24 tháng 10, 2013

Khi kỷ niệm quá lớn

Vịnh Hạ Long 

Tôi đã viết khá nhiều về Hà Nội, cũng một chút về Sài Gòn, đá đưa một tẹo về Quảng Châu, Thâm Quyến hay Pataya... Ý là viết về đông tây nam bắc tất tần tật rồi nhưng chưa bao giờ viết một tẹo tèo teo nào về Hạ Long một cách đầy đủ, dù nơi đây là nơi tôi lớn lên và sinh sống. 

Nhưng hôm nay thấy em bảo Hạ Long là nơi in dấu toàn kỷ niệm đẹp của em, em sẽ không đến đó một mình vì sợ cầm lòng không đặng. Câu nói của em y tạc hai người bạn của tôi đã từng nói lúc trước như Vince và Nhật Liên. Vince thì bảo, em nhất định sẽ xuống thăm tôi nhưng bây giờ thì em chưa sẵn sàng, em sợ nơi ấy sẽ gợi cho em nhiều kỷ niệm mà em muốn cất kỹ. Ba năm theo dự án cầu Bãi Cháy, hẳn Vince đã có rất nhiều kỷ niệm ở đây rồi, vậy mà vẫn... ngần ngại. Còn Nhật Liên, trong chuyến đi Mộc Châu năm trước em cũng tư lự, Hạ Long là nơi ghi dấu toàn những kỷ niệm buồn của em với một người cho nên chỉ nghe hai từ Hạ Long thôi cũng khiến em trùng lòng rồi... Vậy nên cả hai cứ đều đặn đón tôi ở Hà Nội và tôi thì kiên nhẫn chờ họ tâm an để đón họ quay lại.

Tôi không có được những kỷ niệm và tâm tư của một người lữ khách đến với Hạ Long, nhưng tôi lại có những kỷ niệm đặc biệt sâu sắc đối với những người bạn của mình mà nếu bảo quên tôi sẽ khó lòng quên đi được. 
   
1. Quan Lạn

Bãi biển Sơn Hào - Vân Đồn

Như cái ngày Xuân Đạo một mình một tàu cao tốc đuổi theo chuyến tàu của tôi tới Quan Lạn.

Khi ấy là môt ngày tháng Tám, nắng, nóng và đầy gió. Buổi tối trước hôm ra đảo, tôi có nói với Xuân Đạo rằng tôi không đón được anh vào ngày anh về vì tôi phải tổ chức cho đoàn viên đi dã ngoại kết hợp với hoạt động từ thiện ở Quan Lạn. Anh hỏi, Quan Lạn là ở đâu? Tôi nói với anh Quan Lạn là một quần thể đảo trên Vịnh Bái Tử Long, thuộc huyện Vân Đồn. Nếu đi tàu từ Hạ Long ra đó sẽ mất 4 tiếng đồng hồ còn đi từ Vân Đồn ra sẽ mất khoảng 1 tiếng. Anh lại hỏi ở đó có gì? Một câu hỏi ngắn nhưng tôi phải trả lời tới gần 10 phút. Đại loại rằng ở đó có hai bãi biển là Minh Châu và Sơn hào với cát trắng tuyệt đẹp, nước biển ở đây trong vắt có thể nhìn thấy những cá thể như sao biển hay cá, ngao đang bơi dưới nưới... Ngoài ra ở đây có những cồn cát trắng trải rộng miên man, đây là loại cát thuỷ tinh dùng làm nguyên liệu để sản xuất kính. Hơn nữa, hải sản ở đây luôn giữ vị trí số một và ngôi vị đầu bảng thuộc về sá sùng và mực, nhưng để được ăn món đó thì phải đặt trước với người dân sống trên đảo. Bởi ở đây dịch vụ ăn uống chưa phát triển, các điều kiện và nhà nghỉ hay khách sạn cũng vậy, mọi thứ vẫn còn rất hoang sơ. Phương tiện đi lại trên đảo là xe máy, và xe tuk-tuk, nhưng chi phí thuê rất đắt đỏ, vì xăng ở đây được coi là có giá bán đắt nhất thế giới...

Cát thuỷ tinh ở Quan Lạt trải dọc từ bãi Sơn Hào xuống bãi Minh Châu

Khi tôi nghỉ lấy hơi để kể tiếp thì Xuân Đạo chen ngang và nói chắc nịch một câu rằng ngày mai anh sẽ đến đó, nếu tôi không ngại thì anh sẽ đi cùng đoàn. Đương nhiên tôi không ngại rồi. Và hôm sau tôi đã để đoàn lên tàu và đợi anh trễ hơn dự định xuất phát một tiếng. Cuối cùng tàu vẫn phải nhổ neo... 

Đoàn chúng tôi đi gồm hai tàu du lịch, mỗi tàu 35 chỗ, nhưng hôm ấy đoàn có cả thảy 67 người. Sau khi giới thiệu cho mọi người làm quen với nhau và thông qua lịch trình tôi để anh em tuỳ nghi di tản. Điều dĩ nhiên trong vô vàn điều dĩ nhiên khi đi tàu trên Vịnh là mọi người chen nhau lên boong tàu để có thể ngắm toàn cảnh của Vịnh vào buổi sáng sớm. Thành phố lùi lại phía sau, những bọt nước tung lên trắng xoá kéo thành vệt dài như những đường cày trên biển. Điều tuyệt vời nhất đi trên vịnh đó là có thể ngắm cận cảnh các núi đá vôi sẫm màu, có thể nhìn thấy chim hải âu cô đơn sải cánh, nếu may mắn có thể nhìn thấy cả những chú khỉ đang vượt lên đỉnh núi đá. 

Đường cày trên biển
Một bữa tiệc nhỏ với các đồ ăn nhanh bao gồm bánh mỳ, giò, xúc xích, giăm bông, cùng xôi gà được tổ chức ngay trên tàu sau khi tàu rời bến được hai tiếng và đương nhiên không thể thiếu chất cay cùng với mực khô Hạ Long được. Nhưng bữa ấy tôi chẳng có chút tâm trạng nào để ăn khi còn lo lắng Xuân Đạo có thể bị rớt lại vì tàu ra Quan Lạn một ngày chỉ có hai chuyến sau cuộc gọi duy nhất anh nói anh đã tới Hạ Long thì điện thoại tôi hoàn toàn không có tín hiệu vì mất sóng.

Tiệc tối trên đảo
Tàu của chúng tôi tới cảng tàu Quan Lạn vào 12 giờ trưa. Nắng bỏng rát trên da thịt. Anh em đoàn thanh niên huyện cho một xe khách tàng tàng tới đón chúng tôi, số còn lại phải di chuyển bằng xe tuk - tuk. Điểm tập kết của chúng tôi khi ấy là vào khu resort của công ty Vân Hải. Gọi là resort chứ thực ra đó chỉ là một chuỗi nhà nghỉ được xây dựng phía sâu sau bãi cát nằm trong những lùm cây phi lao. Bởi như đã nói, điều kiện ở Quan Lạn vẫn còn hết sức sơ sài và hoang liêu. Nhưng khung cảnh này rất phù hợp với những người trẻ. 

Đường trên đảo
Bởi mải lo chỗ ăn nghỉ cho anh em nên tôi không hề biết Xuân Đạo đã ở đó từ khi nào cho đến khi một người bạn của tôi ghé tai tôi thầm thì và chỉ về hướng nơi có căn nhà gỗ được xây lắp theo kiểu nhà sàn, và Xuân Đạo đang ngồi ở đó nhìn tôi mỉm cười. Tôi không quên được cái cảm giác khi ấy, gọi là hạnh phúc cũng đúng, mừng vui cũng đúng và tất cả vỡ oà trong từng bước chân tôi chạy về phía anh. Nhưng chỉ trong phút giây ngắn ngủi ấy, khoảnh khắc ấy cho mãi đến sau này tôi không còn cảm giác tương tự với ai nữa. Đó là cái cảm giác xúc động tới nghẹn ngào khi mình đến một nơi hoang vắng và có ai đó đã đến trước đó để đợi mình. Đó là cái cảm giác bất ngờ như vừa được nhìn thấy một món quà đã bao lâu chờ đợi nay đã xuất hiện. Dù rằng, anh không phải là người trong trái tim tôi. Nhưng không vì thế mà tôi không mất đi cái niềm hạnh phúc khôn tả ấy, hoá ra anh đã ở đây...

Bến tàu khách trên đảo Quan Lạn

Tôi hỏi anh ra bằng cách nào. Anh kể cuộc hành trình của mình khi tới Hạ Long, anh phải hỏi đường ra bến tàu, hỏi phương tiện đi ra đảo. Và khi không còn chuyến tàu du lịch nào ra đảo nữa, anh lại tiếp tục làm quen với người bảo vệ để rồi anh tìm được tới ban Quản lý vịnh và được giới thiệu thuê một chuyến tàu cao tốc. Một chuyến tàu cao tốc cho một mình anh! Quả là không thể tưởng tượng... 

Nhưng ngày hôm ấy tôi đã không có nhiều thời gian cho Xuân Đạo. Sau khi ăn cơm trưa chúng tôi vào trong làng để trao quà cho các gia đình chính sách và trẻ em nghèo vượt khó. Anh đi cùng đoàn, nhưng luôn đứng cách xa, mỗi khi tôi quay đầu nhìn lại luôn thấy anh cười và đưa một ngón tay cái về phía tôi, ý nói anh ổn, tôi đừng lo lắng hay e ngại, hoặc ý như là điều tôi đang làm rất tốt, anh ấy tự hào về tôi. Tương tự buổi tối, sau bữa cơm tối lại là chương trình giao lưu đốt lửa trại ngay trên bãi biển. Tôi chỉ có thể nhìn thấy anh qua ánh lửa, thấy tay anh nắm lấy tay những đoàn viên của tôi trong các trò chơi. Và khi đến rất khuya, khi tôi đã rã rời cả cơ thể vì mỏi mệt và giọng đã khản đặc thì chúng tôi mới có thể ngồi lại với nhau quanh một chiếc bàn bê tông dưới cái chòi được lợp bằng những tán lá cọ. 

Ngư dân đang đào sá sùng
Rượu được rót tràn ra, những con sá sùng đã được rang vàng thơm phức. Thoạt nhìn Xuân Đạo không dám ăn, tôi phải nói với anh đó là loại hải sản có công dụng như một vị thuốc, rất bổ dưỡng cho cơ thể, nhất là đối với đàn ông. Ngày xưa sá sùng được coi là một sản vật để cống nạp cho vua, quan, và những nhà giàu mới có điều kiện để thưởng thức. Bởi sá sùng khô ở thời nào cũng có giá tương đương môt chỉ vàng cho một kilogam. Mọi người còn bổ sung thêm cho anh về cách người dân nơi đây khai thác sá sùng như thế nào. 

Sá sùng tươi khi vừa đào lên
Mùa khai thác sá sùng thường vào tháng 3 cho đến tháng 7, người dân thường đào sá sùng ở trên các bãi cát khi nước biển xuống. Nếu không phải là ngư dân sống ở biển thì không ai biết được tổ của sá sùng ở đâu trong bãi cái phẳng và mịn đến vậy. Sá sùng khi mới bắt lên trông giống như con giun đất nhưng mang màu hồng và tím nhạt. Sá sùng tươi có thể nấu canh lá lốt giống như cách nấu cá bớp, hoặc có thể được tẩm bột chiên giòn, hay xào cùng ớt xanh với lá lốt. Nhưng để cảm nhận hết vị ngọt và thơm của sá sùng thì người ta thường sử dụng sá sùng khô, là một điều rất khác biệt với các loại hải sản khác. Một bí quyết gia truyền cho những người làm phở là để có một nồi nước dùng đạt chuẩn về vị ngọt thì không thể thiếu năm, bảy con sá sùng khô cho vào nồi nước. Cũng tương tự đối với một nồi canh bí vào mùa hè, chỉ cần năm ba con sá sùng khô, người ta không cần tới một loại thực phẩm nào khác để làm ngọt bát canh hơn cả.

Sá sùng sau khi được phơi khô
Xuân Đạo tủm tỉm mỉm cười, anh lặng lẽ dành lấy một con sá sùng tôi vừa đưa lên miệng. Đêm vẫn chìm xuống thật sâu.

Biển Quan Lạn ban đêm thật tĩnh lặng, chúng tôi đi song song nhau dọc theo doi cát. Biển lặng, sóng cũng vỗ lặng lẽ, cát ở đây tuyệt nhiên không bám dính lấy chân người. Chúng tôi nằm xuống, đầu nối vào nhau. Xuân Đạo hỏi tôi về Sáng, tôi nói chắc giờ này Sáng đang ngủ trong phòng cùng mọi người. Có thể đây là chuyến đi cuối cùng của tôi và Sáng vì tuần sau Sáng đã chuyển công tác về Hà Nội. Xuân Đạo không nói gì, anh kể tôi nghe công việc ở thuỷ điện ĐakMi, về những khó khăn khi bắt đầu triển khai dự án. Sau cuối anh cười nói trốn việc từ rừng về biển thế này quả thực là rất hợp lý.

Trên bãi biển Minh Châu


P/s: Bận rồi. Tối rảnh viết tiếp. Bài sau sẽ viết thêm về Cô Tô, về chuyến phà từ Tuần Châu - Cát Bà 


2 nhận xét:

  1. Hi chị F., lần đầu tiên em nghe đến Quan Lạn và con sá sùng đó chị ^^.
    Em đợi đọc entry về Cát Bà của chị nha! :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy thì ra Bắc mau thôi, Quan Lạn đẹp, còn Cô Tô thì tuyệt diệu! Cát Bà ấy à, chặng đường đi phà từ Tuần Châu sang Cát Bà đẹp tuyệt vời luôn. Em mới chỉ đi phà qua sông thôi, nếu đi phà trên Vịnh thì cảm giác Yomost cực, tuyệt cú mèo hơn nữa là đoạn đường đi từ bến tàu Gia Luận đến trung tâm thị trấn Cát Bà. Đường nhỏ dải nhựa, hai bên là núi đá và hàng cây rợp bóng... Từ từ sẽ kể em nghe dần nhé! :D

      Xóa