30 tháng 12, 2013

Thị phi



Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người mỗi ngày đang mò mẫm vào blog tôi để xem tôi đang nghĩ gì? Những con người chỉ vì tò mò mà vào đọc? Với tôi, có lẽ họ chưa bao giờ có một chút thiện ý gì đối với các bài viết mà cái họ quan tâm, chỉ bởi họ cần biết những điều họ muốn biết. 

Tôi thấy buồn cười, và đáng thương cho kẻ thích rình rập, chờ thời cơ rồi túm lấy chút ít thông tin mà họ có thể nghĩ là họ biết. Họ dùng thông tin mà tôi viết ra ở đây để đối chứng, tìm hiểu và trêu chọc. Tôi gọi đó là thứ thị phi hèn hạ nhất của những người chơi blog, chứ không phải là những người viết blog.

Có người bảo tôi cũng nổi tiếng trong giới blogger lắm đấy. Tôi hiểu cái từ "nổi tiếng" ấy họ muốn nói là gì, Sự "nổi tiếng" không thiện chí mà một số người dành cho tôi, tôi trân trọng biết mấy. Tôi không biết sao? Không, tôi biết! Vì tôi không ngu. Tôi chắc chắn là tôi không ngu. Bởi nếu ngu, thì người ta sẽ phải nhanh chóng mà phủ nhận tất cả. Nhưng tôi không làm thế, cái họ muốn biết, tôi cho họ biết theo cách của tôi. Họ tự dẫn mình vào cái ma trận mà tôi tạo ra, sao lại không nhỉ? Các nhà đạo diễn vẫn sản xuất ra những bộ phim viễn tưởng phi thực chỉ bởi khán giả của họ thích cơ mà. 

Tôi vẫn thường nói, người đến với blog dính vào thị phi chỉ bởi hai điều, thứ nhất, bạn bị ganh tỵ vì số lượng comment và views nhiều hơn người khác, thứ hai, bạn bị dính vào chuyện tình cảm với môt ai đó trên blog mà người ấy đang là đối tượng của một hay nhiều người để ý. Ngoại trừ tất cả những điều ấy ra, những tranh luận này kia trên blog chả là cái gì để khiến bạn gặp phải thị phi và ganh ghét. 

Xin thưa với người mà tôi đang muốn nói đến ở đây. Tôi thấy bạn thật hèn. Rất hèn! Và nếu bạn tiếp tục muốn xem một bộ phim miễn phí, xin mời cứ tiếp tục. Nếu bạn xem xong và muốn đem đó đi đâu kể, cũng xin tiếp tục. Bởi đối với người như bạn, đối với tôi, bạn không xứng đáng để tôi liếc môt ánh mắt nhìn. Bạn đừng nghĩ không ai biết gì về bạn. Nhưng tôi xin lỗi, tôi không hèn như bạn. Tôi không hèn tới mức mang chuyện của bạn để ra nói ở đây. 

Tôi vẫn nhớ một câu mà bạn Gió hoang tàn đã từng nói với tôi: Ai hiểu ta sẽ làm tùng làm bách cho ta, ai không hiểu ta chỉ là cỏ mọc ven đường.

Xin thưa những loại cỏ mọc ven đường. Xin hãy hoàn thiện nhân cách của mình trước khi phán xét người khác.

15 nhận xét:

  1. Em còn nợ anh nhiều lắm đấy,
    Hãy nhớ là em chưa trả đc một chút nào đâu đó nghe…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em không thích việc còm nhà ai đó là lại phải sang trả còm cho người ta. Nếu có gì hay và hợp thì em sẽ còm.
      Chúc anh buổi trưa an lành.

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Nhóc cười chi rứa? Có ra Bắc đón tết không?

      Xóa
    2. Nghe rét teo, em sợ.( hùi nãy rep nhầm chỗ nên xóa) hì

      Xóa
    3. Bi giờ rét, Tết sẽ đỡ rét hơn mà. Vài ba ngày nữa nhiệt độ sẽ lên 20 độ rồi. :)

      Xóa
  3. Bài viết thật sắc bén, rất ấn tượng... Rất thích ! Chúc bạn luôn an vui, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi vọng không làm anh thất vọng về cô em này. :D

      Xóa
  4. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Có đoạn đề cập cụm "người mà tôi muốn nói đến..." và từ "bạn". Như vậy có thể chỉ là 1. Nhưng sau cùng thì "xin thưa những loại cỏ mọc ven đường...". Vậy là cảnh cáo cả làng rồi trời ạ :)

    Trả lờiXóa
  6. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  7. ^^ Em k có ý kiến gì nữa!
    Lâu quá không ghé thăm chị!

    Trả lờiXóa
  8. Tôi cũng đã có khoảng thời gian rất dài loay hoay với những điều như bạn, ko phải trên net, ko phải trong blog mà ở ngoài đời. Nhưng tôi đã qua rồi - đúng: Hoặc là tùng là bách, hoặc là cỏ dại ven đường. Chỉ thế thôi!

    Trả lờiXóa