21 tháng 10, 2013

Này em ngoan ơi nói câu tình...



Nếu không ghi lại cái ngày dở người này thì không được! Vì sao ấy à? Vì ngày hôm nay rất đẹp, mọi người thì rất là vui nhưng tôi thì thấy rõ ràng hôm nay đất trời đang ngủ gật, và tôi thì chả có gì là vui cho lắm.

Đêm qua nằm xem phim kinh dị tới tận hai giờ sáng mới đi ngủ, cho nên sáng nay khi còn đang ôm gối mộng trong chăn ấm nệm êm thì điện thoại cứ rung rù rù. Cáu tiết vươn tay mò mẫm rồi tắt ngóm điện thoại. Cứ tưởng là sẽ được mơ tiếp giấc mơ còn dang dở thì không đâu, trong giấc mơ bỗng nghe được cả tiếng kinh koong rền rĩ làm giật nảy cả mình thức giấc. Thức rồi mới hay chuông cửa vẫn đang kêu, vô duyên không tưởng được! Đành lòng ngồi dậy choàng chiếc áo mỏng lên người rồi mắt nhắm mắt mở xuống nhà mở cửa, định bụng thế nào cũng mắng cho kẻ đằng sau cánh cửa kia một trận, ai dè cửa vừa mở ra thì đã được cả cái lẵng hoa to tổ chảng và cao tới ba tầng đẩy cái kẻ đang trong tình trạng chẳng giống ai là tôi đây bị lùi lại vào phía trong lấy chỗ cho cả người và hoa chen vào. Còn cái người đang rất bảnh bao kia thì trề môi buông sõng một câu "con gái con đứa" khi đặt cái cây hoa ba tầng kia lên bàn khiến nó trông ngễu nghện chả khác gì chủ của nó, trong khi tôi thì nép vế, cứ như mụ phù thuỷ tí hon bên cạnh hai gã khổng lồ. Khi phù thuỷ làu bàu mang cái này đến đây làm gì thì gã khổng lồ biết nói đáp lời rằng mang đến cho đẹp. Vẫn chưa hết, khổng lồ biết nói còn đặt lên bàn một hộp nhỏ được bọc giấy và nơ lụa hết sức đẹp đẽ rồi cụt lủn, còn cái này thì để cho nó thơm!

Cái giọng trịnh thượng ấy cứ làm như mụ phù thuỷ không những xấu lại còn rất hôi hám ấy quả thực đã khiến phù thuỷ rất khó chịu. Phù thuỷ hất hàm hỏi, anh đã xong chưa, xong rồi thì về đi để em ngủ, mới sáng sớm đã đến quấy quả người khác làm gì. Khổng lồ biết nói chả buồn đáp lời, bật cái điện thoại lên đặt xuống bàn gõ gõ, 8:42, màn hình điện thoại hiện lên mấy con số đó khiến phù thuỷ tắt tiếng. Khi ấy gã khổng lồ biết nói mới ra lệnh, lên nhà thay đồ rồi đi ăn sáng. Phù thuỷ định cãi lại thì khổng lồ biết nói lại tiếp lời, hôm qua chẳng phải đồng ý với mọi người rồi sao, mọi người đang đợi! 

Thế đấy! Đầu ơi là đầu, làm sao tôi lại quên việc này chứ, các bà chị thân yêu của tôi sẽ giết tôi mất thôi. Vì hôm nay không chỉ là ngày lễ mà còn là sinh nhật một chị bạn nữa, tôi đã hứa hôm nay sẽ chủ trì mà, nhiệm vụ đơn giản chỉ là thông báo cho nhóm và đặt chỗ ăn uống hát hò thôi vậy mà tôi rồi cũng quên...

Cuối cùng sau mười phút lấn bấn rồi tôi cũng ra khỏi nhà. Ra khỏi nhà tôi mới thấy thời tiết hôm nay mới đẹp làm sao. Sau vài  ngày lạnh co ro và trời xám ngoét thì hôm nay nắng đã vàng óng lên rồi. Lại thấy mùa thu tràn ngập khắp nơi còn nữ hoàng da xám không biết trốn nơi nào. Đường phố chỗ nào cũng thấy hoa, nhác qua cũng thấy họ toàn cắm hoa thành lẵng dù to hay nhỏ. Tự nhiên tôi thấy chán ngắt. Tôi thích những bông hoa được bọc trong giấy và thắt nơ hơn là những lẵng trang trọng kiểu này. Thích cái cách người ta trao nhau một bó hoa hơn là một lẵng. Rồi thế quái nào lại nhớ tới câu nói của chàng Quang Đông Ki Sốt: "tôi là khách qua đường, mong em hãy nhận lấy!", không thể nào quên cái cảnh chàng ta giữa trời mưa gió đi ăn trộm mấy bông hoa cúc rồi leo tường vào phòng của cô nàng mà chàng thầm thương chộm nhớ. Khi xem phim thì thấy cảnh ấy rõ là sến, nhưng thiết nghĩ, giá mà có một chàng nào điên rồ như thế thì tôi bị hạ gục ngay rồi. (Cái này phải mở ngoặc ra một chút, ấy là hành động này chỉ dành cho chàng nào tôi cũng cảm mến thôi, chứ phải chàng nào mà tôi đã không ưa thì có mà tặng giời tôi cũng xé nát).

Do muộn nên bữa sáng được chuyển thành bữa trưa. Gã khổng lồ trong lúc đợi phục vụ mang đồ đã tặng chị em mỗi người một phiếu Spa, các chị được thể xuýt xoa có thằng em tâm lý. Nhân thể quay ngoắt sang tôi bảo tôi phải đối xử tử tế với "em trai" của họ. Rồi câu chuyện lòng vòng sang chuyện con gái con đứa ăn trưa ngủ muộn, phải có người quản lý giờ giấc mới được. Gã khổng lồ khẳng định, việc này các chị cứ để cho em, bắt đầu từ hôm nay em chuyển đến số nhà 45 CX để ở! Mọi người ồ lên phấn khích, riêng tôi quay sang trừng mắt: Anh biết câu, quên cái mùa xuân ấy đi phát âm thế nào không?!...

Đồ ăn đã được mang lên. Chăm sóc à... Được thôi! Phù thuỷ tôi ra vẻ rất đảm đang, khéo léo cuộn từng miếng gỏi cho mọi người. Riêng với gã khổng lồ, phù thuỷ chăm sóc tới tận miệng, gã hí hửng há miệng thật to trước những cái nháy mắt đầy ẩn ý của người khác. Chỉ tiếc rằng đến miếng thứ ba thì mắt gã cũng nháy liên tục, rồi cơ man nào là nước mắt chảy xuống... Ha ha... Ai bảo dám dồn ép phù thuỷ này chứ, cũng chỉ cho nhiều mù tạt hơn so với người khác thôi mà, xem có còn dám đòi người khác chăm sóc "tận tình chu đáo" nữa hay không... Mắt khổng lồ đỏ ngàu, mặt không dễ coi chút nào, chỉ thiếu điều mang phù thuỷ quẳng xuống biển. Gã ghé sát tai phù thuỷ nói thầm, sau này sẽ biết tay anh. Phù thuỷ bình thản, vậy anh cứ chờ xem...

Ăn uống chả được bao nhiêu bởi tôi cứ ngắm nghía rồi nhấm nháp đồ ăn theo kiểu thẩm định. Chả là vừa mới có người ngỏ ý đề nghị tôi tham gia viết một cuốn sách do một nhà xuất bản đặt viết về du lịch và ẩm thực ở Hạ Long, cho nên mấy ngày này bỗng dưng tôi đổi tính, ăn uống tỉ mẩn chậm dãi để cố nhớ lại cái hương vị biển này để có thể lưu giữ lại. Nhưng trong lúc đó, tôi nhận ra cách này không được, tôi thì bụng cứ bị đói meo mà chả nảy sinh ra ý tưởng gì. Nhớ tới lời Kan bảo, phải đi thực tế thì viết mới hay được. Chắc có lẽ giờ mỗi tuần tôi phải đi lang thang mất, đi, ghi chép, chụp ảnh... Mà có lẽ bắt đầu từ Vĩnh Thực, tôi nếu có viết, sẽ sắm vai người đi du lịch theo kiểu bụi, khám phá thì mới có cảm xúc mới được. Chứ kiểu nhà hàng, khách sạn chả ăn thua, trơ lỳ cảm xúc ngay tức khắc, vì nhiều khi thói quen và thân thuộc chả đọng lại cái gì cả... 

Caffe rõ ràng đã khiến tôi tỉnh ngủ. Sau khi ăn xong thì mọi người lại rủ nhau caffe, không xuống suối nước khoáng nữa. Thời tiết se lạnh, có lẽ nữ hoàng giá lạnh đã trở lại. Hai mắt tôi đã trĩu xuống, đúng là đất trời đang mùa ngủ gật mà. Caffe nhiều sữa được mang ra thơm nức, nhớ cái quán L'anmian caffe quá đi mất. Nhớ cái lúc mưa nắng bất chợt, nhớ cái cảm giác mong mỏi người kia giữ tôi ở lại, chỉ cần người ấy bảo, ở lại đây anh đưa đi tỉnh X rồi mai hãy bay ra thì thế nào tôi cũng nghe theo. Nhưng... Ôi chao... Người đó đáng ra phải biết, cái đứa bướng như tôi tuy vậy cũng biết chọn cho mình một người để mà biết vâng lời chứ. Nói gì mà tôi chả nghe... Ngốc thật! 

Về nhà! Rốt cuộc thì sau một ngày lang thang thì tôi cũng được trở về nhà. Dọc đường về gã khổng lồ cứ hỏi hôm nay em có vui không. Vui, vui, vui... Đương nhiên là vui rồi. Làm sao lại không vui được chứ! Vừa được ăn này, vừa được quà này, còn vừa được "chơi xấu" người khác nữa... Sau đó tôi cười ngặt nghẽo... Rồi nghiêm túc hỏi, anh không thấy chán ghét em à? Gã bảo sao lại chán? Ừ thì là sau tất cả những việc em làm ấy, ít ra phải có cái gì đáng chán chứ. Khổng lồ điềm đạm, bởi cái cách em làm người khác chán mình cũng rất đáng yêu (?!!). Thế là xong! Toi rồi! Tôi giả vờ ngáp rồi kêu buồn ngủ, định mở cửa xuống xe thì gã khổng lồ nắm tay lại... Tối nay có lẽ anh sẽ mất ngủ mất! ... Gã nói. Tôi giật tay ra rồi bước ra khỏi xe, trước khi bước đi, tôi quay lại bảo: Nếu anh không ngủ được cứ gọi điện thoại cho em. Không sao đâu. Em tắt máy rồi... Và tôi cười bước đi dứt khoát.

Ở đời, có một số việc không thể cố. Vì có cố, cũng không mang lại kết quả gì.



6 nhận xét:

  1. Trời đất! Em lại zất thích cách trao quà và hoa như vậy. Chị đừng có mờ loãng moạn quá, thực tế chút đi. Em nghiệm ra rùi, 100 thứ ngọt ngào thì gần cả trăm giả tạo đới.
    Mà....tối qua cafe với gã sao chat lia chia zậy hà? pó tay chị

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thích cách trao quà và trao hoa như vậy thì đúng rùi. Nhưng mà chị muốn nói, chị thích những bông hoa được gói giản đơn thành bó hơn là được cắm một cách cầu kỳ như vậy. Không hiểu sao chị thích cảm giác được trao tặng những bó hoa như thế, còn lẵng thì... umh... :D
      Cafe có nhiều người mà, với lại khi ấy Líp đúng là cứu cánh để chị đỡ phải "luyên thuyên" đó chớ! :))

      Xóa
    2. Thì cũng nhờ chị mà em vỡ ra nhìu vấn đề, thanks!

      Xóa
    3. Umh... không phải thế chứ? :D
      Tuần mới vui nha nhóc!

      Xóa
  2. Ui cha những gã khổng lồ đáng yêu.
    Một tuần vui tươi nhé bạn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mulan cũng vậy. Một tuần nhiều niềm vui...

      Xóa