31 tháng 10, 2013

Mùa đông, mùa đông ... bài hát ru nghe buồn không, buồn không...?


Cuối cùng rồi anh cũng không về kịp với mùa thu bởi vì chỉ đầy tuần nữa là trời sẽ lập đông, không còn cái nắng, gió của một mùa hanh hao phơi phong những kỷ niệm, rồi đây chúng sẽ được xếp lại, và nằm im trong giá lạnh.

Em đã cứ đợi, đợi và đợi trong khắc khoải, trong nỗi buồn cứ dâng lên rồi lại chìm sâu trong đáy mắt. Đôi lúc em lại đi ngang qua con đường ấy, vẫn hình dung anh đứng ở đó từ khi nào, chờ đợi và mỉm cười. Thỉnh thoảng em vẫn bước lên cây cầu ấy, trở lại căn phòng ấy,  hát lại đúng bài hát ấy, chỉ để ru lòng mình rằng một ngày nào đó, anh sẽ về, như mùa theo năm tháng. 

Trong em giờ sớm đã không còn nổi loạn những nỗi nhớ về anh nữa, mỗi đêm đã không còn vật ngang vật dọc chiếc gối vì nhớ anh mà không ngủ được, đã có thể vất vạ chiếc điện thoại ở bất cứ chỗ nào cũng không thấy lòng đang đốt lên như lửa cháy...

Những phân tử trong phản ứng hoá học


1. Buổi tối bật ti vi thấy ngay cảnh một bà đang tay bắt mặt mừng với một vị khách tới thăm nhà. Miệng luôn nói lâu nay bác ghé thăm, quý hoá quá, quý hoá quá... Cậu con trai cũng vừa ra đến cửa cũng mừng rỡ: Mẹ con cháu mong bác quá!

Mình chợt nghĩ, đã lâu lắm rồi chả có cảm giác mong đợi ai quá cả. Và mình cũng chả thích cái gì "quá" hết, kể cả yêu ai đó. Dù khi ấy trong mình đang đầy xăng trong bình và bốc cháy dữ dội.

Mình nhớ lúc trước anh bảo, tình yêu của em rất trong lành, nhưng nếu em cảm thấy lòng tự trọng của em bị tổn thương em cũng sẵn sàng từ bỏ. Mình nhận thấy trong tất cả những gì mình và anh hiểu về nhau, thì có lẽ đây là điều anh hiểu mình nhất.

Trong mọi việc, người ta luôn có một điểm dừng thích hợp, và người biết sống sẽ lựa chọn thời điểm để dừng lại sao cho tốt cho tất cả các bên liên quan. Đó là cách mình đã làm giữ để cho những hồi ức đẹp luôn tồn tại và toả sáng...

Những điều này mình chẳng cần ai hiểu, chỉ cần một người hiểu là được.

30 tháng 10, 2013

Halloween




1. Truyền thuyết về Halloween

Theo truyền thuyết của nước Ái Nhĩ Lan (Ireland) thì từ ngữ "Jack-ó-lanterns" đến từ một người có tên là Jack. Jack là một chàng thiếu niên đã chết nhưng linh hồn không được phép vào Thiên Đàng vì lý do: lúc sống, anh ta vốn là một người tham lam, bủn xỉn, thường cất giấu tiền bạc, keo kiệt không hề bố thí cho ai một chút gì. Thế nhưng anh ta lại cũng không thể vào Địa Ngục vì lúc còn sống anh ta đã từng chơi đùa với ma quỷ, nên quỷ không bắt anh.

Chuyện kể rằng: một hôm có con quỷ đến quấy phá một vùng dân cư, chẳng may bị báo động, người ta đến cầu cứu các vị tu sĩ đem các vật thánh đến "yểm" và "khóa các cửa" ra vào. Thế là con quỷ bị bắt... Jack đã nhận ra đó là con quỷ thường vui đùa với mình và Jack đã tìm cách gỡ vật "yểm ma quỷ" mở đường cho quỷ chạy thoát.

Sau chiếc khẩu trang là nàng công chúa?



Có đúng vậy không? 

Dù đúng hay không đi chăng nữa khi đứng trước một người phụ nữ đeo khẩu trang chỉ để hở một sống mũi cao cao, một khoé mắt mê hồn. Người đàn ông không thể không tò mò, không ham muốn được đưa tay gỡ chiếc khẩu trang đó xuống để được chiêm ngưỡng, để được thoả mãn trí tò mò. Hành động đó xưa kia được coi là trả giá đắt cho cả hai, đối với người đàn ông không may chỉ vì hành động vô ý mà phải cưới ngay nàng công chúa đó vì đã làm lộ dung nhan của nàng. Hạnh phúc xem ra trở thành nô lệ cho chiếc mạng che mặt, dù chàng trai có đồng ý hay không và công chúa có đồng ý hay không.

Xã hội nay khác xưa nhiều.

Chiếc khẩu trang được coi là vật dụng không thể thiếu của người phụ nữ khi dùng nó để bảo vệ dung nhan mình trước nắng gió, bụi đường. Và vì thế rủi ro thuộc về thời trang không tái diễn...Thật may mắn cho đàn ông. Họ chỉ thất vọng khi nhận nhầm người đẹp trên đường Khi chờ đèn đỏ ngã tư, bóng hồng họ theo đuổi dọc mấy con phố mới giở khẩu trang ra, hiện nguyên hình một mẹ ba con bốn chục tuổi, hoặc một nàng “xấu lạ”. Không hiểu sao, có một tỉ lệ vàng của gương mặt phụ nữ, rằng hễ lộ một phần ba sống mũi và đôi mắt cùng đôi mày hơi cong, thì già trẻ xấu đẹp gì cũng bí ẩn và gợi cảm như nhau.

29 tháng 10, 2013

Tình yêu chỉ là lời nói




Nàng bảo: Nhớ anh là nỗi đau của em, quan tâm đến anh là điều cấm kỵ của em, làm cho anh hạnh phúc là sự phản bội của em, và yêu anh là định mệnh của em...

Chàng nói: Nhớ em là sở thích của tôi, chăm sóc em là công việc của tôi, làm cho em hạnh phúc là trách nhiệm của tôi, và yêu em là cuộc đời của tôi.

Anh của nàng là hư vô ảo ảnh.

Em của chàng là một bóng hình trong biển người mênh mông.

Khi một cuộc tình đổ vỡ thì ngay sau đó người ta không thể nào hào hứng bắt đầu một cuộc tình mới nếu vết thương lòng chưa kịp lành miệng. Cũng như người ta không thể tiến hành tốt một cuộc chiến tranh trên đống đổ nát của cuộc chiến tranh trước đó nếu không có thời gian để hồi phục. 

28 tháng 10, 2013

Những linh hồn xám




Trước nay tôi vẫn nói, dù tôi là đàn bà nhưng thực sự tôi rất sợ đàn bà. Không biết có phải vì vậy không nhưng nhìn lại những tháng ngày lớn lên và trưởng thành, người gần gũi nhất, thân thiết nhất luôn là đàn ông. Nói vậy không phải là tôi không có bạn là đàn bà, mà ngược lại, cũng có khối ra ấy. Nhưng vấn đề là tình bạn của những người đàn bà với nhau không dễ chịu như người ta tưởng. Chỉ cần một một món quà nhỏ, một tin nhắn từ một người đàn ông nào đó mà cả hai đều quý mến thì cái tình bạn kia chắc chắn sẽ vỡ ra như bong bóng.

Phải, tình bạn của hai người đàn bà giống như quả bóng bay. Lúc bình thường có thể thổi lên rất to, rất căng, rất đẹp, nhưng ở trong ruột thì trống rỗng. Chỉ cần một lần chịu sự tác động nhẹ nhàng bên ngoài thì nó lập tức nổ tung và chẳng còn lại gì nữa.

Hoá ra em vẫn ở đây...



Trong tác phẩm Trong thế giới của Maksim Gorky đã viết rằng: chúng ta là những nhân vật nhỏ bé giữa vô vàn con người, có thể gặp gỡ và quen biết nhau đều là hạnh phúc.

Và rồi, tôi thấy trong hàng triệu người chúng ta mới gặp được một người, trong hàng triệu năm, giữa biển thời gian mênh mông vô hạn, không có bước nào sớm, cũng chẳng có bước nào muộn, vừa khéo đuổi kịp nhau, cũng chẳng có lời nào đáng nói, chỉ có một tiếng hỏi nhẹ nhàng, “Ồ, em cũng ở đây à?”. Khi ấy chúng ta gặp nhau ở một giao lộ. Tưởng rằng sẽ có thể chung đường để kể nốt cho nhau nghe một quãng đời lưu lạc, nhưng biết đâu khi ánh mắt vừa chạm, chi bàn tay vừa chợt ấm lại phải chia xa.

25 tháng 10, 2013

Màu của lãng quên



Cuộc sống này như một bức tranh vẽ, ở đó có những tone màu thể hiện một mảng nhỏ nào đó một phần đời sống này.

Mun nói màu sắc và mùi vị ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của con người. Em đang nghĩ, nếu quan điểm này tồn tại, vậy màu sắc gì khiến em thấy hưng phấn lại hồi hộp, khiến em thấy vui tươi lại sầu bi?

Lại là mùi vị nào có thể khiến em lúc thì nhiệt huyết sục sôi, lúc thì lệ ngấn lưng tròng, hạnh phúc có thể quên hết tất cả, cố chấp đến hết thuốc chữa vậy? Em biết tất cả những cảm nhận này đều liên quan mật thiết đến anh...

Có những lúc thấy không có ai hiểu, nên em lại một mình nếm trải nỗi cô đơn, một mình bước đi luôn có cảm giác hẫng hụt khó che dấu. Nhưng nụ cười của anh giống như một vệt cầu vồng, lướt nhẹ qua lòng em. Từ đó trở đi, em không còn sợ bầu trời khi mưa xuống....

Ký ức thực như hạt nước mưa rơi trên tay em, em càng muốn nắm chặt nó thì nó trôi đi càng nhanh...

24 tháng 10, 2013

Khi kỷ niệm quá lớn

Vịnh Hạ Long 

Tôi đã viết khá nhiều về Hà Nội, cũng một chút về Sài Gòn, đá đưa một tẹo về Quảng Châu, Thâm Quyến hay Pataya... Ý là viết về đông tây nam bắc tất tần tật rồi nhưng chưa bao giờ viết một tẹo tèo teo nào về Hạ Long một cách đầy đủ, dù nơi đây là nơi tôi lớn lên và sinh sống. 

Nhưng hôm nay thấy em bảo Hạ Long là nơi in dấu toàn kỷ niệm đẹp của em, em sẽ không đến đó một mình vì sợ cầm lòng không đặng. Câu nói của em y tạc hai người bạn của tôi đã từng nói lúc trước như Vince và Nhật Liên. Vince thì bảo, em nhất định sẽ xuống thăm tôi nhưng bây giờ thì em chưa sẵn sàng, em sợ nơi ấy sẽ gợi cho em nhiều kỷ niệm mà em muốn cất kỹ. Ba năm theo dự án cầu Bãi Cháy, hẳn Vince đã có rất nhiều kỷ niệm ở đây rồi, vậy mà vẫn... ngần ngại. Còn Nhật Liên, trong chuyến đi Mộc Châu năm trước em cũng tư lự, Hạ Long là nơi ghi dấu toàn những kỷ niệm buồn của em với một người cho nên chỉ nghe hai từ Hạ Long thôi cũng khiến em trùng lòng rồi... Vậy nên cả hai cứ đều đặn đón tôi ở Hà Nội và tôi thì kiên nhẫn chờ họ tâm an để đón họ quay lại.

Tôi không có được những kỷ niệm và tâm tư của một người lữ khách đến với Hạ Long, nhưng tôi lại có những kỷ niệm đặc biệt sâu sắc đối với những người bạn của mình mà nếu bảo quên tôi sẽ khó lòng quên đi được. 

23 tháng 10, 2013

Nắm tay và làm tình


Có một người bạn tôi thổ lộ, cô ấy yêu anh bạn trai suốt một năm, mà mới chỉ nắm tay, còn chưa hề hôn. Tôi hỏi cô bạn, thế giờ là năm nào, cô ấy trả lời là năm 2004. Cô ấy không còn trinh, cô ấy từng có bạn trai, nhưng cô ấy chấp nhận chỉ nắm tay người yêu mới suốt một năm, mà vẫn chưa vội hôn.

Từng có người bạn viết một bài, nói con trai thường nắm tay cô ấy lúc đi qua đường, lúc đi dạ hội, lúc đi xem phim ma ở rạp, và bảo cô, nắm tay hay không nắm tay rất quan trọng.

Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.

Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: "Chúng ta sẽ cùng bên nhau!", và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

Thời gian cất cánh bay...




Lại sắp hết tháng Mười, vậy là chẳng mấy chốc lại hết năm.

Một năm, đúc kết lại cho đến bây giờ cái có được trong năm chỉ toàn là những lời hứa hẹn. Hứa hẹn tăng theo cấp số nhân chứ không phải cấp số cộng. Nếu như lời hứa là giá trị thặng dư thì năm nay tôi đã tích luỹ được vô khối. Tiếc thay, lời hứa này lại chả mang lại lợi nhuận hay của cải gì cả... Nhận lời hứa hẹn của người này rồi mang trao tặng lời hứa hẹn cho người khác để rồi nhận lại con số không... Nói chung là nản.

Cùng với sự gia tăng của lời hứa thì tôi buộc phải giảm thiểu các cuộc hẹn. Trừ một nhóm bạn thân thiết là các anh chị ra tôi không nhận lời tham dự các buổi tụ tập nào nữa. Nghĩ cũng thấy buồn khi tôi nhận ra mình ngày càng giống một con ốc nhỏ, ngày lại ngày tự thu mình lại. Công việc không mang lại sự phấn khởi hay niềm vui mới nữa. Các mối quan hệ cứ luôn mang nặng một trách nhiệm, cho - nhận; trả - vay. Bớt đi một phần nào cũng thấy nhẹ đi phần ấy.

22 tháng 10, 2013

Trên mạng không ai biết bạn là môt con mèo!



Chúng cháu đang trở nên hết sức, hết sức khôn ngoan, và điều đó thật đáng tiếc quá. Chúng cháu chẳng còn thú vị bằng một nửa khi xưa, kể từ khi học được rằng ngôn ngữ được sinh ra là để giúp người ta che giấu suy nghĩ thật của mình”. - Trích trong cuốn Anne Tóc đỏ ở đảo Hoàng tử Edward - L.M. Montgomery, bản dịch của Nhã Nam.
.........

Một bạn bảo tôi, ở trên mạng mà, nếu người ta thích khen, mình cứ khen họ để cho họ vui, ai nói đúng hay sai cũng kệ họ, tranh luận làm gì. Mình không biết họ, họ chẳng biết mình cần gì cần phải nghiêm túc quá thế...

Ừ, thì vẫn biết là vậy. Nhưng tôi không thể làm như thế, không thể cứ tưng tưng nói điều mình không nghĩ, không thể khoe điều mình không có, không thể vẽ ra chuyện mình chưa từng. Chứ còn việc dùng ngôn ngữ để thậm xưng nhau, vuốt ve lòng tự tôn của nhau tôi nghĩ mình cũng không thiếu từ ngữ để làm việc đó. Hơn nữa, tôi không bao giờ thích nói chuyện hay tranh luận với người mà tôi không biết, không thích và không quan tâm.

Nhưng tôi không muốn trở nên khôn ngoan hay hết sức khôn ngoan để rồi phải hối tiếc. Dù ở trên mạng không ai biết tôi là ai thì tôi cũng vẫn phải là tôi, và tôi thấy thật hổ thẹn khi phải đóng vai một con người khác, một nhân cách khác. Bởi rằng ngôn ngữ sinh ra không phải là để giúp người ta che giấu suy nghĩ thật của mình.

Không phải thế!


21 tháng 10, 2013

Này em ngoan ơi nói câu tình...



Nếu không ghi lại cái ngày dở người này thì không được! Vì sao ấy à? Vì ngày hôm nay rất đẹp, mọi người thì rất là vui nhưng tôi thì thấy rõ ràng hôm nay đất trời đang ngủ gật, và tôi thì chả có gì là vui cho lắm.

Đêm qua nằm xem phim kinh dị tới tận hai giờ sáng mới đi ngủ, cho nên sáng nay khi còn đang ôm gối mộng trong chăn ấm nệm êm thì điện thoại cứ rung rù rù. Cáu tiết vươn tay mò mẫm rồi tắt ngóm điện thoại. Cứ tưởng là sẽ được mơ tiếp giấc mơ còn dang dở thì không đâu, trong giấc mơ bỗng nghe được cả tiếng kinh koong rền rĩ làm giật nảy cả mình thức giấc. Thức rồi mới hay chuông cửa vẫn đang kêu, vô duyên không tưởng được! Đành lòng ngồi dậy choàng chiếc áo mỏng lên người rồi mắt nhắm mắt mở xuống nhà mở cửa, định bụng thế nào cũng mắng cho kẻ đằng sau cánh cửa kia một trận, ai dè cửa vừa mở ra thì đã được cả cái lẵng hoa to tổ chảng và cao tới ba tầng đẩy cái kẻ đang trong tình trạng chẳng giống ai là tôi đây bị lùi lại vào phía trong lấy chỗ cho cả người và hoa chen vào. Còn cái người đang rất bảnh bao kia thì trề môi buông sõng một câu "con gái con đứa" khi đặt cái cây hoa ba tầng kia lên bàn khiến nó trông ngễu nghện chả khác gì chủ của nó, trong khi tôi thì nép vế, cứ như mụ phù thuỷ tí hon bên cạnh hai gã khổng lồ. Khi phù thuỷ làu bàu mang cái này đến đây làm gì thì gã khổng lồ biết nói đáp lời rằng mang đến cho đẹp. Vẫn chưa hết, khổng lồ biết nói còn đặt lên bàn một hộp nhỏ được bọc giấy và nơ lụa hết sức đẹp đẽ rồi cụt lủn, còn cái này thì để cho nó thơm!

19 tháng 10, 2013

Thứ Bẩy




Lang thang chiều thứ bẩy
Nắng tắt tự khi nào
Gió lùa vào tóc gió
Buồn nỗi buồn hôm nao

Phố vờ như đã ngủ
Tim vờ như chẳng đau
Trăng vờ như đã khuyết
Tình vờ như của nhau

Quán giờ lên men đắng
Kỷ niệm phong thành rêu
Khói từ vùng ký ức
Tịch một miền cô liêu

Ngã vào cơn say cũ
Nhớ nhau càng thêm sầu
Lặng nhìn ngày đang chết
Rũ lòng nhả cơn đau

Người nhấp thêm một chén
Em bây giờ ra sao? 
Ta nhấp thêm một chén
Anh giờ đau thế nào?

Em mong ngày tương tụ 
Ta vá nhau vào nhau
Anh một đời sương gió
Biết ra sao ngày sau...




Buồn...




Chiều buông thời đã cạn ngày
Xuân sang đông đã đong đầy buồn tênh
Xôn xao sông nước mông mênh
Cạn con đò nhỏ chênh vênh đợi chờ
Đắng lòng viết cạn bài thơ
Gửi vào ngọn gió hư vô tặng mình
Quay lưng cạn một chữ tình
Dối gian ảo ảnh vô hình mà thôi
Ngày xanh cạn ráo một lời
Nước trôi bèo nổi để rồi lãng quên
Tiếng thạch sùng cạn trắng đêm
Vầng trăng chết đuối giữa miền tịch liêu
Vì đâu cạn một chữ yêu?
Một mình nâng chén cạn chiều hoang vu...

18 tháng 10, 2013

Xinh hay đẹp?



Không cớ gì tự nhiên tôi lại hỏi anh, xinh và đẹp giống và khác nhau ở điểm nào?

Chả là sáng nay xuống bộ phận dự lễ kỷ niệm 20/10. Vừa bước vào cửa phòng tôi đã được những ánh mắt mừng rỡ túm lấy, rồi hai cánh tay kéo tôi lại ấn tôi ngồi xuống một chiếc ghế ở vị trí trung tâm. Câu hỏi đầu tiên cũng là câu hỏi tôi vừa hỏi anh: thế nào là xinh, thế nào là đẹp.

Mọi người hẳn cũng đang tranh luận và chưa đi đến hồi thống nhất, sự xuất hiện của tôi chỉ là để xem cân nặng nghiêng về đâu, là xinh hay là đẹp, tại sao lại là xinh đẹp?

- Umh... Mọi người thấy chị đẹp không? 

- Chị đương nhiên là đẹp rồi! - mọi người ồ lên.

- Vậy chị có xinh không?

- Sao lại không. Chị xinh mà! - mọi người ngẩn ra một lúc rồi lại ồ lên.

- Chị không xinh cũng không đẹp đâu. Người yêu chị đã đã từng bảo chị xấu đấy. Có tin không? (Tin cũng không dám nói).

Tình ơi, dù sao đi nữa...



Đêm.

Mùa đông lùa qua khe cửa, đùa trên da non, run rẩy...

Căn phòng quen thuộc, ánh đèn vàng quen thuộc, chiếc sopha quen thuộc, góc nằm quen thuộc...

Tất cả chìm trong thinh lặng. Chỉ có tiếng guitar bập bùng, và giọng hát kAn từ bên kia, xa vắng và lạ lẫm:

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

17 tháng 10, 2013

Heo may



Gió mùa đến từ hôm qua, nhưng ngoài gió thốc thổi ra vẫn chưa thấy hơi lạnh. Kể cả sáng nay cũng thế. Vậy mà vừa đến cơ quan, sếp đã chặn cửa hỏi, sao hôm nay có gió mùa mà lại phong phanh thế? Chả biết sếp tự nhiên quan tâm tới mình từ khi nào, nhìn lại cũng đâu thấy mình phong phanh cho lắm...

Chiều, mây trời xám trắng. Nắng đã trốn đi đâu không biết, đất trời một màu u ám, tự nhiên tâm trạng cũng buồn trĩu... Bạn hỏi công việc hôm nay thế nào, bận không. Nhấm nhẳng, chả khi nào em bận, đang không muốn làm gì đây. Bạn lại nói, ơ kìa, anh tưởng em là người yêu công việc lắm chứ. Cáu kỉnh, có phải lúc nào em cũng thế đâu. Vậy chiều có muốn đi ăn gì không, xong việc anh qua đón? Không! Nhưng lúc về nếu anh đi qua phố Bạch Đằng thấy người ta bán hạt dẻ thì mua cho em. Chỉ thế thôi à? Có muốn đi xem phim không? Lại không, em chán rồi, toàn phim chán phèo... À, mà khi nào anh về? Công việc tốt không? Cũng không khả quan lắm. Có lẽ lần tới lại phải xuống tiếp. Vậy à... anh cố gắng nhé. Mấy đơn vị đối tác của em cũng trong tình trạng vậy. Cũng không biết nên xử lý thế nào nữa... Ừ, chán phèo em nhỉ... 

Đàn bà...



Mít tinh kỷ niệm thành lập Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, vẫn nhàm chán như mọi khi. Nghĩa là lại đọc ôn lại truyền thống Hai Bà Trưng, ôn lại ngày Quốc tế phụ nữ, báo cáo công tác nữ công, vân vân và vân vân...

Các anh ganh tỵ với các chị, rằng các chị có tới hai ngày kỷ niệm trong năm... Rằng "ra đường sợ nhất công nông, về nhà sợ nhất vợ không nói gì'... nghĩa là đã đến hồi "nói nhảm" sau khi "nói theo sách". Nói nhảm hoá ra lại vui, vì nhảm một hồi thì đi đến kết luận là các anh luôn "sợ" các chị. Vì sao ấy à, thì tổng kết đây:

Các anh nói: Thế giới đều sợ đàn bà Mỹ, vì đàn bà Mỹ đã nói là làm.

Các chị đáp: Đàn bà Mỹ sợ đàn bà Nhật, vì đàn bà Nhật làm xong mới nói. 

Rồi một chị bổ sung thêm: Nhưng đàn bà Nhật lại sợ đàn bà Trung Quốc, vì đàn bà Trung Quốc không nói mà làm.

Các anh chen ngang: Nhưng đàn bà Trung Quốc lại sợ đàn bà Việt Nam, vì đàn bà Việt Nam nói một đàng mà làm một nẻo. 

Các chị nhao lên: Nhưng người xưa vẫn nói rằng vỏ quít dầy có móng tay nhọn.

Các anh quay ra đòi bằng chứng, thì đây chứ còn gì: Đàn bà Việt Nam lại sợ đàn ông Việt Nam, vì đàn ông Việt Nam không nói thì không làm, mà khi làm thì lại làm chuyện không nói. 

Thế đấy! Cuối cùng đàn ông Việt Nam vẫn là số một! Ấm ức quá thể!... :))

Tự nhiên thôi...

Mộc Châu ...nhớ một mùa hoa cải... 


Có những con người gặp gỡ giữa mùa đông
Không quen biết, không đợi chờ gì cả
Chúng ta gặp nhau dễ dàng như cây lá
Chẳng để bắt đầu, cũng chẳng để rời xa

Chúng ta mãi thế, cứ mãi là chúng ta
Như những con đường chợt giao nhau một ngã
Muôn nẻo chuyện đời cứ hồn nhiên rất lạ
Chẳng có bắt đầu mà tự đến thế thôi...

16 tháng 10, 2013

Cuối



Ôm anh thêm lần này
Mai thề không ôm nữa
Buông tay mình !! Trời ơi
Đau lòng hơn dao cứa

Chắc em chết mất thôi
Phải ngừng quên ngừng nhớ
Phải ngừng yêu ngừng tin
Phải làm sao? Em sợ...

Mùa rơi lá cuối cùng
Báo qua ngày bạt gió
Ngực em nhú mấy lần
Báo đời em ngã đổ

Mùa rơi lá cuối cùng
Bên hiên nhà rất trống
Em búi tóc thật cao
Há họng gào sông rộng

15 tháng 10, 2013

Chỉ một vùng nỗi nhớ ùa trên phố rất vội...



Ngày trước có một người bạn thỉnh thoảng lại nhắn tin cho tôi, chỉ độc hai từ: Em ơi... Lần đầu tiên tôi không trả lời, lần thứ hai tôi không trả lời, lần thứ tư tôi cáu, lần thứ năm tôi nhắn lại: Hà Nội phố... Chỉ là trả lời bừa thôi, và cũng là để trêu chọc nữa. Tin nhắn vừa đi thì nhận tin trả lời lại: Ta có còn em không?... Tôi lại trả lời, ta đã có đâu mà còn...

Có lần tôi hỏi, tại sao hay nhắn cho tôi hai từ EM ƠI... vậy. Câu trả lời đơn giản là khi ấy, ANH NHỚ EM...

Tôi không hiểu hai từ EM ƠI và ba từ ANH NHỚ EM có gì giống nhau. Nên tôi thấy điều đó thật buồn cười, nên bảo, sau này đừng nhắn cho tôi như thế nữa. Rồi lại được nghe, khi nào em yêu một ai đó, em sẽ thấy lúc em nhớ tới người ấy em rất muốn gọi tên...

14 tháng 10, 2013

Sex ư? Có gì đâu...

Dominique Swain trong vai Lolita 

"Đã bao giờ bạn dành một chút thời gian lắng nghe cơ thể mình?Hãy cho mình cơ hội một lần được khám phá và bỏ qua những mặc cảm tội lỗi khi cầm trên tay bộ ba cuốn thiểu thuyết ăn khách này nhé!..."

Đó là một status trên Facebook của một chị bạn làm ở Công ty phát hành sách chia sẻ cho tôi khi giới thiệu bộ ba tác phẩm "50 Sắc Thái": Xám, Đen, Tự do của nhà văn Anh E. L James. Tôi ngạc nhiên trước cụm từ "mặc cảm tội lỗi" đến độ phải bảo, tôi đã đọc tác phẩm này lâu rồi, và không cảm thấy gì là tội lỗi hết! Chị nói, “thì trước nay suy nghĩ của người Việt Nam mình vẫn cổ hủ vậy mà em...”.

Tôi ngẩn ra, nói vậy thì từ năm 16, 17 tuổi tôi đã không còn là người Việt Nam nữa rồi. Bởi vào tuổi đó, tôi đã đọc Trà Hoa Nữ, Trăm năm cô đơn. Nhưng tuyệt nhiên tôi không hề cảm thấy mặc cảm hay tội lỗi gì hết. Bởi đối với những tác phẩm tôi đọc, điều tôi quan tâm, theo dõi xuyên suốt là nội dung chính của tác phẩm chứ không phải là yếu tố sex có trong những cuốn sách đó. Mà nói thẳng ra khi ấy, nếu có nói sex là gì tôi cũng không hiểu, cả loạn luân nghĩa là gì tôi cũng không biết nốt! Đối với tôi khi ấy, "nụ hôn" và “cái ôm” là hành động duy nhất để tôi có thể hiểu về một mối quan hệ mật thiết giữa nam và nữ rồi.

Lảm nhảm đầu tuần



Tin tức về việc Hà Nội vội vàng hạ cờ rủ ngay trong buổi chiều khi quốc tang còn đang diễn ra không ít người bày tỏ sự căm phẫn. Cả Bộ chính trị mấy phút trước đó còn cúi lạy trước linh cữu của Người thì ngay sau đó lại cúi đầu nghe lệnh của Bắc Kinh! Người ta gọi hành động đó là sự “đớn hèn”, là sự “xâm hại nghiêm trọng tới sự trọng của dân tộc” cũng không sai. Và người ta càng vững niềm tin sắt đá hơn đối với sự lựa chọn của Người khi đến với Vũng Chùa, nơi đầu sóng ngọn gió làm nơi yên nghỉ. Một sự lựa chọn nữa của Người cũng khiến Bắc Kinh chột dạ và tức giận sau sự việc giúp Campuchia chống lại đội quân Pol pot (mà ai đứng đằng sau Pol pot thì ai cũng rõ), sau sự việc bô xít Tây Nguyên... Hỏi sao chúng lại thờ ơ với quốc tang của Người đến vậy, hỏi sao chúng bỏ qua lễ nghi bấy lâu của người phương Đông là “nhập gia tuỳ tục” không tới quỳ lạy trước vong linh của Người... Cái đáng nói là sự vô lương tâm của Bộ chính trị,  Bộ ngoại giao và  thành phố Hà Nội trước sự ra đi của một vị Đại tướng của dân tộc mà thôi.

Tháng Mười kỳ lạ, dường như chuyến thăm của Thủ tướng Lý Khắc Cường lần này, không chỉ là vấn đế về biển Đông mà có thể  sẽ mang theo một tin tức rõ ràng hơn về việc xây dựng Học viện Khổng Tử tại Việt Nam, trong nỗ lực quảng bá văn hoá và quyền lực mềm của họ trên toàn thế giới.

Nếu điều này là đúng trong tháng Mười, Vũng Chùa liệu có nên được đổi tên thành Võ Trấn Quan, nơi Đại Tướng yên nghỉ mà vẫn nằm bao quát Giang San?

Lan man linh tinh một hồi rồi nhớ lại câu chuyện lịch sử năm nào, tướng Trung Quốc tung ra một đám thóc ngụ ý, quân Trung Quốc trùng trùng điệp điệp, quan Việt Nam chỉ điềm nhiên thả ra một con gà, gà nhặt sạch thóc không còn một hạt!

Hào khí ấy luôn được giữ gìn, xin đừng làm tiền nhân tủi hổ.



13 tháng 10, 2013

Những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù



Không hiểu sao tôi rất hay nhớ tới câu thơ "những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù" trong bài thơ Tình yêu của Vi Thuỳ Linh. Và mỗi lần nhớ tới câu thơ ấy là tôi lại nghĩ đến hình ảnh của những cây bắp cải trên cánh đồng trong một buổi sáng sớm mùa đông buốt giá.

Vốn dĩ những cây bắp cải, tự thân đã phân lớp thành những phiến lá rồi cuộn lại như những bông hồng xanh bị đánh rơi trên đồng ruộng. Cỏ cây hoa lá cũng có đời sống của cỏ cây hoa lá. Nhưng vì lẽ gì những cây bắp cải càng lớn lên, chúng lại càng cuộn chặt mình lại? Phải chăng vì chúng muốn trốn tránh phần đời lạnh lẽo ấy bằng cái cách tự kỷ của loài thảo mộc? Hay vì chúng muốn được bình yên mà trốn vào im lặng? Vậy thì, xem ra, chúng hiểu đời hơn bất kỳ một sinh vật nào trên trái đất này rồi...

Hình như tôi hơi lan man thì phải. Dường như tôi lúc nào cũng thế, cứ hay lan man và đa sự như vậy mà chưa bỏ được. Tôi đang nói về "những bông hoa ngáp mãi dưới sương mù" phải không? Và nói những bông hoa ấy như những cây bắp cải nữa. Nhưng dường như chúng có sự liên kết đấy chứ. Một nét tượng hình độc đáo và lạ khiến tôi không thể nào mà không suy tưởng cho được. Suy tưởng và suy tưởng... và rồi sau đó, hình ảnh bông hoa ngáp dưới sương mù lại làm tôi liên tưởng tới tôi, và ít nhiều thì cũng có phần liên quan tới cây bắp cải. Sao lại không? 

11 tháng 10, 2013

Hồn tử sĩ




Đêm khuya âm u
Ai khóc than trong sương mù?
Gió rít qua lũy tre như nghiến răng vương mối thù
Hồn ai kia đau xót chơi vơi?
Hồn quân Nam căm uất chưa nguôi.

Uất khí ngất đất,
Bao lớp mây che kín trời
Sóng thét qua bãi lau như nhắc người xưa anh dũng
Đã hy sinh giữ gìn nước non
Lòng Bà Trưng vững bền sắt son
Ngàn gió đưa sóng trào, nước pha máu hồng rừng gươm đao
Cờ Bà Trưng lướt gió
Nước sông Hát cuốn mau.
Rền rĩ như có người, thoáng nghe như réo gọi từ xa xôi
Có tiếng loa rộn rã núi đồi.

Nào ai yêu nước nhà, yêu giống nòi thề một lòng
Vùng lên trong mưa gió trong gươm súng
Đoàn quân anh dũng tiến lên gìn giữ lấy non sông
Tường đồng là nhân dân
Là ngàn người chung sức như một đứng lên,
Ta cùng tiến!
Quyết giết hết quân thù,
Đón ánh sáng chiếu rạng nước nhà thắm tươi
Đến muôn đời,

Nhân dân đau thương
Ghi nhớ ơn của bao người
Chiến đấu dâng tấm thân cho nước nhà, cho giống nòi
Nhìn gương xưa liệt sỹ nêu cao
Lòng sôi lên cương quyết noi theo
Nước mắt rớt xuống,
Bao xót thương bên nấm mồ
Khói bốc nghi ngút bay quyện lá cờ
Chưa khô máu những con yêu thác vì nước non
Ngàn muôn năm Tổ Quốc ghi ơn!

Độc huyền cầm

 Thế gian vạn sự
Một sợi dây đàn...


Một dây đàn gảy cung thương
Không gian tĩnh mịch sầu vương vất sầu
Trầm ngân bi khúc biệt nhau
Thanh ngân hạc khóc trăng rầu rụng rơi

Một dây đơn độc mà thôi
Một dây đơn độc giữa trời tương tư
Đèn dầu leo lắt thềm thu
Tìm người trong mộng bóng mờ tường loang

Đàn buông nức nở cung than
Ai ai oán oán khúc tràn đêm nay
Người thời khuất nẻo đường mây
Chỉ còn ta với độc dây huyền cầm...

Hạnh phúc



Như khi việc mở lại blog trong vòng ba tiếng đồng hồ đêm hôm ấy, thông báo từ trang tổng quan cho tôi biết rằng đã có 181 lượt truy cập tại thời điểm hiện tại. Sáng hôm sau thông báo ấy là 324 lượt cho ngày hôm qua, chỉ sau vài giờ đồng hồ. Và những ngày sau luôn là hơn 400 lượt truy cập cho mỗi ngày. Ngoài ra đến thời điểm hiện tại, blog tôi có 2.722 người kết nối theo dõi qua Google, mỗi ngày gmail đều thông báo có kết nối mới, nhiều khi tôi tự hỏi phải chăng mọi người ấn tượng với cái avatar áo đỏ tóc xoăn của tôi chăng? Thực ra đối với việc có bao nhiêu người đón đọc blog của mình đối với tôi không quan trọng, nhưng không thể nói, khi mở lại nhìn những con số ấy tôi không vui. Tôi vui, vì tôi biết có nhiều người đang đón chờ tôi.

Việc đóng mở blog thất thường của tôi, tôi cũng chẳng bận tâm và nhiều người cũng chả bận tâm nữa. Chắc cô ta lại giở thói đỏng đảnh thất thường trong chốc lát mà thôi. Không ít người sẽ nghĩ thế, ừ thôi, tôi thế và tôi chả buồn gì nữa. Tôi đã chán ngấy cái những tổ tò vò bên cạnh mình rồi. Nhưng tôi còn những người bạn bận tâm về chuyện thất thường của tôi, họ chờ đợi sự tĩnh tâm của tôi và nhất là sự chờ đợi của tôi xuất hiện trở lại. Như anh, hôm nào. Và như em, hôm qua.

Nếu anh chỉ đơn giản thốt lên "Ôi, vui quá". Thì em, lại rất nhiều điều.

10 tháng 10, 2013

Niềm tin



Tôi định không viết về niềm tin. 

Nhưng sáng nay khi thức dậy, tôi nhìn mình trong gương. Thật đáng sợ! Một gương mặt lạ hoắc lạ huơ đang nhìn tôi trong gương với cặp mắt sưng húp và mái tóc bù xù. Là tôi đấy ư? Kinh khủng! Thế là tôi chạy vội xuống dưới nhà, mở ngăn đá lấy vài viên rồi lại lật đật chạy lên phòng. Lấy một chiếc khăn bỏ mấy viên đá vào đó rồi ngồi gần cửa sổ nơi có chiếc bàn trang điểm cẩn thận chườm lên mắt. Sáng sớm trong cái lạnh của gió đông đầu mùa, cái lạnh xâm chiếm cái thực thể còm cõi của tôi nhanh hơn bao giờ hết. Vậy mà tôi vẫn cứ ngồi nguyên đấy, để cho chúng xâm thực mà không kháng cự. 

Rồi bất giác bằng một cái ngoảnh đầu trong vô thức tôi quay ra phía cửa sổ, phía đối diện đằng sau ngay hông nhà tôi có một cây mít cao có lẽ ngang tầm với chỗ tôi ngồi lúc này, ở tầng ba trong căn nhà. Chỉ khác là nó cách xa chỗ tôi vài mét, nhưng tôi có thể nhìn thấy rõ cái chồi kia xanh bàng bạc của những chiếc lá non chụm lại giống như một bông hoa trên đầu cành. Lạ quá! Thế là tôi quên chuyện chườm đá lên đôi mắt sưng húp của mình mà tiến lại gần cửa sổ, mở cánh cửa ra cứ nhìn chằm chằm vào cái màu non xanh ấy. Khi tôi ốp sát mình và choài tay ra như muốn với tới cái nụ mầm, tôi mới nhận thấy mình đang ở cách xa nó quá... Tôi trở lại trước gương, vẫn đôi mắt sưng hum húp đó đang nhìn tôi và thế là tôi lại khóc. Tôi thấy mình rất khờ khạo, những thứ ở rất xa thế kia làm sao tôi với được mà cố cơ chứ.

9 tháng 10, 2013

Có một mùa thu đã cạn kiệt



Hà Nội, thu chất chồng lên thu, nắng chưa khi nào vàng và đậm đặc đến thế. Những chiếc lá vàng cứ tiếp tiếp nhau rơi như thể, chẳng còn thời khắc nào cho sự ra đi hợp hơn lúc này. Nghĩ thấy vận đời như một chiếc lá bay...

Tháng Mười, đã qua đi một phần ba. Ngày hôm nay tôi lại ngược nắng để đi trên con đường quen thuộc, vậy mà vẫn thấy lạ xa. Không gọi cho bạn bè, nên cũng chẳng nhiều chỗ để đi. Nhiều khi cứ thấy mình chẳng khác cánh chim di, nay đây mai đó. Nhưng có khi gió lại hiểu lòng tôi, có một nơi rất lặng, tĩnh tới không ngờ.

Tháng Mười, bơ vơ...

Chị bán sách nhiều lời, cứ thao thao bất tuyệt về sự ra đi của Người. Rằng, hôm qua chị đã đứng năm tiếng để được vào thăm viếng Người lần cuối. Lặng im... Lặng im rồi bối rối... "Chị còn cuốn Bầu trời có thể sụp đổ hay không?"... 

8 tháng 10, 2013

Giấc khuya




Tắt điện rồi ngủ thôi anh
Vầng trăng đã rúc vào mành mây thưa
Thân em ủ ấm đủ vừa
Anh vào kẻo lạnh gió lùa ngang đây

Tay nào khép chặt lấy tay
Ngực nào ép với trăng đầy khít khao
Môi đè môi thật lâu vào
Chân luồn chân để giấc sao vẹn tròn

Hôn anh ôm giấc mộng con
Tay anh làm gối giấc còn ngày mai...


P/s: For Mr Busy. G9...

Thu cạn



Không còn gì cho nhau
Em thả chiếc lá khô rơi vào trời đầy gió
Những cơn mưa phùn
Những cơn mưa nhỏ
Cơn mưa dài – dài cho đến mùa sau.

Không còn gì cho nhau
Quán cà phê đàn dương cầm chơi những điệu buồn da diết
Thanh âm ngân ra đắng cả viên đường
Em đợi chờ gì trong giấc mơ đêm ấy?
Đâu có anh về cho trọn vẹn tình suông!

Nhặt một chiếc lá, hai chiếc lá, ba chiếc lá...
Em rất thích những chiếc lá đi hoang không ngủ trong vườn
Phơi đầy mặt lộ
Thả vào buổi chiều những điều vô nghĩa
Vô hình nhận ra mình cũng như lá biếc
Sẽ se vàng...
Cho cạn kiệt mùa thu.


Y Mai

P/s: buồn ngủ quá! Ngủ thôi...

Missing



Anh có nhìn thấy gì trong đáy mắt em không?
Những vì sao đã tắt những điều lấp lánh
Chỉ còn lỗi bàng hoàng phía sau ảo ảnh
Thắp đủ một đêm...

Anh có nghe thấy gì từ bản nhạc này không?
Riêng em...
Riêng em...
Anh đã từng rung ngân lên như thế
Anh đã từng hát vì em như thể
Em là tất cả những gì của anh

Anh có nếm được vị mặn trên đôi môi em khô hanh?
Vị mặn của máu mỗi chiều nấc lên khô nẻ
Bờ môi ấy đã vì anh mà khẽ
Căng lên trong mỗi phút đợi chờ

Anh có xiết vòng tay mỗi lúc bơ vơ?
Có rùng mình khi gió lùa lên da anh vần vũ
Có nhớ tay em không chịu ngoan hiền trong tay anh mà ngủ
Và đôi hạt non cong cớn ép lưng hờn

Anh sẽ chẳng thấy gì từ em nữa đâu
Ngoài nỗi cô đơn...

Đèn không hắt bóng





Em đã đọc xong Đèn không hắt bóng. Thêm một lần nữa em lại chạm tới cái u ẩn trong văn học Nhật Bản bằng thế giới nội tâm phức tạp của nhân vật. Sự cô đơn, trống rỗng, bế tắc... dường như hiếm thấy trong một tác phẩm văn học Nhật Bản nào mà không có. Cái đó tạo nên sự mệt mỏi và ám ảnh cho người đọc mỗi khi buông sách xuống. Đèn không hắt bóng cũng không ngoại lệ. 

Ám ảnh từ cái bệnh viện tư Oriental mang dáng dấp của một xã hội hiện đại, sự phân tầng xã hội từ thấp tới cao cứ theo số tầng của bệnh viện có. Tầng sáu là tầng cao nhất dành cho người có tiền, chỉ có ba phòng thượng hạng. Thấp nhất là phòng chung dành cho người nghèo. Người giàu có quyền ưu tiên, người nghèo xếp hàng chờ đến lượt dù cả hai đều chỉ có một tính mạng...

Ám ảnh từ nỗi bất lực của Kôbasi khi cố gắng trở thành một lương y có đạo đức đã khiến anh ta lâm vào tình thế dở khóc dở cười. Không phải sự thật nào cũng phải được phơi bày, không phải lòng tốt nào cũng được trao tặng đúng chỗ. 

Say




Giọt đắng
Giọt cay
Giọt cháy môi mềm
Bí mật của riêng em... Riêng em...
Nôn nao nhớ những điều
Quên
Nhớ...
Lễnh loáng, bềnh bồng, phiêu diêu, ngây ngất...
Em xinh không?
Yêu em không?
Gật đi anh dẫu là điều không thật
Lời nói dối cũng có khi cần. Có sao đâu.
Tỉnh rượu rồi
Thêm lần nữa...
Em quên!