5 tháng 11, 2013

Trong chúng ta ai là người có lỗi?

 

Quán sang trọng, những bộ salon tối màu trang nhã, những chiếc ly, cốc thuỷ tinh đủ kiểu dáng lấp lánh trong ánh điện, âm nhạc vừa đủ, nhè nhẹ và dìu dịu, đồ rằng nếu volume được vặn nhích thêm 0.01mm cũng là quá to và giảm đi ngần ấy sẽ là quá nhỏ. Cái gạt tàn thuốc bằng pha lê cũng hết sức tinh tế bằng những lát phay xung quanh bề mặt. Điếu thuốc Simon đặt chúc xuống mối khi rít một hơi dài. Anh đang chăm chú nhìn Yan đang dùng ngón tay miết miết lên mặt bàn được làm bằng thứ kính màu xanh trong suốt. Đó là thói quen thường thấy ở cô mỗi khi cô có điều gì đang suy nghĩ và cân nhắc trước khi quyết định có nên hỏi hay không. Và anh đang đợi câu hỏi ấy từ cô, thậm chí đã chuẩn bị sẵn cả câu trả lời nếu như điều cô muốn hỏi đúng như anh đang dự đoán.

Bỗng đâu điện thoại của anh phát sáng và chuyển động rù rù. Anh bắt máy, nghe nhưng không nói gì. Vẻ mặt anh đăm chiêu, đường trung ấn thỉnh thoảng nhíu lại. Yan quay sang nhìn anh hồi lâu rồi khẽ hỏi:

"Sao anh không nói gì? Họ không nói gì sao anh?". Thay cho câu trả lời, Simon ốp điện thoại vào tai cô, gương mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc.

Yan khẽ nghiêng đầu, nói Simon nghe tiếp đi cô không muốn nghe nữa. Sau câu nói, cô mong Simon ngắt điện thoại, chỉ là một bản nhạc thôi, lần nào cũng chỉ là một bản nhạc thôi, và cô biết đó là của Mun gửi. Simon đã kể cho cô nghe về Mun, về mối quan hệ bạn bè thân thiết trước đây của họ trước khi Simon gặp cô. Và cho đến bây giờ mỗi tuần Mun vẫn gửi cho Simon nghe một bản nhạc, viết cho Simon một lá thư, đều đặn.

"Anh nghe xong rồi. Cám ơn em. Anh cúp máy đây". Simon đặt lại điện thoại lên bàn. Bàn tay lại lấy lên điếu thuốc đã ngún hết hai phần ba, tàn thuốc vẫn chưa rụng ra cho tới khi ngón tay anh gõ nhẹ lên nó.

Yan không dùng ngón tay mình miết lên mặt bàn nữa, cô dựa lưng ngả về phía sau lặng lẽ quan sát từng làn khói thuốc đang vươn lên mờ nhạt. Cả hai cùng im lặng sau khi Simon nghe xong bản nhạc đó. Không ai biết cả hai đang nghĩ gì, âm nhạc trong quán cũng vừa tắt và chờ chuyển sang giai điệu mới.

Một buổi sáng Simon điện thoại hỏi Yan có biết một nhà hàng nào vừa phải trên đường 21/2 không, anh nói rằng cuối tuần này Mun cùng gia đình sẽ đến thành phố nghỉ mát. Yan nói cho anh địa chỉ của Flow me, nơi mà cả hai chưa bao giờ cùng nhau đến.

Cuối tuần đó Simon bận tiếp đón gia đình của Mun, gọi là gia đình nhưng Simon nói chỉ có vợ chồng chị gái Mun và cô ấy. Còn Yan, cô một mình đáp chuyến xe xuống vùng ngoại ô, về thăm gia đình mình cũng là để trốn chạy sự ngột ngạt đang chực bùng lên nơi thành phố.

Suốt những ngày trong tuần sau đó, Yan tìm cách tránh mặt Simon. Cô luôn lấy cớ là bận việc mỗi khi Simon tìm gặp. Cô sợ nghe thấy điều Simon sắp thú nhận, cô sợ điều mình tiên đoán xảy ra quá sớm. Nhưng khi cô trở về nhà sau chín giờ tối, Simon đang đứng kia, trước cửa nhà cô. Khi cô vừa bước tới gần, Simon tiến lại ôm cô vào lòng, anh thầm thì nói với cô rằng, giữa anh và Mun chưa xảy ra chuyện gì. Anh có đưa Mun trở về khách sạn nơi cô ấy nghỉ đêm lại, nhưng anh chỉ đưa cô ấy về đến cửa, sau đó rời đi. Anh chưa hề bước vào căn phòng ấy. Anh xin lỗi vì đã để cô một mình, anh nói anh rất xin lỗi...


Phòng làm việc của Yan trên tầng hai. Một căn phòng rộng với hai cửa sổ đều hướng ra biển. Cô đang mải chỉnh lại bản vẽ quy hoạch khu vực cảng nước sâu cho buổi bảo vệ đồ án trước Hội đồng vào sáng thứ bảy. Simon bước đến thấy cô đang chăm chú, dường như cô không nhìn thấy anh cho đến khi anh kéo ghế ngồi phía đối diện.

“Em xong việc chưa? – Anh hỏi khi cô ngẩng lên nhìn anh mỉm cười.

“Anh thấy đấy, em vẫn đang phải sửa”.

“Anh sẽ nói nhanh thôi, Mun vừa gọi điện nói với anh rằng thứ bẩy này cô ấy sẽ bảo vệ đồ án tốt nghiệp, và cô ấy muốn anh có mặt. Em biết đấy...”

“Em biết. Anh đi đi, đó là thời khắc quan trọng đối với cô ấy, không mấy ai ở tuổi cô ấy lấy được bằng tiến sỹ đâu. Cho em gửi lời chúc mừng tới cô ấy”.

Khi Simon ra khỏi phòng, Yan đặt cây bút xuống bàn lấy hai tay ôm đầu. Simon đã rất vui khi cô đồng ý để anh đi như vậy. Anh đã quên, thứ bẩy này cũng là ngày rất quan trọng đối với sự nghiệp của cô, cô đã theo đuổi dự án 5 năm, không ít hơn thời gian nghiên cứu lên học vị tiến sỹ của Mun là mấy.

Buổi tối Yan cùng đồng sự ăn mừng chiến thắng. Rượu được rót tràn trên mặt bàn, hoa được tung ra như trải thảm. Mọi người chúc mừng cô, và chúc mừng công ty đã kéo về được một dự án lớn. Tiệc đang vào độ cao trào thì Yan lặng lẽ kiếm một chỗ ngồi yên tĩnh nhất, ngày hôm nay Simon không liên lạc cho cô.

Lion đến bên cô, mang cho cô một chút đồ ăn mới. Suốt buổi tối nay cô chưa ăn gì, dạ dày càng lúc càng cuộn lên dữ dội. Lion hỏi tại sao hôm nay không thấy Simon xuất hiện. Dường như chỉ chờ có vậy, Yan oà khóc, dường như mọi tâm sự bấy lâu nay được dịp phơi bày. Sau cuối cô nói cô chỉ muốn có mặt tại thành phố B nơi Simon đang ở, ngay lúc này. Lion bảo cô tại sao không đi đến đó với Simon. Cô lắc đầu, cô không thể làm thế.

Đêm ấy khi Yan trở về nhà thì Simon gọi điện. Anh không hỏi cô ngày hôm nay của cô thế nào, công việc tiến hành thuận lợi ra sao. Anh trách cô tại sao để Lion gọi điện cho anh, tại sao cô không tin tưởng anh. Nói với cô nếu không tin tưởng thì tốt nhất chuyện hai người nên kết thúc. Cô im lặng rồi sau đó nói đồng ý. Chuyện hai người tốt nhất là nên kết thúc. Yan tắt máy. Chiếc điện thoại được cô ném vèo vào bức tường trước mặt, vỡ thành từng mảnh vương vãi trên sàn, sau đó cô lên giường nằm khóc nức nở...

Một tháng sau đó, cô nghe Lion nói Simon thường xuyên lui tới quán rượu trên lầu 18 và uống say ở đó. Mỗi lúc vậy cô thường im lặng, Simon tìm gặp cô nhiều lần nhưng cô kiên quyết tránh mặt.

Buổi tối hôm ấy một cuộc gọi từ số lạ điện cho Yan, người ấy là Mun, Mun muốn gặp cô có chuyện muốn nói.

Quán vắng, những bông hoa tươi thường ngày vẫn thấy nay không còn nữa, cũng không thấy giai điệu nào của âm nhạc. Mun trong trí tưởng tượng của Yan quả thực cũng không tệ. Gương mặt tuy hơi gầy, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát. Những ngón tay Mun run rẩy đang ôm chặt lấy chiếc cốc đang bốc mùi hương cacao nóng. Cô ấy không có sự mạnh mẽ như Yan nghĩ, thậm chí là có phần hơi yếu đuối. Cả hai im lặng thật lâu trước khi Mun cất tiếng, giọng nói hơi trầm, không mang một chút âm sắc của thanh khí. Nó giống như một tiếng gõ khô khốc trên bề mặt một tấm gỗ.

“Chị không liên lạc được với Simon, chị nghĩ chị có thể biết được chút gì đó từ em. Chị biết, chị không có tư cách ấy, nhưng chị...”.

“Chị đã có thai, và Simon phải có trách nhiệm với đứa bé ấy?”

Câu hỏi của Yan buông ra quá đột ngột, khiến đôi tay của Mun xuýt bị bỏng bởi cacao vừa bị sánh ra ngoài làm rớt những giọt nâu bóng lăn trên mặt kính.

“Đứa bé đã được sáu tuần, và chị muốn nói với anh ấy điều đó”. - Mun nói thật khẽ.

“Vậy sao chị không gửi vào email cho anh ấy hay gửi tin nhắn vào điện thoại của anh ấy như mọi lần mà phải thông qua em? Em nghĩ em không có bổn phận phải nghe điều đó. Nếu chị gặp em chỉ vì điều đó thì coi như em đã nghe xong, em xin phép”.

Sáu tuần, là khoảng thời gian khi Mun đến thành phố. “Anh và cô ấy thực sự không có gì. Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi vì đã để em một mình...”. Yan lái xe như lao trên đường cho đến khi cô trở về phòng và đóng sập cửa lại.

Buổi sáng mùa đông năm ấy Simon chuyển tới thành phố B. Trước khi đi Yan đến gặp anh nơi quán cũ, bản nhạc không lời đang cất lên dìu dặt, Yan đến ngồi đối diện với anh mỉm cười. Họ nói chuyện như hai người bạn lâu ngày gặp lại, thỉnh thoảng điện thoại của Simon lại rung lên nhưng anh không bắt máy cho đến khi Yan nhắc nhở. “Có gì cô cứ viết ra giấy, tối về tôi đọc”. Simon lạnh lùng ngắt máy rồi bối rối nhìn Yan.

“Cô ấy muốn xin lỗi em, và anh cũng muốn xin lỗi em, vì tất cả...”

Xe rời khỏi thành phố A theo hướng Tây mỗi lúc một xa, nhưng Simon biết nhất định anh sẽ trở lại thành phố này, vào một lúc nào đó, từ một nơi nào đó. Món quà Yan tặng anh trước lúc anh đi anh vẫn chưa mở nó ra. Những ngón tay anh khẽ chạm lên chiếc nơ bằng lụa, nhẹ nhàng, cần thận, anh khẽ rút một đầu sợi nơ. Chiếc hộp đã được mở, tấm thiệp xinh xắn màu hồng được đặt ngay bên trên, anh cầm mở nó ra.

Anh à. Trong chúng ta không ai là người có lỗi. Xin đừng lên án, xin đừng buộc tội làm khổ cho nhau. Hãy thứ tha để được tha thứ...”

Mùa xuân, sự ấm áp đã trở lại thành phố A. Yan nhận được quyết định của cấp trên cử đi học ở Bắc Kinh hai năm. Khoảng thời gian đó Mun trông chờ sự có của đứa trẻ nhưng vĩnh viễn không bao giờ có, Simon không bao giờ gần gũi cô nữa kể từ khi anh biết sự thật. Cô đã lừa dối anh về đứa bé. Nhưng sự lừa dối của Simon với Yan vẫn là sự thật, cho nên anh cũng không thể trở về bên cô được nữa. Dù cô nói, "trong chúng ta không ai là người có lỗi'.


2 nhận xét: