19 tháng 10, 2013

Buồn...




Chiều buông thời đã cạn ngày
Xuân sang đông đã đong đầy buồn tênh
Xôn xao sông nước mông mênh
Cạn con đò nhỏ chênh vênh đợi chờ
Đắng lòng viết cạn bài thơ
Gửi vào ngọn gió hư vô tặng mình
Quay lưng cạn một chữ tình
Dối gian ảo ảnh vô hình mà thôi
Ngày xanh cạn ráo một lời
Nước trôi bèo nổi để rồi lãng quên
Tiếng thạch sùng cạn trắng đêm
Vầng trăng chết đuối giữa miền tịch liêu
Vì đâu cạn một chữ yêu?
Một mình nâng chén cạn chiều hoang vu...

2 nhận xét:

  1. Bài thơ này hay cực nha, em khoái. Nếu là em, em đặt tiêu đề là " Cạn"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tưởng bài này em đọc trên fb rồi chứ nhỉ? Vì cạn nên buồn mà. Cái cuối cùng chỉ là buồn... :)

      Xóa