17 tháng 10, 2013

Heo may



Gió mùa đến từ hôm qua, nhưng ngoài gió thốc thổi ra vẫn chưa thấy hơi lạnh. Kể cả sáng nay cũng thế. Vậy mà vừa đến cơ quan, sếp đã chặn cửa hỏi, sao hôm nay có gió mùa mà lại phong phanh thế? Chả biết sếp tự nhiên quan tâm tới mình từ khi nào, nhìn lại cũng đâu thấy mình phong phanh cho lắm...

Chiều, mây trời xám trắng. Nắng đã trốn đi đâu không biết, đất trời một màu u ám, tự nhiên tâm trạng cũng buồn trĩu... Bạn hỏi công việc hôm nay thế nào, bận không. Nhấm nhẳng, chả khi nào em bận, đang không muốn làm gì đây. Bạn lại nói, ơ kìa, anh tưởng em là người yêu công việc lắm chứ. Cáu kỉnh, có phải lúc nào em cũng thế đâu. Vậy chiều có muốn đi ăn gì không, xong việc anh qua đón? Không! Nhưng lúc về nếu anh đi qua phố Bạch Đằng thấy người ta bán hạt dẻ thì mua cho em. Chỉ thế thôi à? Có muốn đi xem phim không? Lại không, em chán rồi, toàn phim chán phèo... À, mà khi nào anh về? Công việc tốt không? Cũng không khả quan lắm. Có lẽ lần tới lại phải xuống tiếp. Vậy à... anh cố gắng nhé. Mấy đơn vị đối tác của em cũng trong tình trạng vậy. Cũng không biết nên xử lý thế nào nữa... Ừ, chán phèo em nhỉ... 

Tự nhiên bật cười. Chán phèo... Không biết đó là cảm giác gì nữa. Rỗng... có lẽ là thế.

Bước ra hành lang, những bông hoa sữa cuối cùng đã phai màu, rơi lã chã. Đã hết mùa... Nhanh thật đấy. Chả khi nào đuổi kịp được theo mùa cả. Chỉ vừa mới đây thôi còn trắng ngần lúc lắc mà nay đã tan tác hết như thế này. 

Sếp đi ngang qua hỏi, nhớ người yêu à? Dạ không, em đang tìm xem còn bông hoa nào sót lại trên cành  thôi sếp. Chẳng biết bằng cách nào sếp nhoài người ra lan can nhanh tay bẻ được một chùm hoa sữa. Đây... Làm sao em nhìn mãi thì không thấy nhỉ, anh vừa đến là thấy? Tình cờ thôi, cái gì cũng thế, càng chờ đợi thì càng mất dạng... Sếp dạo này triết lý lý kinh quá! Triết gì, kinh nghiệm của người đi trước thôi... Mà tối nay cô đi với anh đi, có thằng bạn xuống dự liên hoan phim, anh nghĩ cô đi với anh là hợp nhất đấy (lại phim...). Thôi, anh bảo mấy em hành chính, em chỉ luyên thuyên lỡ làm mất lòng khách của anh thì chết. Hơn nữa dạo này em không uống được rượu... Lý do lý trấu! Thôi, tuỳ cô...Sếp quay đi, đột nhiên quay lại, mùa đông sắp đến rồi đấy nhé. Cứ liệu liệu đấy, kế hoạch giao cho đầu năm vẫn chưa báo cáo gì.... Bật cười, tha cho em đi sếp, hay sếp tìm cho em một ông vừa già vừa giầu là được!...

Đặt bông hoa sữa lên bàn, hoa cuối mùa, hương cũng không còn nữa... Ngả người xuống ghế, cái được mong chờ thì mãi không đến, mà cái phải rời xa thì lưu luyến mãi chẳng thể rời xa...

Trên đường về, gió mùa lùa qua tóc, tóc xác xơ bay... Một mùa hanh hao tóc đã dài qua vai, sắp sửa đổ xuống ngang lưng. Năm nay sẽ không cắt tóc nữa, cũng không uốn thành lọn nữa. Cứ để thế chỉ cần tỉa những ngọn tóc đã già rồi nhuộm lại. Màu gì nhỉ? nâu đồng hay hạt dẻ? 

Hạt dẻ... 

Sao bỗng dưng lại nhớ tới chuyện Chiếc kẹp hạt dẻ của mùa cũ đến vậy. Lần đó một người có cái tên Lãng quên xuất hiện ở blog yahoo, ở bài viết nào nhỉ... không nhớ. Hình như là câu cuối bài viết đó mình có ghi là "có ai mang hạt dẻ đến cho em không?" và đã nhận được chia sẻ từ người này. Nhưng chỉ nửa tiếng sau, mình qua blog của người ấy, thấy người ấy có một bài viết với tiêu đề là "Ranh giới", nội dung nói rằng người ấy vừa mới có cảm giác vui vẻ khi mang niềm vui đến cho một người xa lạ (là mình) thì chỉ vài phút sau lại nhận được tin từ mẹ, cha người ấy bị ung thư dạ dày trước đó, và vừa xong người ấy nhận được tin không lành... Ranh giới mong manh giữa niềm vui và nỗi buồn, giữa sự sống và cái chết khiến con người ta không thể chuẩn bị tâm lý để đón nhận... Mình bàng hoàng, có để lại lời chia sẻ nhưng không nhận được hồi âm...

Mình đã lục lại, là bài Sad Angel, mình đã viết Sad Angel vào mùa cũ. Đã thấy mục hội thoại đó, nó còn đây mà...

Người ấy đã viết: "Câu hỏi tự sự cuối bài của em gợi anh nhớ đến vở ballet "Kẹp hạt dẻ" của nhà soạn nhạc Tchaikovsky. Em như đang mơ một giấc mơ mà trong đó chàng hoàng tử sẽ đến bên em và dẫn em đến vùng đất "Kẹo ngọt" đầy yêu thương. Bên cạnh những khó khăn trong cuộc sống với những lo toan đôi khi chúng ta lại cố mơ về một mặt khác, một hình ảnh khác tốt đẹp hơn. Đúng là như vậy. Phải chi cuộc đời đầy ắp màu hồng, bớt nhiều chông gai em nhỉ. Chúc em luôn vui vẻ, bình yên." 

Mình đã chờ đợi hồi âm từ người ấy cho lời chia sẻ bên blog của họ, một tuần, hai tuần rồi lâu hơn nữa. Mình vẫn ghé qua để hi vọng có thể biết được chút thông tin gì tươi sáng hơn. Đã hi vọng rằng cha người ấy sẽ không sao, sẽ vượt qua được. Nhưng mình đã không thể biết thêm gì nữa. Mình đã trả lời trên blog của mình: "Em đã nghĩ, nếu có hạt dẻ diệu kỳ đó em sẽ dành tặng nó cho anh. Thật lòng đấy. So với em bây giờ anh cần nó hơn em nhiều mà. Run rủi sao hôm nay em lại là người ở phía kia của "ranh giới" khi anh vừa mang đến cho em một niềm vui, thì anh lại nhận được tin buồn. Em luôn mong anh và gia đình gặp được may mắn, yên bình. Vẫn có những câu chuyện cổ tích trong đời thường mà..." 

Rồi Yahoo đóng cửa... Mình đã không còn tìm được lại blog có cái tên Lãng quên đó nữa... Nhưng thỉnh thoảng, trong vô thức bất chợt, mình lại nghĩ lại câu chuyện này. Có lẽ vì mình đã từng đứng ở phía bên kia cái "ranh giới" của họ. Mình luôn nghĩ, luôn nghĩ rằng chuyện gì đã xảy ra sau đó? Cha người ấy có qua được cơn nguy kịch không? Nếu qua được, chắc chắn là mình đã nhận được câu trả lời rồi, vậy thì... Mình không muốn nghĩ tiếp... không muốn nghĩ đến môt kết thúc xấu với câu chuyện của người ấy. Vẫn có những câu chuyện cổ tích giữa đời thường mà, phải không?...

Hạt dẻ...

Bây giờ mỗi lần nhắc tới hạt dẻ là lại không quên được câu chuyện cũ. Kỳ lạ thay...

Tối nay mình sẽ nằm cuộn tròn nơi ghế sopha trong căn phòng quen thuộc xem ti vi và ăn hạt dẻ... Nếu tâm trạng không tốt hơn mình sẽ lại xem lại nụ cười của Đại ca. Tự nhiên muốn nhìn thấy nụ cười của Đại ca, lần nào nhìn thấy Đại ca cười lòng mình cũng thấy nhẹ nhõm... Không biết bây giờ Đại ca trông thế nào... 

17 nhận xét:

  1. Cho ML ăn ké với.
    Mặc ấm nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm qua F nằm xem phim Phi vụ ngầm trên HBO, măm hạt dẻ và xem phim hành động! :D

      Mulan là người đầu tiên trong mùa này nhắc F mặc ấm...

      Xóa
  2. Hạt dẻ đây
    chẳng biết giống của xứ nào
    Anh mang cho em
    hạt dẻ nóng trong lòng bàn tay
    ta tách
    tiếng vỏ kêu lách cách
    hạt dẻ cứ tràn môi sao ngọt bùi
    đến thế
    ta như con gấu ấy
    hạt dè cho mính ấm áp vào đông

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thích hạt dẻ Trùng Khánh! Anh mang cho em đi... :P

      Xóa
  3. Thăm chị!
    Hì chị cho em hỏi chút
    Cài cái link youtobe đó vào như thế nào để nó chạy chế độ auto vậy chị? ^^

    Trả lờiXóa
    Trả lời


    1. Em vào Youtube, chọn bài hát em thích rồi lấy mã nguồn. Ví dụ bài Mùa đông sắp đến thì có đường link này: http://www.youtube.com/watch?v=P3emdeW4f10
      Mã nguồn ở sau dấu = (bằng): P3emdeW4f10
      Em thay mã nguồn đã có vào code trên chị cho.
      Em vào trang tổng quan, vào phần bố cục rồi chọn HTML/Javascript.
      Em dán toàn bộ Code đã hoàn thành kia vào phần nội dung của HTML/javascript và bấm hoàn thành là xong.
      Để sắp xếp phần tiện ích phần bố cục như ý muốn. Em bấm chuột kéo rê từng tiện ích vào vị trí em muốn là được.

      Xóa
  4. Có vẻ khi ngóng mãi mùa mới, không thấy đến, người ta lại vấn vương những mùa cũ... Thôi thì kỷ niệm dẫu buốn dẫu vui, vẫn mãi đẹp. Bạn nhỉ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh dungNobita không được "dung túng" cho nỗi vấn vương của PTV đấy nhé.
      Em muốn thấy bạn ấy ăn hạt dẻ tí tách, mặc ấm áo đỏ và tóc xoăn ra đường.

      Xóa
    2. @ anh Dũng ưi, kỷ niệm là thứ duy nhất không thay đổi, còn đâu mọi thứ đều có thể đổi thay, nên vấn vương hoài vậy thôi. :D
      @ Mulan: Anh ấy nên dung túng chứ, nếu F không vấn vương thì anh ấy chả có cái gì để đọc cả. :))
      Mùa đông ấy, trong một căn phòng ấm và măm hạt dẻ còn nóng, có thêm ai đó cho mượn đùi gối đầu nữa thì chả có gì tuyệt bằng. (Thêm vài ly rượu nữa thì càng tốt) :D

      Xóa
    3. Kỷ niệm vẫn thay đổi theo năm tháng ta lớn khôn đó, Vũ à! Mỗi lần nhớ lại chúng, ta lại bồi đắp thêm những cảm nhận mới, xúc cảm mới, cái nhìn mới... Chính cái thay đổi này của kỷ niệm mới làm ta vương vấn. Hihi, bây giờ chưa công nhận, thì chịu khó mươi năm nữa sẽ thấy nhé!

      Xóa
    4. Hì... nói như thế là chúng ta thay đổi thôi, chúng ta thay đổi nên cách nhìn nhận về kỷ niệm đó đã thay đổi. Còn kỷ niệm thì vẫn nguyên thế! :))

      Xóa
  5. Trả lời
    1. Càng lúc càng bí hiểm. Nói mau! Anh cười gì? :P

      Xóa
    2. Người già thì thường được người trẻ gọi bằng Anh, nhưng trong giang hồ thì khi quý ai lớn hơn họ sẽ gọi bằng Đại ca, nếu nhàng nhàng thì họ chỉ gọi là Huynh. Anh tực chủ quan cho là em quý anh nên nhận mình là Đại ca, mà em bảo cười thì anh cười thôi... :)) Đơn giản chứ có gì Bí hiểm đâu...

      Xóa
    3. Huynh tự tin tới mức thượng thừa! Huynh nhớ nhé, Đại ca chỉ có một, và Đại Ca cũng chỉ có một thôi! :-)))

      Xóa
    4. Trường hợp này thì lại phải hỏi: "làm sao con khóc?" :))

      Đáng ra anh phải mừng vì em học được sự lắt léo trong câu chữ của anh chứ hả? Ngốc thật! Ha ha... :))

      Xóa