20 tháng 12, 2013

Triệu phú khu ổ chuột

Một ngày hè năm 2009, tôi nói với An Nguyên rằng hãy mua cho tôi cuốn truyện này, An Nguyên nhất định nói không vì cho rằng chúng tôi đã xem phim rồi. Như cậu ấy nói thì khi đã xem phim rồi thì đọc truyện sẽ không có gì để cảm nhận nữa. Phần nào tôi cũng đồng ý về ý kiến của cậu ấy và thầm trách các nhà xuất bản ở Việt Nam luôn dịch các tác phẩm sau khi nó đã được chuyển thành phim và bộ phim đó đã quá nổi tiếng với 8 giải Oscar. Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi cuốn truyện và nhanh chóng lôi nó ra khỏi kệ của quầy sách, giấu sau lưng và đi theo An Nguyên đến bàn thanh toán đặt khẽ khàng lên chồng sách mà cậu ấy vừa chọn trước cái lắc đầu kiếu như "Tớ bó tay với cậu rồi" của cậu ấy.

Khi tôi bắt đầu đọc truyện, tôi lập tức bị cuốn hút ngay từ những trang đầu và không thể dừng lại cho đến cuối trang sách bằng cuộc hành trình đầy bi thương của chàng thanh niên Ram Mohammad Thomas. Một cái tên như viên thanh tra Godbole phải kêu lên – “Tên vớ vẩn gì mà pha trộn đủ mọi tôn giáo thế hả?”. Đúng vậy, chàng thanh niên ngay từ khi sinh ra không được lựa chọn đó cũng đã được gắn cho một cái tên đủ mọi tôn giáo để tránh phiền phức từ Uỷ ban mọi Tín ngưỡng!

Ram Mohammad Thomas bị bắt. Bị bắt vì trả lời chính xác mười hai câu hỏi trong trò chơi Ai là tỷ phú! Vì anh chỉ là một cậu bé mồ côi nghèo khổ chưa từng được đến trường, không biết tên tổng thống Mỹ, không biết đơn vị tiền tệ của Pháp hay vị trí của các Kim Tự Tháp. Anh chỉ là một cư dân nhỏ nhoi đang vật lộn cới cuộc đời khắc nhiệt trên một khu đất hoang bên rìa đô thị. Trò chơi trên truyền hình đó đã đảo lộn đời anh, trong một câu chuyện khiến người ta tin vào phép màu của thượng đế, và làm cả thế giới say mê, cảm động bởi một vùng sinh sống kỳ dị, bần hàn, dữ dội hơn cả một giấc mơ khốn cùng có thật, có tên khu ổ chuột Mumbai.

Một câu chuyện giống như chuyện cổ tích vì nó mang một kết thúc có hậu, nó bao trùm cả bóng tối, nỗi khiếp đảm, sự bi thương. Có những nụ cười, những giọt nước mắt và cả sự kinh ngạc. Trở thành người chiến thắng trong một cuộc chơi và dành 1 tỷ rupi mà không ai, à không, phải nói là bất kể ai cũng không thể tin là có thể xảy ra đối với chàng thanh niên chưa từng qua trường lớp. Nhưng có hề gì, Ram Mohammad Thomas đã từng nói với luật sư Smita: "Thưa bà, người nghèo chúng tôi cũng biết đặt câu hỏi và biết yêu cầu trả lời đấy. Tôi cược với bà, nếu người nghèo điều khiển một cuộc thi nào đó, thì người giàu sẽ không thể trả lời một câu hỏi nào đâu".

Khi tôi đọc cuốn truyện, tôi thấy niềm vui thích khi đọc chương thứ nhất "Cái chết của một người hùng". Yêu mến Salim với vẻ ngây thơ và niềm tin mãnh liệt vào thần tượng của mình là diễn viên Armaan Ali. Người hùng Sự mến mộ vượt lên trên tất thảy mọi điều, vì tham vọng lớn nhất của đời cậu là được bắt tay Armaan Ali và nghĩ rằng cả sáu tháng sau đó sẽ không rửa tay! Cậu đau đớn tuyệt vọng, thậm chí sẵn sàng quyết chiến với những ai bôi nhọ thần tượng của mình thậm chí sẵn sàng đến toà soạn nơi đã viết những bài báo bôi xấu danh dự người mà cậu thần tượng để thiêu rụi nó! Hay khi báo chí đưa tin chuyện tình tan vỡ của Armaan cậu đã khóc thảm và lại mong ước đến bên thần tượng để được an ủi, để cho thần tượng gục vào vai cậu mà khóc vì thực sự cậu tin rằng khóc sẽ khiến cho người ta nhẹ lòng! Rồi cậu lại nghĩ là sẽ đến gặp cô người yêu của Armaan xin cô ấy trở về bên anh ấy. Cậu đi mua lọ keo về gắn khung ảnh hình trái tim đã bị vỡ để gửi cho Armaan, cậu cho rằng:

"Đó là sự tượng trưng cho một trái tim tan vỡ có thể lành lại"

Nhờ keo dính Fevicol ư? - Ram hỏi

Không. Nhờ tình yêu và sự quan tâm. - Salim trả lời”.

Câu chuyện thời thơ ấu với những bi ai nhưng lại có những ký ức đáng yêu như vậy...

Rồi tôi lại rơi nước mắt khi đọc đến đoạn Shanka sắp chết vì bị chó dại cắn. Bí mật của cậu bị lộ tẩy. Cậu là con trai của một nữ hoàng nhưng lại không được thừa nhận, cậu bị câm, bị đuổi ra ngoài vì đã chứng kiến mẹ ngoại tình! Bà mẹ sống trong Cung điện, con trai sống ở khu nhà cho thuê với cảnh bần hàn khốn khó. Ram tìm ra bí mật của hai mẹ con họ, đến van xin bà mẹ hãy cứu lấy đứa con của bà chỉ với bốn mươi vạn rupi nhưng đã bị bà ta thẳng thừng khước từ. Đau đớn và tan nát cậu quay đi với nước mắt giàn giụa " Tôi ít ra cũng còn đủ may mắn khi mẹ vứt bỏ từ lúc trào đời, nhưng Sankar tội nghiệp bị mẹ mình ném đi giữa đường đời và giờ bà ta từ chối không chịu nhấc một ngón tay lên để ngăn cái chết đến với cậu ấy". Lần đầu tiên cậu phẫn uất với sự nghèo túng "ước gì tôi có thể giải thích cho con chó đã cắn Shankar rằng trước khi cắn ai nó nên tìm hiểu xem người mà nó sắp tấn công có mua nổi thuốc giải độc hay không"... Những ngày đó Ram ấn nút "Tạm dừng" đối với cuộc sống của cậu, ngày, đêm cậu chỉ biết khóc và ngủ. Những mảnh đời khu Agra đều nhuôm màu bi thương như vậy vì sự nghèo khổ, và Agra đối với Ram lúc này thực sự là thành phố chết chóc. (Đây là một trong những phân đoạn rất hay, nhưng tiếc là đạo diễn đã không đưa lên màn ảnh, cùng với nhiều phân đoạn cảm động sâu sắc đầy tính nhân văn khác của tác phẩm).

Rung động và hỗn loạn với rất nhiều bí mật được giãi bày cuối trang sách. Smita, nữ luật sư cứu Ram ra khỏi tù tội chính là Guidya, cô gái mà cậu giúp đỡ khi cậu còn ở khu nhà chawl, để cứu cô gái này khỏi người cha bỉ ổi muốn cưỡng hiếp con gái, Ram đã đẩy ông ta ngã xuống cầu thang (cậu bỏ trốn vì nghĩ đã giết ông ấy, nhưng sau này cậu mới biết ông ta chỉ bị gãy chân). Rồi đồng xu của Ram, đồng xu may mắn của cậu đã giúp cậu khi cậu gặp khó khăn giữa những sự lựa chọn, đồng xu mà cậu tung lên khi trả lời câu hỏi của chương trình thực ra nó có cả hai mặt đều ngửa. "May mắn thì có liên quan gì, giờ em không cần nó nữa bởi vì may mắt bắt nguồn từ trong tâm"...

Một bí mật quan trọng hơn, là bắt nguồn của câu chuyện này đó chính là việc Ram tham gia chương trình này không phải để kiếm tiền, không phải để kiếm tìm người mình yêu bị thất lạc như trong phim chúng ta đã xem mà để trả thù. Bởi kẻ dẫn chương trình chính là người huỷ hoại Neelima và Nita (người con gái cậu yêu). Nhưng rốt cục, với bản tính nhân hậu cậu đã không thể bóp cò để kết liễu kẻ vô lại và chính điều đó đã giúp cậu chiến thắng ở phần thi cuối cùng dành một tỷ rupi bằng sự trợ giúp khôn ngoan của kẻ mà cậu muốn giết.

Câu chuyện kết thúc có hậu như vốn có trong những bộ phim Hindu.

Và giờ tôi lấy bút và viết lên cuốn sách với lời đề tặng: "Thương mến tặng An Nguyên! Cậu hãy đọc nó và suy ngẫm. Dù rằng chúng ta đã xem phim, dù rằng đây là cuốn sách mà cậu mua cho tớ thì tớ vẫn muốn cậu đọc. Bởi nó là cuốn sách tuyệt nhất trong chuyến bay sắp tới của cậu, và rằng biết đâu khi cậu đọc nó rồi cậu sẽ chuyến hướng chuyến bay của cậu tới Mumbai?"


2 nhận xét:

  1. Xem phim, có những lúc cảm động muốn khóc, có những lúc vỡ òa lên vì kinh ngạc, vì sự may mắn của Ram. Bài viết của em rất thú vị. Chúc em một Giáng sinh và một Năm mới an lành, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giấc mơ có thật...
      Nếu xem phim chị chỉ có cảm giác muốn khóc thôi thì đọc truyện, chị sẽ phải khóc. Đọc truyện tính nhân văn và những xung đột tình cảm khiến người đọc cứ lặng lẽ rơi nước mắt...
      Giáng sinh thật an lành chị nhé! Nhớ giữ sức khoẻ nữa, bên chị thời tiết chắc cũng lạnh lắm rồi...
      Yêu mến chị.

      Xóa