22 tháng 1, 2014

Tôi là một nỗi buồn nhỏ - đang chậm rãi thở


Tôi là đứa trẻ hai mươi tư. Cứ hai mươi tư giây một lần lại ước mơ những ước mơ đầy màu sắc. Cứ hai mươi tư giây một lần lại khóc. Cứ hai mươi tư giây một lần lại cười. Cứ hai mươi tư giây một lần lại giòn giã. Cứ hai mươi tư giây một lần lại chết. Cứ hai mươi tư giây một lần lại hồi sinh. Cứ hai mươi tư giây một lần lại khát khao nhục cảm.

Tôi là đứa trẻ hai mươi tư tuổi lần n. Bận rộn đến run rẩy với nhúm xúc cảm của riêng mình.

Tôi là một đứa trẻ chưa bao giờ lớn, bất an và thiếu tự tin. Trong tình yêu luôn luôn quá vụng về. Cứ nghĩ rằng chỉ cần hết lòng là đối phương sẽ có thể bình yên cạnh mình. Nhưng chữ “an” trong một mối quan hệ không phải do một mình mà viết nên được, bất kể tôi luôn giữ niềm tin rằng người ta có thể xây dựng với nhau những mối duyên bằng tình cảm. Thôi thì đành vậy. Tình cảm của ngày hôm qua, thực ra quan trọng nhất là khiến bạn cảm thấy mình may mắn vì đã từng có một khoảng thời gian ấm áp. Phải không?

Tôi đã từng nói rất nhiều lời tạm biệt. Lần nào nói xong rồi cũng cảm thấy chân mình không chạm đất suốt một thời gian dài. Cũng không hẳn là nuối tiếc vì mất mát quá rõ rệt. Cũng chẳng vì muốn níu kéo hay từ nay không thể nào sống tốt được nữa. Lời tạm biệt giống như một bản nhạc cũ kĩ rầu rĩ lúc bạn trưa. Bạn muốn đứng lên tắt nhạc nhưng âm thanh này, bầu không khí này, cốc cà phê này. Tất cả khiến bạn chùn chân không nỡ. Tôi yêu M từ mùa hè, sang chớm thu, qua mùa đông, mùa xuân rồi lại đến mùa hè. M không còn nữa. Nhưng những buổi chiều Chủ nhật tôi đi bộ từ đầu Tràng Tiền, ghé vào L'Epicerie mua đủ ba cái bánh macaron ba màu khác nhau rồi leo lên gác quán quen trên phố Cô Tân, gọi một bình trà thơm mùi quế, tôi sẽ lại nhớ M. Nhớ những ngày M bảo: “Anh vẫn ở đây mà”. Để biết mình cũng đã từng được yêu thương như bất cứ ai.


1. Hà Nội

“Đôi khi các cô gái có thể tha thứ, quên hết mọi đau đớn đã trải qua, mỉm cười sau biết bao đêm vùi đầu vào nước mắt. Chỉ vì ai đó, vào một lúc nào đó đã từng nắm chặt tay cô mà bảo rằng: Anh ở đây mà!”

Sau một trận mưa đêm ngoài phố, tôi lục đục châm thuốc, ngồi bệt ở góc ban công và đọc An Ni Bảo Bối trong ánh đèn leo lét. À, vậy là nhớ ra, một thời gian nào đó, trong lòng cũng đã nghĩ “Hà Nội chắc phải là thành phố kiếp trước của riêng mình.”

Hẳn vậy. Khi bắt buộc phải kéo cao cổ áo giữa mùa hè tháng Bảy, tôi bình thản nghĩ về những ngày mùa đông cũ kĩ ấy, ngồi cạnh một cô bé giọng nói trong veo ở vỉa hè lát gạch, nghe em ngọt ngào với anh chàng người yêu đi du học ở xa: “Ôi thương thế, sao ấy không đi ăn đi? Hay là tớ không đi chơi nữa, về nhà với ấy nhé?” Mười năm sau, giữa Sài Gòn, nghe những lời tương tự thế. Mà lòng chợt có chút hanh hao. Tôi tủi thân. Rất đàn bà. Cái kiểu tủi thân này. Chỉ vì khát khao, ghen tị, ước ao. Giá mà mình cũng được nói những lời “vô bổ” như vậy.

Thực ra tôi vốn yêu mến sự cô đơn của riêng mình. Những buổi tối thế này, nhận thức rõ toàn thế giới đang bận rộn với những mối quan hệ khác (và chắc chắn là quan trọng hơn mối quan hệ với tôi), tự do làm những việc cô độc mà không sợ bị ai phàn nàn, đánh giá. Nước mắt có rơi xuống cũng là giọt nước mắt vô lí, tự hanh khô, tự chết đi trên nền gạch sau khi băng mình qua một quãng đường dài lặng lẽ. Tôi sẽ luôn đặc biệt chú ý đến từng chuyển động nhỏ xung quanh mình. Từ chiếc kim đồng hồ tích tắc, tiếng con thạch sùng tặc lưỡi, tiếng thở dài của chính mình, tiếng xe máy vòng vọng ở sân chung cư, tiếng người online rồi offline ở Skype, tiếng con mọt cắn gỗ bền bỉ. Mà tuyệt nhiên. Sẽ không có tiếng Người. Không một chút tiếng Người. Rồi sẽ bất giác vòng tay tự ôm lấy thân mình siết nhẹ. Có thể giọt nước mắt sẽ lại rơi. Có thể không. Nhưng chắc chắn luôn âm thầm và tĩnh lặng.

Ừ, đang nhắc về Hà Nội nhỉ. Giống như một định mệnh. Tôi nhất định đã phải lòng đàn ông Hà Nội. Chưa từng một ngoại lệ nào. Hay sự ngẫu nhiên này vô tình đã trở thành một thứ tín ngưỡng cá nhân? Tôi không biết rõ. Chỉ nhớ rằng trái tim giống như một loài hư hỏng bất trị. Tổn thương và lì lợm. Xuẩn ngốc và ngớ ngẩn. Nhìn những chậu cây bé tí xanh rờn, rèm cửa tung phần phật, nghĩ về người đàn ông ấm áp và khao khát anh ta. Một khao khát thuần túy bản năng, áp tấm lưng trần vào vòng tay ấy, nghe được tiếng tim ngược dấu với mình khe khẽ đập. Đêm chẳng thể nào còn đủ dài được nữa! Rồi sẽ quay mặt, choàng tay qua người anh, nhấm nhẳng cắn vào cằm, cười khanh khách. Ngoài cửa sổ, bầu trời đầy sao. Tôi sẽ giữ anh ở đây thật lâu, người đàn ông Hà Nội của mình. Nhất định thế! Dù có phải trói nghiến lấy anh, cũng sẽ không bao giờ buông anh ra nữa.

Hà Nội. Tôi vẫn luôn nghĩ về nơi ấy như thế.

Người đàn ông ấy. Tôi vẫn luôn nghĩ về như thế.

Bằng cách hít thở thật sâu.

Dẫu rằng sự ích kỉ của bản thân sẽ không một ai trên đời hiểu được.

2. K

“Thật buồn là tất cả chúng ta đều được dạy làm thế nào để yêu thương từ lúc còn bé nhưng không ai dạy chúng ta cách ngừng lại.”

Những chuyện luẩn quẩn. Như đúng tên của nó. Luẩn quẩn. Đến một ngày. Không còn nhớ chúng đã từng có tên là lẩn quẩn. Chúng đã từng là một phần trong những tháng ngày tuổi trẻ của em. Của K.

Tôi thỉnh thoảng vẫn muốn nói chuyện với K. Không đầu không cuối. Như hôm kia. Sau một tuần dài mưa gió. Tôi kể cho K nghe những chuyện điên rồ của mình. Những chuyện lỗi lầm mà không ai có thể tha thứ. Chỉ có K. Ngồi yên lặng sau ống nghe. Thở nhè nhẹ. Tôi bảo với K rằng. Mình đã tìm thấy người đàn ông để đặt tên cho anh ấy là Ngày Hôm Qua. Người đàn ông. Người thật xấu. Thật ác. Thật nhẫn tâm. Để đặt tên là Ngày Hôm Nay. Thỉnh thoảng, trong đêm, lúc nằm nghiêng, tôi cũng tự cho phép mình gọi Ngày Hôm Nay là Ngày Mai. Nhưng buổi sáng thức dậy, tôi biết, đêm qua, trong giấc mơ, mình đã ước ao một điều tội lắm.

Có những tội. Không có cách nào để được thứ tha. Có cả những tội dù biết là không được thứ tha nhưng vẫn không sao ngừng lại được. May mà còn có K. Cười lớn trong điện thoại. “Ừ thế mới còn làm người, chứ không thì đã thành thánh sống.” Ừ. May mà còn có K. Thở nhẹ trong điện thoại. May mà còn có K. May mà còn có K.

Chiều nay Sài Gòn mưa không nổi, chỉ âm u một màu buồn phiền. K sấy tóc cho tôi. Bên ngoài cửa sổ, thời gian uể oải. Trong lòng hiểu rõ hóa ra bình yên giản dị như thế. Ở bên cạnh một người hết mực thương yêu mình. Lắng nghe những chuyện ngớ ngẩn của mình. Sự bướng bỉnh cũng từ từ trở nên hiền lành và ngoan ngoãn. Không phải cố tỏ ra mạnh mẽ, khóc rồi lại cười. Mưa hay nắng gì cũng có K nhẹ nhàng ở đấy.

May mà có K, đời dịu dàng biết mấy.


Trích: Tình yêu là không ai muốn từ bỏ của Phan Ý Yên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét