27 tháng 1, 2014

Kitchen



Buổi chiều ngẩn ngơ dưới tán cây vải trong vườn, lặng nhìn những đám mây xanh đang lững lờ trôi ra chiều mệt mỏi. Thẩn tha trong nỗi buồn, tôi vào nhà kiếm cái gì để đọc cho tạm lắng lại những chất chứa đã kết tủa dưới đáy hồn sâu...

Tôi đọc lại cuốn Kitchen của Banana. Vì bỗng dưng tôi nhớ đến bếp, nhớ đến một ngôi nhà mà ở đó "bão dừng sau cánh cửa". Ít ra thì tôi cũng nghĩ thế, mong ước một điều như thế cho ai kia nên tôi nghĩ đến bếp, nghĩ đến sự ấm áp của bếp, sự bừa bộn nơi bếp... Hình dung ra cảnh một gia đình sum vầy xung quanh một chiếc bàn ăn, đằng sau hoặc ngay bên cạnh là một chiếc bếp còn hơi ấm, còn chút thực phẩm vương vãi, còn mùi dầu mỡ quánh hương nồng ... là tôi thấy yên lòng.

Kitchen.

Tôi thích cái đề, cái tứ của cuốn sách này lắm. Tôi thích trái tim cô gái Mikage, một cô gái yêu bếp. 

Phải, bếp.

Cái nơi giản dị đến thế.

Bởi câu chuyện này cũng giản dị và quá đỗi rung động.

Cô gái Mikage, lâm vào cảnh cô đơn khi ngươì bà mất đi, nhận được lời đề nghị của người bạn Yuichi, cô đến sống cùng với hai mẹ con cậu. Mẹ cậu, bà Eriko (thực ra là bố của cậu, nhưng ông đã chuyển giới vì không muốn yêu người đàn bà nào khác sau khi mẹ Yuichi mất). Sau khi Mikage rời khỏi ngôi nhà ấy, một chuyện bất ngờ và đau lòng đã xảy ra với Yuichi, mẹ cậu, bà  Eriko bị đâm chết bởi một người đàn ông vốn đem lòng yêu đơn phương bà, ông ta không hề biết, bà - cũng là một người đàn ông, thế nên khi bị khước từ, ông ta đã ra tay sát hại người phụ nữ vốn đã sống một cuộc đời đã rất nhiều bí mật ấy. Vậy là sau cuối, lại chỉ còn Yuichi, Mikage đơn độc trên đời.

Ẩn hiện trong cả câu chuyện là Kitchen, bếp, nơi những khách lữ hành cô độc trên đường đời luôn nhớ về…

Câu chuyện đơn giản. Không phô trương, Banana dọn đường cho người đọc đến với thông điệp của mình: Một thông điệp về sự cô đơn đã thành như định mệnh của con người, về nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ “bếp” ăn sâu vào tiềm thức…và cả về cách linh hồn con người dìu dắt nhau qua bóng tối của cái chết và lãng quên.

Vẫn biết người trẻ thường hay thích cô đơn, và thường ôm ấp tô điểm nỗi cô đơn của mình nhiều khi đến mức bệnh hoạn kỳ quái, nhưng nỗi cô đơn trong Kitchen chân thật và đơn giản quá, đơn giản đến xúc động. Cảnh cô đơn ấy bất kỳ ai cũng có thể gặp, và thật ra, cũng giống như số mệnh, nhất định phải rơi xuống đầu người ta một lúc nào… Tôi nghĩ không mấy ai sống trên đời, giữa lúc vui vẻ sum vầy không chợt giật mình thầm nghĩ: Ngày mai có còn được ở bên những người mình yêu quý? Giống như Mikage đã biết thế nào là thấp thỏm trong hạnh phúc gia đình một già – một trẻ, câu hỏi đó cuốn vào lòng ta như một cơn gió lạnh giữa ngày mùa xuân...

Tôi không dám nói là điều ấy không đau đớn. Nhưng thế thì tốt hơn là không có gì để nhớ lại một mình…

Tôi cũng có một cái bếp của riêng mình, nhưng khi chỉ có một mình, tôi không có tình yêu với bếp như Mikage. Tôi không học được cách yêu sự cô đơn, yêu bản thân như cô ấy. Tôi ngược với cô ấy, tôi không thích nấu ăn khi một mình, nhưng khi người đàn ông của tôi xuất hiện, tôi lại trở nên khác hẳn. Hoạt bát, vui tươi và làm ngập ngụa bếp với đủ loại thức ăn, văng bắn dầu mỡ và rạng ngời trong chảo lửa chỉ để làm những món mà người ấy thích. 

Tôi thích cái cách Banana miêu tả cảnh Mikage trong một đêm lạnh, đã vượt cả trăm cây số để mang đồ ăn đến cho Yuichi, cách cô ấy trèo tường để vào căn phòng cậu. Cùng nhau chia sẻ món ăn, một món mà Mikage ăn tại quán và nghĩ rằng nếu được chia sẻ với Yuichi thì cô sẽ cảm thấy như được cùng cậu trong một cái bếp... Và thực ra, cách chia sẻ ấy chính là họ cởi cho nhau khỏi nỗi cô đơn dày vò để hiểu và nghĩ đến chuyện trở về bên nhau qua những ngày lựa chọn mỗi người một nơi để cố gắng. "Tôi bỗng hiểu ra. Chính cái khối kết tinh lung linh của quãng thời gian vui vẻ ấy, đã đột nhiên thức dậy sau một giấc ngủ dài dưới đáy cùng của kí ức, và giờ đây đang nâng đỡ chúng tôi. Bầu không khí của những tháng ngày ngát hương thưở nào đang sống lại trong tâm khảm tôi và phập phồng thở, tựa hồ như một làn gió mới vừa thổi tới".

Banana không giống như Murakami, một nhà văn đã quá quen thuộc với bạn đọc Việt Nam. Kitchen của Banana, không dữ dội như Rừng Nauy, dẫu hai cuốn sách cùng viết về tuổi trẻ, tuổi trẻ và nhất là sự cô độc. Giọng cô gái Mikage, “tôi”, nhỏ nhẹ, dịu dàng, không quá chua xót, nhưng vẫn thấy được sự bình thản thẳm sâu trong lòng một người quá trẻ và phải chịu đựng quá nhiều. Những đoạn văn miêu tả chiếm dung lượng không nhỏ, nhưng lại đơn giản, gợi mở rất nhiều và như hướng con người đến một thế giới sạch sẽ, cô đơn nhưng trong trẻo.

Và không gian giữa những con người như chăng đầy tơ, những sợi tơ nhạy cảm sẵn sàng rung lên nhè nhẹ bất cứ lúc nào…Những nhân vật của cô thật quá nhạy cảm, không chỉ nhạy cảm với nỗi cô độc của chính mình, mà nhạy cảm với cả niềm bất hạnh của người khác… Đó là Mikage, là Yuichi, là Eriko... Và tôi không nghĩ tình cảm của những nhân vật này hoàn toàn là tình yêu nam nữ. Còn một thứ gì khác hơn nữa. Đó là sự thông cảm, thương yêu giữa người với người. Có lẽ điều ấy còn quý giá đối với con người hơn tình yêu vậy.

Và với tôi. Bếp, chính là nhà. 

Tôi mong cho tất cả chúng ta dù có trải qua bao nhiêu sóng gió, rủi ro, bất hạnh đều có thể trở về nhà. 

Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa.

Cầu mong...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét