17 tháng 10, 2013

Tự nhiên thôi...

Mộc Châu ...nhớ một mùa hoa cải... 


Có những con người gặp gỡ giữa mùa đông
Không quen biết, không đợi chờ gì cả
Chúng ta gặp nhau dễ dàng như cây lá
Chẳng để bắt đầu, cũng chẳng để rời xa

Chúng ta mãi thế, cứ mãi là chúng ta
Như những con đường chợt giao nhau một ngã
Muôn nẻo chuyện đời cứ hồn nhiên rất lạ
Chẳng có bắt đầu mà tự đến thế thôi...

Có lẽ sự đời cũng như sao đổi ngôi
Hôm nay dẫu sáng nhưng biết khi nào vụt tắt
Những điều ngỡ còn biết khi nào lại mất
Những mối nghi ngờ ai biết thật hay không?

Chúng ta gặp nhau giữa những ngày mùa đông
Tự nhiên như thế bởi không trông mong điều gì hơn nữa
Những chuyện vui buồn chợt nhóm nhen ánh lửa
Sưởi ấm lòng mình giữa những xa xôi

Và phút giây nào rồi cũng phải trôi
Tự nhiên là thế vẫn thấy ngày rất vội
Sẽ lại giấu mình ngược dòng nông nổi
Câu chuyện vui buồn dừng lại ở đây thôi...


(Trích trong tập Tin em đi rồi anh sẽ lại yêu-September Rain)
Mùa đông đã đến trong màu mắt sáng nay...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét