28 tháng 2, 2014

Thời gian qua đi và chúng ta không còn thơ ngây nữa...




Hồi bé tôi cứ dại khờ nghĩ chỉ cần được ăn ngon là điều hạnh phúc nhất. Nhưng lớn rồi mới biết những lúc ốm thì ăn món gì cũng không ngon. 

Hồi bé dại khờ nghĩ thích nhất là lúc bố mẹ vắng nhà, muốn làm gì thì làm. Lớn lên rồi mới biết quãng thời gian được bên bố mẹ mới là quãng thời gian quan trọng và thích nhất.

Hồi bé cứ dại khờ tưởng rằng chỉ cần tháo pin đồng hồ ra là thời gian có thể ngừng trôi, quay kim giờ thêm vài vòng để thời gian trôi thật nhanh cho qua cái giờ phải ngồi làm bài tập. Lớn rồi mới biết thời gian quý giá biết bao, chậm một bước thì đã là sống hoài sống phí.

Hồi bé cứ ngã là khóc dù có bị thương hay không, càng khóc to hơn khi có người đỡ dậy an ủi. Lớn rồi mới biết phải vấp ngã thật nhiều mới trưởng thành hơn, và nên đứng dậy bằng chính đôi chân của mình sau mỗi lần vấp ngã. 

Hồi bé tôi cứ dại khờ tưởng những cánh cổng luôn mở để chào đón mọi người. Lớn rồi mới biết không phải cánh cổng nào cũng mở, dù có mở thì không phải ai cũng có thể vào.

Hồi bé tôi dại khờ mong mình lớn sao thật nhanh để có thể làm những việc mà người lớn mới có thể. Nhưng lớn rồi mới nhận ra, người lớn có rất nhiều điều không thể làm như lúc bé.

Vì người lớn thực ra cũng rất dại khờ.

26 tháng 2, 2014

Hò hẹn với Hà Nội



Cuối cùng đã không phải nhìn thấy lớp sương mờ phủ kín các tấm gương và cửa kính trong nhà nữa, cũng không còn cảm thấy bước chân bít rít khi dẫm lên sàn gạch. Đợt gió nồm đầu tiên với ngày thiếu nắng đã hết, ngày mai sẽ nắng, sẽ ấm và sẽ hết nồm. Ngày mai không cần phải mặc quá nhiều quần áo ấm, chỉ cần một chiếc đầm dài và một áo khoác mỏng là đủ, đủ để có thể giữ ấm, đủ để có thể đẹp với xuân. 

Có quá nhiều thứ không có gì tươi sắc giống hệt như thời tiết mấy ngày qua, chẳng hiểu sao tôi thấy, nhiều khi thời tiết và tâm trạng con người lại có lúc đồng điệu đến vậy. Khi trời ảm đạm tâm hồn cũng u uẩn, khi nắng mới lên tâm hồn cũng phơi phới. Nhưng cũng không ngờ rằng có những lúc tâm trạng thời tiết ấy cũng có thể giải quyết một lô thứ việc tưởng chừng khó khăn lắm mà hóa ra lại là cực đơn giản. Sự tiến hóa từ tưởng thế này thành ra thế kia không biết có phải vì thời tiết mà ra thế không, hay là cũng bởi trong lòng đã có niềm tin?

Ngày mai nắng và ngày kia cũng nắng... Cứ như thế tháng Ba đang đến thật nhẹ nhàng. Em cứ giục giã chị nhớ lên nhé hoa sưa sắp nở rồi đấy. Anh thì bảo em phải thay đổi không khí đi, lên đây muốn đi đâu thì anh đưa đi đấy. Chị thì càng sốt sắng hơn nói nhớ em lắm rồi đấy, lần này mà thất hứa nữa thì đừng có chị em gì... 

25 tháng 2, 2014

Người lạ tình quen


1. Trò chuyện với người thân

Các cô gái có ba cái hư lớn: 
- Suy nghĩ quá nhiều
- Suy nghĩ quá nhiều dẫn đến toàn nghĩ những điều tiêu cực
- Và cuối cùng, khi quyết định thì toàn làm theo cảm tính, 
quên mất rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Một buổi sáng nhân viên hành chính điện thoại nói với tôi rằng tôi có bưu phẩm. Tôi bảo em ấy cứ ký nhận giúp tôi lát tôi ghé xuống lấy sau. Vì tôi biết bưu phẩm ấy là gì, của ai, tôi đã mong đợi nó mấy ngày nay rồi. Từ cái hôm thứ Sáu chân nam đá chân xiêu, khi bản thân đang đau khổ say sưa vì rượu và vì bao điều khác, đợi qua hết ngày thứ Bảy, ngủ vùi cho hết ngày Chủ Nhật và bình tĩnh cho đến ngày thứ Hai. Và buổi sáng thứ Hai, điều tôi mong mỏi đã đến.

24 tháng 2, 2014

Không say...


Người ơi...
Hãy cạn ly này,
Uống cạn đêm nay
Ngắm nhìn tuổi trẻ chúng ta nhảy múa
Rồi thắt dải lụa
treo cổ ban mai...

Khi không còn ai níu lấy ngón dài,
níu lấy bờ vai,
Tuổi trẻ của chúng ta như bài hát
Thiếu những nốt dài
Khô khốc
Cạn kiệt
Bài hát khi nào cũng buồn
Da diết
Khi chờ ai
Khi đợi ai
Khi mông lung như bóng đêm
Buông...
Khi mưa tuôn biêng biếc
Bóng người u tịch
Chén rượu nghiêng...

Cho nên
Người ơi...
Hãy cạn ly này
uống cạn đêm nay.

23 tháng 2, 2014

Anh như hạt mưa trên phố xưa...


Là những ngày dài
Tháng Tám có nhiều mưa, hiên nhà đầy lá rụng
Bầy chim sẻ thôi chiu chit gọi nhau...
Em giờ bỏ phố đi đâu?
Đường chênh chao một bóng sầu riêng ta.

Là những nỗi nhớ thoáng qua
Một dấu bàn tay chiều nao còn nghe ấm
Bờ vai run, làn tóc rối
Góc bàn có ô cửa màu xanh vời vợi
Khoảng trời chiều thăm thẳm mắt em nâu

Những tháng năm rồi sắp bạc màu
Dẫu tường cũ vẫn rong rêu, dẫu ly café chiều nay vẫn đắng
Ta tựa đầu vào hôm qua, gục ngã
Không có em, ta không còn gì cả
Chẳng còn gì ngoài những nỗi cô đơn

Em có biết không?
Có những ngày ta thấy mình đã sống
Trơ trọi biết nhường nào
Giữa thành phố
Vắng em.



20 tháng 2, 2014

Hôn nhân sorry...



Cô bé và cậu bé thường ra ao chơi đùa, câu cá, xúc tôm. Thường cậu bé mang về nhiều chiến lợi phẩm, vẻ đắc thắng. Còn cô bé về tay trắng, mắt rưng rưng.

Rồi trước bữa cơm tối, cậu bé chạy qua đập cửa nhà cô bé, cô bé nhìn thấy cậu bạn, hất đầu ngoảnh mặt đi. Cậu đùa cười: “Xin lỗi nhé, tớ toàn cướp hết tôm với cá của ấy, thôi để tớ nuôi nó trong lu, rồi tớ tặng đằng ấy!”.

Câu xin lỗi rất trong sáng.

Cậu trai thường quen ghẹo cô bạn gái, trêu tới mức cô bạn bật khóc, xong rồi cậu phải chạy theo dỗ dành, dỗ từ lúc cô còn tóc đuôi gà cho đến khi cô tóc xõa ngang bờ vai. Cậu thích lén lút xì hết hơi lốp xe đạp của cô bạn, rồi nấp xem cô bạn chạy quanh xe rối rít tức tưởi. Cậu thích cô bạn gọi điện thoại la mắng, rồi mới xuất hiện, tỏ vẻ biết lỗi, dắt chiếc xe xịt lốp đi như thể chuộc lỗi, nhưng lại như ngầm đắc thắng, trong khi cô bạn gái cằn nhằn đi bên cạnh. Như thế, đường về nhà sau buổi tan học dài hơn nhưng cũng tuyệt thú hơn. Và cậu sẽ nói, xin lỗi nhé, tớ biết lỗi rồi mà, đừng trách tớ nữa. Lời xin lỗi chả có tí ăn năn nào.

Sau khi tốt nghiệp đại học, chàng trai bận rộn vì công việc, có khi liên tục một tháng không được nghỉ ngày nào. Cô gái quen dần những ngày cuối tuần cô đơn, có bạn trai mà như không có ai ở bên. Họ có lần cãi cọ đầu tiên, giọt nước mắt đầu tiên, kỳ chiến tranh lạnh đầu tiên, cái cớ công việc bận rộn đầu tiên, sự làm lành đầu tiên. Sinh nhật cô gái năm ấy, chàng trai hứa một món quà lãng mạn bất ngờ trong tối sinh nhật làm cô gái mong đợi lắm. Món quà bất ngờ đó là anh mất tích cho tới tận hôm sau, và đêm sinh nhật của cô chưa bắt đầu đã kết thúc, cô gái ngủ thiếp đi trong bộ váy mới, với gương mặt trang điểm đẹp nhưng giàn giụa nước mắt.

18 tháng 2, 2014

Ảo tưởng là chiếc áo màu xanh



Thỉnh thoảng, như lúc này khi đang ngồi cùng Min trên tầng 21 của toà nhà cao nhất trong thành phố, cùng nhau uống một ấm trà Ô Long, cùng nhau ăn một chút bánh tira màu xanh thơm mùi lá dứa. Đột nhiên tôi muốn mình có đủ dũng khí để vứt bỏ tất cả mà đi đâu đó. Đâu đó nghĩa là đâu cũng được, chỉ cần có thể khiến tôi rũ bỏ quá khứ, hiện tại và chẳng bận lòng đến tương lai.

Sẽ đi suốt một quãng thời gian dài, mang vác những thứ lỉnh kỉnh trên lưng và trở về lấm lem bụi đường. Những vết tích sẽ gạch vẽ trên lồng ngực đầy hãnh diện.

Những chuyến đi như vậy sẽ củng cố cho tôi một ảo tưởng duy nhất. Đó là mình hoàn toàn không dính dáng gì đến thế giới này. Hoàn toàn không một chút nào. Vì nó giả dối quá... Những tham vọng khát khao nhu cầu mơ ước của thế giới này, tất thảy đều nằm bên ngoài ranh giới của tôi.

Kể cả cảm tình hay những nhu cầu nhục cảm...

17 tháng 2, 2014

Khinh Vũ Phi Dương



Em bay nhảy nhẹ nhàng, giữa đám người chen lấn.

Ánh mắt mọi người ngoái lại nhìn em.

Ái ngại cũng được!

Vui thích cũng chẳng sao!

Cũng chẳng thể làm bước chân em lúng túng.

Bởi điều khiến em nhảy bay lướt bước

Đâu phải là những đôi mắt, ánh nhìn kia?

Mà là anh.

Hoàng tử ếch diệu kỳ…



16 tháng 2, 2014

Mùa yêu



Ai lần mở cúc áo đông
Ta cứ thế mà chạm vào tan vỡ…

Những ngón tay vun truyền lửa
Cời nụ hoa bung lên nét xuân hồng...

Không có cơn chấn động nào hơn giữa vụ trụ mênh mông
Khi anh xoáy vào em
Cơn lốc...


13 tháng 2, 2014

Những bông hoa nở rộ trên vai em



Hôm qua tôi nói với anh rằng, anh, giống như một loại thuốc phiện.

Nghĩa là sao?

Nghĩa là đó là một loại độc dược dễ khiến người ta nghiện. Thế thôi.

Ừ. Chỉ thế thôi. Nhưng có lẽ anh không biết, sẽ có hơn một người sẽ phải tìm cách để cai được chất nghiện ấy. Nhưng bằng cách nào?

Tôi không biết. Nhưng chắc chắn người ta sẽ có cách thôi. Việc gì cuối cùng cũng sẽ có cách của nó, phải không?

Như lúc này, không giống như đêm qua, được nghe giọng nói khản đặc vì đã uống quá nhiều rượu nữa, bật cười vì có người suýt bị lạc ngay trên con đường trở về nhà... chỉ mình tôi lững thững ngắm nhìn những dãy phố im lìm trong đêm. Tự nhiên tôi muốn nói chuyện với anh, có rất nhiều điều tôi muốn nói với anh nhưng lần nào cũng thế, chỉ cần giọng nói của anh cất lên là tôi lại im lặng. Một chiếc taxi lao vọt qua tôi rồi đột nhiên dừng lại, khi tôi tới gần người lái xe nhoài người ra hỏi tôi có muốn đi đâu không? Đi đâu? Tôi đi đâu lúc này một mình? Tới chỗ anh? Bất giác tôi mỉm cười, đã có lúc tôi không kể thời gian là đang nửa đêm đã vượt gần hai trăm cây số đến nơi anh, đã có lúc anh vừa rời tôi vài tiếng đã quay trở lại... Chúng tôi đã từng hâm và điên rồ như thế sao?

Vì tôi cần thấy em yêu đời...



Nơi thành phố quá huy hoàng sẽ không thích hợp để nhìn những vì sao. 

Cũng giống như trái tim chúng ta không thích hợp bàn chuyện yên ổn.

Chúng ta nên cám ơn ai đó đã để trái tim ta thương tổn.

Vì chúng ta sẽ học được rằng, tình yêu không thể không có những sai lầm.

Người không thể thay đổi được.

Sự tình không thể thay đổi được.

Chúng ta cũng không thể quyết định được chúng ta sẽ động lòng vì ai.

Nhưng chúng ta có thể quyết định rằng bỏ hay không bỏ.

Chỉ có điều... chúng ta mãi mãi sẽ không tìm lại được ký ức ngày cũ nữa.

Vậy nên.

Quên đi hết những câu chuyện buồn trước đó, vì chúng ta biết đấy, nếu yêu nhau, người ta sẵn sàng tha thứ hết lỗi lầm cho nhau.

Bởi vì, có những tình yêu, ngay từ đầu bạn đã biết không thể đến gần được, không thể đầu kề vai gối tới đầu bạc răng long được, dù chúng ta có cố gắng tới bao nhiêu chúng ta cũng không thể vượt qua được cái giới tuyến mà định mệnh sắp đặt. Cái đó người ta gọi là có duyên mà không phận. Nhưng mà, có hề gì đâu, khi chúng ta yêu và được yêu đã là quá đủ rồi. Phận là ở trong tâm chúng ta thôi.

Bởi vì. Cuộc đời ngắn ngủi lắm.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ già đi, và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để sống một cuộc đời khác.

Thế nên chúng ta nhất định sẽ yêu, nên yêu, người mà chấp nhận con người thật của chúng ta. 

Kể cả lúc chúng ta xinh đẹp hay xấu xí, thông minh hay ngốc nghếch, ốm yếu hay khoẻ mạnh... 

Hay kể cả lúc chúng ta hành động một cách điên rồ, nông nổi. 

Người ấy sẽ buồn, sẽ tức giận, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay ra. Người ấy sẽ kiên trì giảng giải cho chúng ta chuyện đúng sai. Bởi vì người ấy muốn chúng ta vui.

Bởi vì cuộc đời ngắn ngủi lắm, và chúng ta sẽ già đi...

Và vì

Tình yêu thực ra rất đơn giản.

Nếu anh ấy muốn bạn vui, hãy cười cho anh ấy xem...


10 tháng 2, 2014

Khi ly tách chạm nhau




Đêm qua cách chia bởi hàng cúc áo
Em là nửa mùa thu đầy bão
Khi mình trút vào nhau trăm giấc mơ buồn...

Sáng dậy cà phê
Những bông hoa kí ức lạc đường
Mượt như nhung và thẫm như đêm...

Anh thuộc về cánh rừng đơn lẻ
Choàng lên buổi sáng chiếc chăn con công
bàn ghế gỗ đường vân còn mắc nợ...

8 tháng 2, 2014

Hoa vẫn nở giữa năm tháng cô đơn



Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức “Hoa hướng dương”, màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.

Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.

Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.

1 tháng 2, 2014

Khi em yêu anh...



Nồng Nàn Phố
EM YÊU ANH
(Nếu ai đó nói với bạn: em là máu thịt của anh, thì khi đó bạn có quyền hãnh diện... vì mình đã sinh ra không vô ích)

Khi yêu anh em viết về mùa Xuân
Không phải là những cành đào trẩy nụ Hồng đón Tết
Không phải trên triền đê người về đông nghẹt
Không phải giếng làng được lan sóng to hơn

Khi yêu anh em viết về nỗi tủi hờn
Không phải khóc khi trong tay chẳng còn gì cả
Không phải xé lòng nhìn trời chiều đổ lá
Người ta bỏ đi... để bóng vỡ một mình

Khi yêu anh em biết lặng thinh
Không phải nín thở vì những ồn ào ngoài kia làm em mệt nhoài và chán ngán
Không phải thấy đắng quá khi quanh mình không nhìn thấy ai đáng làm bạn
Nhét nắng vào mồm để thấy bình tâm

Khi yêu anh ... em biết ươm mầm
Không phải để mùa Xuân nảy chồi non và lung linh nắng sớm
Ngày anh đến lòng em lửa đượm
Em thấy mình ngọt ngào và đáng yêu