4 tháng 11, 2013

Những trái tim vỡ



Trong cuộc đời hẳn ai cũng một đôi lần để trái tim mình vỡ ra khi tình yêu vỗ cánh bay đi. Có người chờ cho thời gian chữa lành, người khác mau chóng tìm người chữa hộ vết thương, số còn lại cứ để vết thương đó âm ỉ như một cách trừng phạt mình, và người kia cứ chấp nhận đi hết cuộc đời với một vết thương như thế.

Khuyết

Chị, một người mang một vết thương lâu lành sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Qua khoảng thời gian để cho vết thương bung ra nhức nhối và tiết thành những dòng nước mắt mỗi đêm thấm gối. Chị gượng dậy, tự tìm cho mình một ngôi nhà, một công việc thay vì trước kia khi ở với chồng, chị như một con búp bê trong lồng kính, ăn những món chồng thích, mặc những đồ chồng thích, gặp những người chồng thích, trang điểm theo cách chồng thích và ngay cả mùi hương cũng là mùi hương chồng thích. Cho đến khi nhận ra mình chỉ là thứ búp bê lâu ngày trong tủ kính, khi nào cần người ta mới đưa ra ngoài cho nên chị không biết được cuộc sống ngoài kia, chồng chị còn có người phụ nữ khác.

Giờ chị tự làm điều mình thích bằng vốn liếng sau cuộc hôn nhân. Bắt đầu bằng buôn bán nhỏ, sau lập công ty, dần dần chị có một gia sản mà không nhiều đàn ông thành đạt có được. Chị gặp một người đàn ông khác trong những lần làm ăn. Anh ga lăng, săn đón và theo đuổi chị. Mặc cho những lời khinh miệt từ chị trao cho anh, anh vẫn kiên nhẫn chịu đựng. Anh luôn bên chị khi chị cần, bất kể giờ nào, bất kể ở đâu. Lâu dần chị chấp nhận tình cảm của anh, nhưng trớ trêu anh là người đàn ông đã có gia đình với ba đứa con cần chăm sóc. Nỗi tức giận dồn nén chị ra sức sỉ vả, trì triết nhục mạ cầu xin anh buông tha chị. Nhưng anh thề thốt rằng chỉ yêu mình chị, nhưng hãy hiểu cho anh anh không thể bỏ vợ vì còn ba đứa con thơ dại. Chị cũng cần anh trong những việc làm ăn, anh cần sự giúp đỡ tài chính từ chị. Mối quan hệ ràng buộc lắt léo khiến chị không thể bỏ anh. Còn tình yêu đã mất đi rồi, làm sao có được tình yêu khi ai cũng đầy toan tính?

Chị chấp nhận trở thành người phụ nữ trong bóng đêm của anh. Không biết đến bao giờ mới có ngày anh dẫn chị bước ra ngoài ánh sáng. Như hiểu được nỗi buồn sâu thẳm bên trong chị, anh bù đắp bằng tất cả điều kiện chị đưa ra (ngoại trừ bỏ vợ). Tim chị lại nhói lên những vết thương còn non mới khi thấy những cặp vợ chồng cùng con cái bước chân vào nhà hàng, cùng nhau thăm gia đình, bạn bè vào những ngày lễ. Nhiều lần chị đã nghĩ: mình, cái gì cũng không có, ngoài tiền...

Tròn

Còn chị, một phụ nữ xinh đẹp, khi 18 tuổi như bông hoa chớm nở được nhiều người nhòm ngó. Chị thuộc về một người đàn ông hơn chị 10 tuổi giàu có với số tài sản tích góp được sau bao năm lao động tích góp ở nước ngoài. Nhưng dù anh có chiều chuộng chị bao nhiêu, yêu thương chị thế nào chị cũng không hề có sự rung cảm. Có lẽ vì thế sau năm năm chung sống cùng nhau chị và anh vẫn chưa có một mụn con để ràng buộc. Hôn nhân lung lay như ngọn đèn trước gió. Rồi chị gặp người đàn ông khác trong một chuyến tàu về quê, nhỡ tàu, cả hai cùng thuê một nhà trọ để giảm bớt chi phí. Cả đêm hai người không ngủ, họ chia sẻ về cuộc sống gia đình. Người đàn ông đã có vợ và hai cô con gái, có lẽ vì những năm chung sống với quá nhiều bổn phận và trách nhiệm, tình cảm vợ chồng cũng đã mai một. Hai người, hai cuộc đời với một cuộc hôn nhân không hạnh phúc như tìm ra nửa kia mới là nửa đích thực của mình. Họ ước hẹn khi trở về nhà họ sẽ gặp lại nhau.

Bất chấp sự phản đối của gia đình, trước lời van xin của mẹ, quát mắng của bố và trừng phạt của chồng. Nửa đêm chị mở cửa sổ trốn đi cùng anh. Chị nhớ đêm trăng rằm hôm đó đã giúp chj không bị rơi xuống rãnh sâu ngay sau nhà. Trăng cũng giúp chị băng trên đường không một trở ngại để chị đến trung tâm bưu điện thành phố năn nỉ nhân viên bưu điện cho chị điện thoại nhờ. Anh không phụ lòng chị, hai tiếng sau họ gặp nhau và cùng trốn đến một nơi mà không ai biết họ bắt đầu cuộc sống mới. Họ trở về nhà khi sự đã rồi với đứa con hai tháng tuổi. Bố mẹ chấp nhận chị, chồng chị chấp nhận ly hôn và anh cũng kiên quyết dứt khoát với vợ cũ. Cuộc sống của họ bình ổn trở lại với hai cô công chúa xinh xắn và đáng yêu cùng một cơ ngơi kha khá trong thành phố.

Trong một chuyến đi du lịch, chị kể chuyện với tôi về cuộc hôn nhân sóng gió này. Tôi hỏi chị: Khi chị trốn nhà đi, chị có nghĩ nếu anh không đón chị, không tìm chị trong đêm ấy thì chị sẽ thế nào? Chị bảo chị chưa hề nghĩ đến chuyện đó, lúc đó chị chỉ nghĩ là mau chóng gặp được anh, gặp được tình yêu đích thực của mình. Rồi chị ngẩn ra: ừ nhỉ, nếu hôm đó anh ấy không đón chị thì chị sẽ thế nào nhỉ? Nhưng chị lại bình tâm trở lại câu chuyện, chị nghĩ rằng chị và anh có lương duyên từ trước. Vì đêm đó các điểm điện thoại trong thành phố đều đóng cửa chị may mắn gặp được một điểm duy nhất còn phục vụ khách, gặp được nhân viên giàu tình người, và may mắn là người có số điện thoại chị gọi đến đã cho chị gặp anh.

Từ bỏ tất cả điều kiện vật chất đằng sau để bắt đầu với cuộc hôn nhân đầy sóng gió không một chút tính toán. Tôi hỏi chị, có bao giờ chị ân hận vì lựa chọn của mình không? Chị mỉm cười với ánh mắt viên mãn: "Cuộc hôn nhân nào cũng có nhiều sóng gió nhưng anh chị hạnh phúc khi có nhau. Sáng mai em thử hỏi anh xem, đi mấy ngày rồi anh có nhớ con không. Chắc chắn anh sẽ nói với em là có chị rồi lúc này anh không cần con". Tôi bật cười vì ý nghĩ kỳ quặc, nhưng ngẫm ra mới thấy ba ngày qua anh chị không hề điện thoại về hỏi thăm cô con gái út mới ba tuổi đang ở nhà với bà ngoại. Tình yêu của anh chị vượt trên tất thảy, trên cả tình mẫu tử. Coi như chị đang có một hạnh phúc trọn vẹn với sự lựa trọn của mình. 

Tình yêu không phải là điều xa xỉ hiếm có khó tìm. Nó cũng không phải là nơi dành cho lý trí ngự trị vì nó chỉ có chỗ cho sự mù quáng. Tình yêu nó cũng giống như một món quà, nếu người ta biết cách trao tặng sẽ nhận được yêu thương trọn vẹn. Bằng không, sự tính toán sẽ giết chết mọi cảm xúc. Và thế nên, những mảnh vỡ từ trái tim mãi là vết thương lâu lành.  


P/s: Hôm nay tôi lại nghĩ về những mảnh vỡ. Những mảnh vỡ như những vết thương từ nơi trái tim, có những vết thương được ghép lại trọn vẹn, nhưng cũng có những vết thương được ghép vội vàng khiến chúng càng mở rộng không thể lành. Có mấy người dám đánh đổi tất cả những gì mình có để tìm kiếm cho mình một nơi trú ẩn mới cho trái tim mình? 

- Yêu anh không?
-...
- Nhớ anh không?
-...

Yêu và nhớ, không phải là điều quá xa xỉ, phải không?


11 nhận xét:

  1. Chị à!

    Em mới chỉ đọc thoáng qua thôi, nhưng em đọc cái PS của chị rất kỹ.

    Yêu và nhớ không phải là những điều quá xa xỉ. Nhưng ở thời đại này Yêu và Nhớ lại là những điều quá xa xỉ chị à. Bởi vì Yêu gì mà chỉ quay lưng đi là quên hết. Yêu và Nhớ kiểu đó chỉ là chót lưỡi đầu môi thôi chị à. Hic.

    Và nếu như có Yêu và Nhớ đúng nghĩa, thì ít ai dám đánh đổi lắm. Và có nhiều người khi yêu họ còn luôn có một con đường khác để rút lui đó là yêu tính toán.

    Ôi còn nhiều lắm, nhưng mà em ít thời gian quá, nên chỉ chia sẻ cùng chị chút vậy thôi. Hôn chị !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :) Yêu, chỉ là lời nói thôi mà. Bận lòng chi rứa? :))

      Xóa
  2. - Yêu anh không?
    -...
    - Nhớ anh không?
    -...............Hì!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nụ người của Út rất khả nghi. Nhưng Út đừng ăn quả bơ rồi mơ thấy ông tưởng bở nhé! :)

      Xóa
    2. Thía mừ cũng đoán ra được.

      Xóa
    3. Ha ha. THích cái coment của chị Vũ, he he

      Xóa
  3. Chắc là iu và nhớ anh lắm! :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chết rồi! Chết đứt đuôi con nòng nọc rồi còn yêu đương gì nữa!

      Xóa