28 tháng 1, 2014

Khóc...


Tự ru mình...

"Em à,

Đừng khóc!

Ngoài kia, ai cũng đang gồng mình lên diễn.

Vì sợ đánh đổ mất cuộc đời.

Ai cũng nghĩ, cũng tin, cũng sợ

Cuộc đời này có một.

Nên vẽ nghuệch ngoạc hằng đêm.

Lên mặt. Thứ sáp màu. Triệu triệu năm rồi. Vẫn nhòe nhoẹt. Không khô.

Em à,

Đừng nghĩ!

Chỉ có tình yêu mới đủ sức kéo em đi.

Những người đàn ông. Với trái tim và tinh thần vạm vỡ.

Mỗi sớm mai của họ. Tỉnh giấc. Là cà phê.

Là báo. Là lịch hôm nay cụ thể phải làm gì.

Không có em. Không có em.

Ngồi vẩn vơ.

Vui bằng ánh mắt.

Khóc cũng bằng ánh mắt.

Đem cả không gian phủ bởi một bóng hình?!

Em à,

Đừng nhớ!

Những lời ngọt ngào. Những điều có cánh.

Những cái nắm tay hay vội vã liều mình.

Đem cả ước mơ đặt vào tim ai đấy.

Chuyện thủy chung có dăm ba kiểu.

Nhưng chẳng kiểu nào đủ để gọi “thủy chung”.

Em à,

Đừng tin!

Em có thể làm nên điều vĩnh viễn.

Chuyện ba năm. Chuyện một giờ. Chuyện khoảnh khắc.

Hạnh phúc chỉ ở đấy thôi là đủ.

Nhé em!

Em à,

Đừng nghe!

Những chuyện dở dang.

Mà ta đang kể…"



P/s: Em nói với tôi, không có gì.

Anh nói với tôi, không có ai khác. 

Nhưng khi tôi vừa quay đi.

Một lưỡi dao lách vào tim tôi lụt cán...

Tôi bảo tôi khóc đi... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét