc bàn có ô cửa màu xanh vời vợi
Khoảng trời chiều thăm thẳm mắt em nâu

Những tháng năm rồi sắp bạc màu
Dẫu tường cũ vẫn rong rêu, dẫu ly café chiều nay vẫn đắng
Ta tựa đầu vào hôm qua, gục ngã
Không có em, ta không còn gì cả
Chẳng còn gì ngoài những nỗi cô đơn

Em có biết không?
Có những ngày ta thấy mình đã sống
Trơ trọi biết nhường nào
Giữa thành phố
Vắng em.



6 nhận xét:

  1. Những câu thơ thật dịu dàng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi nào chị về em dẫn chị đi dạo HN và cafe trên mây nhé? :)

      Xóa
  2. Rồi một hôm trăng lọt ô cửa sổ
    Bóng hình em trong bóng chị hằng mơ
    Gốc đa buồn rụng lá xuống thềm khuya
    Anh bâng khuâng nhặt một bóng sao mờ ...

    Trả lờiXóa