27 tháng 11, 2013

Tháng Mười Một


1. Đáng lo nhất là tóc mình rụng thật nhiều trong tháng này. Dù tự trấn an rằng là do mùa thôi nhưng cuối cùng vẫn phải cầm điện thoại lên gọi cho anh bạn bác sỹ. Anh ấy nói, "không sao, đó chỉ là dấu hiệu của tuổi già thôi" làm mình quýnh quá hét lên rằng mình chỉ mới qua tuổi "tiền mãn tin". Tuy thế anh cũng không tha và bảo là mình biết tự an ủi bản thân như thế là tốt. Mình phụng phịu một hồi rồi cũng được anh tư vấn là chịu khó ăn uống thêm nhiều dưỡng chất để bồi bổ sức khoẻ, uống bổ sung thêm vitamin tổng hợp, uống nhiều nước và đổi sang loại dầu gội nào có tinh dầu dừa. "Nếu một ngày mà tóc rụng chưa đến 100 sợi thì không có gì đáng lo cả...".

Ôi trời ơi, nếu một ngày mà rụng tới 100 sợi thì mình còn tâm trí và sức lực để gọi cho anh thế này không, khéo khi ấy mình sắp "đi" rồi ấy chứ.

2. Người bạn thân của mình vào một buổi sáng thứ bẩy tuần vừa rồi đã bị mình hất một phát ngã lăn từ trên giường xuống dưới đất. Kết quả là lưng của nàng đã chi chít những vết rạn giống như là vết rạn trên tấm kính bị đồ nặng ném trúng vào. Trông nàng khi ấy hết sức thảm hại và đáng thương.

Thực ra đây không phải là lần đầu tiên nàng bị mình làm ngã. Chỉ khác là mọi lần mình khiến nàng ngã theo chiều thẳng đứng, cũng phần lớn là do nàng cứ cố tình trượt khỏi tay mình chứ mình cũng không phải là người tàn nhẫn đến vậy. Nhưng lần này thì nàng ngã ngửa ra, thế là xong, nàng để lại chứng tích để ai ai nhìn vào cũng thấy mình là kẻ vô tâm và vụng về. 

Gọi điện cho bác sỹ của nàng thì được bảo là cứ yên tâm, đưa nàng ra để thay lưng cho nàng là xong. May là mình chỉ làm nàng bị thương ở lưng, chứ ở mặt tiền thì rất gay go, có thể chữa trị cho nàng nhưng không thể lấy lại dung nhan cho nàng như lúc trước.

Lúc ăn sáng bạn bảo có chắc họ chữa cho nàng được không, sợ rằng họ phá hỏng cả nội tạng bên trong nàng thì chết, tốt nhất là mua cho nàng một tấm áo khác, một vỏ bọc che lưng nàng lại. Nhưng trước nay mình không bao giờ thích lót, đệm những vỏ bọc lại cho nàng hay cho những người bạn khác trước đó. Vì mình luôn tôn trọng nguyên bản. Lót, đệm thì một là khiến nàng trở nên cục mịch, hai là nàng thành kẻ đồng bóng. Quyết định cuối cùng là vẫn nên đưa nàng tới bác sỹ.

Chỉ bằng một cái tô vít, bác sỹ của nàng đơn giản tháo hai cái ốc vít ở bên sườn nàng và gỡ lưng nàng ra trong khi mắt nàng vẫn mở thao láo. Sau đó nàng được thay vào đó một tấm lưng mới hoàn toàn hợp chuẩn. Ốc vít được xiết lại, và ngay sau đấy nàng lại lung linh như lúc ban đầu, sơ khai và nguyên thuỷ. 

Nàng, chính là con đẻ của lão phù thuỷ Steve Jobs.

3. Chả nói một lời nào chàng cứ đột nhiên biến mất khiến mình đã vô tình cũng trở thành lo lắng bất an dù trước đó chàng nói chàng đi công tác. Oki, đi công tác hay đi ngao du sơn thuỷ thì cũng không sao miễn là chàng đừng có ốm đau gì cả, dù mình đã nói chỉ cần chàng ốm là mình sẽ xù nợ. Ấy vậy mà chàng vẫn còn bảo tay chàng vẫn đau lắm. Hic... Cơ hội xù nợ đây rồi mà vẫn thấy thật bất an. Như hôm qua bất quá lại ôm nàng để gọi cho chàng nhưng cả hai số đều tò te tí te... Khuya, muộn, chả ngủ được lại gọi vào số còn lại, đã thôi không tò te tí te nữa nhưng lại không thấy chàng bắt máy. Nhưng được rồi, ít nhất là biết chàng vẫn ở đâu đó, chưa đến mức như mình tưởng tượng (mà mình thì có tài tưởng tượng thôi rồi)... 

Chàng, là người có rất nhiều điểm rất đáng ghét, chỉ có một hai điểm đáng yêu.

4. Sáng đi làm đi qua công viên. Mọi lần chả khi nào để ý tới nó, hôm nay bỗng dưng thấy nó đẹp lạ. Trước đây mình vẫn bảo trông nó chẳng khác nào cái bãi tha ma nhất là khi đêm xuống, những bóng điện xanh đỏ nơi đây được thắp lên cứ lập loè như ma chơi vậy. Giờ thì trông nó ra dáng hơn rồi, những hàng cây mấy bữa trước còn trơ trụi những thân xác khô cứng thì nay đã có lá non xanh dịu dàng trong nắng. 

Chả hiểu sao khi ấy mình lại nhớ tới vài tháng trước đó có lễ hội hoa anh đào diễn ra ở đây. Ây da... Khi ấy thật là mất mặt. Thông báo là sẽ có 100 cành anh đào cùng với 60 cây con được chuyển tới lễ hội. Nhưng cuối cùng té ngửa ra 100 cành anh đào ấy to đúng bằng... cành tầm xuân cắm vào những chiếc bình vào dịp tết. Còn 60 cây kia thì đúng là cây rồi, dù mỗi cây cao không quá ngang hông mình là mấy. Báo hại cho bạn bè mình từ Hà Nội xuống chơi cốt là để ngắm hoa anh đào, nhưng cuối cùng khi ra về thành quả gặt hái được là mỗi người có môt tấm hình đứng trước cái cổng trào rõ là hoành tráng: Lễ hội hoa anh đào Hạ Long 2013. Nghĩ lại cứ thấy buồn và cười...

Nhưng dù sao thì thời tiết hôm nay thật là đẹp. Nắng vàng tơ như lông của những chú gà con. Mình thì không phải mang tất da nữa. Mình thích đôi chân của mình ở trần như thế này. Láng bóng! 

12 nhận xét:

  1. Ối, ối, đừng đụng vào em mùa ... tóc rụng! Nhưng đôi chân trần, láng bóng thì okie, anh sẽ ngắm từ xa!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là không nên ngắm gần vì tóc rụng sẽ quấn vào anh đấy... ;D

      Xóa
  2. CHị em hôm nay đang yêu đời , hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha ha... Không phải hôm nay mà dạo này ngày nào cũng yêu đời em không thấy sao hử?
      Dạo này có vẻ đi ngược với quy luật một tí, yêu đời hay không yêu đời đều bị đảo lộn hết cả! :D

      Xóa
  3. Phi Thiên Vũ làm tôi tưởng lầm đang nói về một con búp bê té ra lại nói về cái i-gì đó, chắc là i-phone hay i-pad. Có vẻ rơi nặng thế mà vẫn chữa được, thật là may, hay ít ra ông i-bác sĩ thật là giỏi giang.
    Đừng diet để xuống cân với tốc độ nhanh quá, ăn thêm chất béo thì sẽ hết rụng tóc ngay. Nhớ coi chừng các loại thuốc gội đầu, dưỡng tóc, hay nhuộm tóc, có thể làm rụng tóc đó. Người bạn bác sĩ của PTV chẩn bệnh cho toa rất là sounding.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, đó là i-phone chị ạ. Em xuống giường không để ý hất văng nó xuống nền nhà. Toàn bộ mặt sau của nó bị vỡ và rạn nứt hết, thật may là có phụ kiện thay thế và nó vẫn hoạt động bình thường chị ạ, kể cả lúc tháo vỏ cũng không cần tắt nguồn nữa.
      Về tóc em thực sự rất lo lắng, ngay vừa xong em gội đầu tóc rụng cả vốc. Từ lâu em không sử dụng hoá chất trừ dầu gội lên tóc, cũng chưa khi nào tóc em rụng nhiều như đợt này. Em sẽ cố gắng thay đổi chế độ dinh dưỡng xem sao...

      Xóa
  4. ĐẾM TÓC
    Một bài thơ như vậy chắc hay lắm
    hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Wo... Nghe có vẻ bần thần lắm. Anh Bulukhin Nguyễn viết một bài thơ với tiêu đề đó đi? :)

      Xóa
  5. Trả lời
    1. Quay lại để chị hôn trả đã nào... :D

      Xóa
  6. 1- Trong mọi sự dốt thì bu tui dốt thơ nhất....huhuhu
    2- Thời gian làm tóc rụng, thì tóc cũng là thời gian.
    Bạn có câu thơ "Chỉ có thời gian là vô vạn"
    làm thơ về cái vô hạn "nghe có vẻ bần thần"
    Như thế càng thú vị chớ sao


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phần lớn em chỉ nói "nhảm" là nhiều. Nhưng cái từ "đếm tóc" của anh thực sự ấn tượng. :D

      Xóa