1 tháng 12, 2013

Hello December



Cuối cùng thì tháng Mười hai của tôi cũng đến. Cái tháng với bầu trời xám lúc nào cũng xâm xấp nước như muốn khóc, cây cỏ sậm một màu rêu, gió hoang uốn cong làm cho ngày ngắn lại, mặt trời đôi lúc ngủ quên cho ngày thiếu nắng và lạnh lẽo. Cái tháng đánh dấu thời khắc kết thúc của một năm, kết thúc mọi việc trong kế hoạch, kết thúc những tích tắc buồn vui đếm sao cho đủ 365 ngày. Người mong chờ, người  thảng thốt, người xốn xang khi tờ lịch đã chuyển màu. Sắp kết thúc rồi ư một năm? Bao điều bấy lâu đang mới chợt một ngày được gọi là năm ngoái, là cũ kỹ, là xa xưa...để rồi lại thẫn thờ tiếc nuối.
Vậy thì tại sao tôi lại mong đợi ngày của tháng Mười hai đến vậy? Tôi ghét mùa đông mà lại thương nhớ tháng Mười hai, yêu cái ngày 14? Hơn ba mươi năm qua đi, tôi đón những ngày của mỗi năm chẳng ngày nào giống ngày nào. Ngày 14 dường như cũng vậy, mỗi năm mỗi khác trong cách chuyển biến của sự việc, trong cách suy nghĩ cũng như sự trưởng thành của bản thân. Mà càng lớn bao nhiêu tôi càng thấy cuộc sống chuyển màu bấy nhiêu (thật may là qua con mắt nhìn của tôi, màu xám thật ít, ngoại trừ cái bầu trời ngoài kia hôm nay bỗng dưng xám xịt).

Chỉ là bỗng nhiên thấy nhớ quay quắt con chữ của mình xưa kia, nay sao bỗng rời rạc và lạc lõng quá thể. Tôi muốn viết nhiều lắm. Nhưng rốt cục cảm xúc đã trôi tuột đi đâu mà có thể trốn được mọi ngôn từ lâu đến vậy? Có nơi nào trong vũ trụ này lại che giấu nó giỏi đến thế, chẳng phải người ta vẫn thường nhọc nhằn trong việc chạy trốn đó sao? Dường như tôi đang đi nhặt nhạnh những gì của mình còn sót lại, chỉ là không nhớ đã đánh rơi khi nào. Tôi không biết mình phải tìm ở những đâu, lang thang giữa đôi ba con đường kí ức tự hỏi ngõ này quen hay lạ, mình đã qua lần nào chưa. Tôi loay hoay, ngó nghiêng đâu đó rồi bước vào, ướm từng dấu chân còn in lại. Thẫn thờ...

Cứ thế tôi vật vờ giữa những ngã đường, cứ đi mãi mà chẳng thấy bóng của mình đâu. Tôi ngơ ngác như cánh chim lạc bầy, bầu trời kia rộng quá nên không nhớ nổi nơi nào mình đã từng thuộc về, nơi nào mình đã tự yêu thương được chính mình.

Và bây giờ tháng Mười hai đã đến. Thời gian là chiếc cầu nối giữa quá khứ, hiện tại, tương lai. Là sợi chỉ hồng se duyên giữa mùa Xuân tới Hạ, giữa Thu đến Đông. Và biết đâu lại một mùa nữa sắp qua, thời gian muôn thuở vẫn như vậy đó. Mang người với người lại gần hơn rồi xa hơn, rồi lại gần, cũng tương tự với cả vui buồn, hạnh phúc, khổ đau hay được mất. Đến rồi lại đi. Đi rồi lại đến.

Tôi lại đi trong tháng Mười hai này. Tháng Mười hai của tôi đấy. Dù trách móc mùa đông hanh khô nứt nẻ, dù ghét mùa đông làm làn da kém hồng nhưng tôi vẫn rất khoan lượng với cái tháng của mình.

Tôi thích hình ảnh người đàn bà ngồi hong tóc trong ngày chợt hắt nắng trước thềm nhà, bàn tay đang thoăn thoắt xiên ngang vắt dọc những sợi len. Dưới chân người đàn bà ấy là một rổ len đủ màu, dường như cầu vồng trong mưa mùa hạ đã được gom lại, cuộn tròn trong chiếc rổ nhựa ấy. Để đến khi đang đi trên đường, nhìn những chiếc khăn len quàng cổ tôi lại chùng trình cảm xúc với những xâu kết mơ hồ rằng có phải là chiếc khăn cô ấy, anh ấy đang quàng được dệt lên từ một ngày nắng hắt như thế, bởi một người đàn bà ngồi đan trước thềm như thế. Ý nghĩ đó khiến tôi mỉm cười, thấy đời ấm áp biết bao.

Tôi thích ngắm mọi người co ro trong chiếc áo ấm của họ mỗi khi chạy xe ngoài đường, khi đó tôi thấy họ hiền hơn, thành phố này cũng hiền hơn và bớt xô bồ đi nhiều lắm. Ra phố bây giờ không khỏi chạnh lòng vì cô đơn, xòe bàn tay ra áp vào mặt, lạnh quá. Nhưng có hề gì đâu khi bên trái lồng ngực vẫn thâý đủ ấm áp dù có lạnh hơn nữa.

Và nếu có buốt quá, đeo găng tay vào một lát sẽ ấm ngay thôi mà. Phải không...?

Umh... Thôi nhé, AQ tinh thần như thế là đủ rồi. Tháng Mười hai lạnh lắm đấy. Cần lắm một hơi ấm người, cần lắm một bờ vai, cần lắm nghe thấy tiếng cười để cho ngày rộn rã....

14 như những nốt nhạc đảo chiều. Đã có những 14 kéo dài cả tháng, đã có những 14 bị bỏ quên, và có cả 14 chỉ ta với mình... Nhưng mà yêu lắm, chẳng khi nào quên đi ngày trái đất tiếp nhận thêm một vật nặng vài ký với tiếng chào đời là tiếng khóc “oa oa...”. Chắc khi đó mình cũng đã biết đời là bể khổ rồi, ngay khi sinh ra đã phải gánh kiếp khổ. Nhưng mà vui lắm biết không, khi với ai đó ta là hi vọng, với ai đó ta là niềm tin, với ai đó ta là tình yêu...

Vậy thì chuẩn bị đón 14 đi nào, đừng quên bánh kem nhé. Sao mình lại thích ăn bánh kem đến thế nhỉ, thích vị kem tươi man mát, ngậy ngậy, ngòn ngọt tan trên đầu lưỡi, thích miếng bánh xốp mềm mềm chạm khẽ đầu môi rồi chạm tới vị giác, khứu giác... rồi cũng đảo chiều mà trôi tuột. Ha ha... ăn thật nhiều nhé, ăn hết những ngọt ngào đi để rồi mà tiếp tục chiến đấu với đắng chát, cay xè sẽ xuất hiện (biết đâu đấy) trong tuổi mới.

Yêu thương những gì yêu thương... Mà cả những gì không yêu thương cũng yêu thương nốt. :)

9 nhận xét:

  1. Tớ chỉ làm osin cho F được thôi ..chứ bờ vai tớ có 3 người tựa vào rồi :)

    Trả lờiXóa
  2. Lạy hồn! Vai cậu á? Có lót thêm lớp vàng tớ cũng không ngả nhé! :)

    Trả lờiXóa
  3. Bài nào PTV viết cũng là bài thơ, nên đọc và cảm thì được nhưng không biết phải comment như thế nào!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ui... Em có thể hiểu đây là lời khen không ạ? :)
      Đầu tuần vui chị nhé!

      Xóa
  4. Tháng 12 đã tới nhưng ngày 14 thì chưa, nhưng vẫn chia một chút đông với F nhé. Những cảm xúc của F trải ra với những con chữ tràn ngập nỗi niềm, hay lắm F...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ. Tháng 12 này quả thực là tháng rất đặc biệt, vào ngày đầu tiên của tháng em post bài này tiên và đạt kỷ lục 387 lượt truy cập vào bài đó cho một ngày. Thấy vui vui...
      Vì đang vui nên ôm chị một phát! :D
      Chị hạnh phúc nhé!

      Xóa
  5. Mình thích cái cô mặc áo đỏ, tóc xoăn ngồi lựa đồ! haha

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thích cái pic là được rồi, đừng thích cái cô trong pic! :))

      Xóa