23 tháng 9, 2013

Việt Nam là nhà. Đừng khóc!

"Tôi viết những dòng này không phải để thanh minh hay để trả lời bất cứ một thắc mắc nào. Có những người còn lên trước mưu hèn kế bẩn, lợi dụng phép lịch sử tối thiểu để tấn công tôi, quyết tâm hạ tôi cho bằng được thì những lời giải thích với họ nào có nghĩa lý gì? Chưa biết đúng sai thế nào nhưng bất kỳ ai nói tốt cho tôi cũng sẽ bị quy chụp là giả dối, là dại dột, là ăn tiền. Bất cứ ai nói xấu về tôi cũng sẽ bị ghép cho danh GATO, đố kỵ, anh hùng bàn phím. Thật là hỗn loạn! Chẳng phải đó là một lời khen ngầm khi các bạn nghĩ tôi đáng để các bạn dành ra chừng đấy thời gian và công sức sao?

Tôi viết những dòng này cho những người đã luôn tin tưởng và ủng hộ tôi, để mọi người biết rằng tôi vẫn ổn. Tôi vẫn ổn. Tôi đã không gục ngã trong suốt cuộc hành trình của mình, và tôi sẽ không gục ngã trên chính quê hương mình.

Mặc dù tôi không thích chuyện này một tí nào, mặc dù tôi đã ấm ức đến mức tu lên khóc trong một quán cà phê khi ngồi cùng bạn bè, sau một đêm bình tâm lại, tôi nhận ra rằng người được nhất trong tất cả chuyện này vẫn là tôi. Tôi đã có được thêm một trải nghiệm không phải ai cũng có. Tôi đã thấm thía những bài học mà không ai có thể dùng tiền mà mua được. Tôi có thể khẳng định với các bạn rằng: những trải nghiệm và bài học này sẽ còn giúp tôi đi xa hơn nữa. Thép cũng phải tôi qua lửa. Người cũng phải vượt qua khó khăn mới lớn lên được. Tôi đang lớn lên từng ngày.

Hãy cứ đánh giá tôi nếu đánh giá người khác giúp bạn cảm thấy thoải mái hơn về bản thân mình. Hãy cứ mạt sát tôi nếu việc hạ gục được người khác giúp cuộc sống của chính bạn tốt đẹp hơn. Nhưng dù các bạn có nói, có làm gì đi chăng nữa thì tôi vẫn biết tôi là ai và tôi biết mình muốn gì. Tôi sống đúng với con người thật mình. Tôi sống không hổ thẹn với lương tâm mình. Tôi sẽ vẫn làm những việc tôi yêu thích và sẽ vẫn vững tin bước đi trên con đường của mình. Tôi không sợ khổ. Tôi chỉ sợ chán. Và tôi nghĩ, nếu cuộc sống tôi cứ tiếp tục đầy sự kiện như thế này thì còn lâu tôi mới chán được.

Việt Nam là nhà. Đừng khóc!"


Đang họp. Nhưng tôi vốn là đứa chúa biếng nhác lắng nghe các báo cáo trong cuộc họp. Nên tôi làm việc riêng, là vào mạng đọc báo, thay vì mơ màng như các cuộc họp khác. Như thế là có tiến bộ nhỉ?

Bài viết trên là của Huyền Chíp được chia sẻ trên trang cá nhân của cô bé. Trên trang cá nhân, nghĩa là trước khi phát hành sách cách đây vài năm Huyền Chíp đã sử dụng trang cá nhân là nơi chia sẻ với bạn bè của mình rồi. Bắt đầu từ Yahoo, sau Netlog, và giờ là một tên miền riêng với HuyenChip.com. Nói thế tức là Huyền Chíp đã nổi tiếng từ lâu với các bài viết xuyên suốt cuộc hành trình của mình rồi, báo dành cho tuổi teen năm nào chẳng có môt bài viết về cô bé, đâu phải chờ đến khi cô bé phát hành sách mọi người mới biết đến đâu. Nếu ai đã từng đọc blog của Huyền Chíp thì thấy rằng phần lớn các bài viết trong hai cuốn sách "Xách ba lô lên và đi" và "Đừng chết ở Châu Phi" đều đã được đăng tải và chia sẻ vài năm trước đó. Có điều khi in thành sách được bổ sung và biên tập kỹ lưỡng hơn mà thôi.

Sự việc trong cuộc họp báo mới đây giới thiệu cuốn sách thứ hai của Huyền Chíp gây sóng trong dư luận, (tôi chẳng gọi là bão, vì bão thì sẽ để lại hậu quả thiệt hại nặng nề lắm), không chỉ bởi phát ngôn của cô bé nhiều trải nghiệm (đi nhiều) nhưng thiếu kinh nghiệm sống (23 tuổi) "Không ai được quyền xem visa của tôi" mà còn những chuyện liên quan tới cô bé như phát biểu của GS Nguyễn Lân Dũng vừa bị coi là "nâng bi" một cách "thô thiển và thiếu thận trọng"... Tôi không bình luận thêm gì. Bởi thứ nhất, Huyền Chíp vẫn là một cô bé để tôi khâm phục. Thứ hai GS Nguyễn Lân Dũng luôn là người tôi nể trọng.

Để giải thích cho "hiện tượng" Huyền Chíp, Rosie Nguyễn, một dân phượt có tiếng đã viết một bài viết dài với 2119 chữ (mọi người có thể tìm kiếm bài viết trên mạng), tôi chỉ chép ra đây hai ý chính trong bài viết của Rosie Nguyễn: 

..."Một, 700 USD đi vòng quanh thế giới. Tiếng Anh có hai từ riêng biệt: "traveler" và "tourist", để phân biệt hai kiểu du lịch. Cùng là đi, nhưng kiểu tourist mà người Việt thường biết là những người du lịch nghỉ dưỡng, ở khách sạn, thăm danh lam thắng cảnh, mua quà cáp biếu bạn bè, và trở về.

Còn traveler là những người đi để hiểu về văn hóa bản địa, để kết bạn với dân địa phương, để làm giàu vốn sống của mình. Traveler tránh những nơi đông khách du lịch, ăn ở lăn lóc cùng dân bản xứ, khám phá những vẻ đẹp mà tourist không thể nào thấy được. Dĩ nhiên bạn không thể tour chỉ với 700 USD trong túi.

Nhưng bạn có thể travel với số tiền còn ít hơn thế. Câu chuyện của Huyền Chip thực sự không có gì nổi bật ở các nước Châu Âu, nơi việc nghỉ làm đi bụi vài năm về làm tiếp là chuyện thường ngày ở huyện. Với sự trợ giúp của các trang web chuyên về lữ hành, traveler có thể hitchhiking (xin đi nhờ), ở homestay Couchsurfing, xin làm việc trong HelpX để đổi lấy chỗ ngủ và thức ăn, hoàn toàn không mất tiền...

Thế nhưng, sai lầm của Huyền Chip ở đây là đã vô tình PR rầm rộ với danh hiệu: "Chỉ 700 USD đi vòng quanh thế giới", khiến khá nhiều người hiểu nhầm rằng chuyến lữ hành của em có tổng chi phí chỉ 700 USD mà không biết rằng đó thực ra chỉ là số tiền mặt em có trong túi khi mới bắt đầu hành trình, không biết Huyền đã phải cày cật lực, làm lụng khổ sở trên mỗi chặng đường tiếp theo ra sao.

Hai, về visa. Một số bạn ngây thơ phát biểu rằng: phải có tay trong bộ ngoại giao mới xin được visa qua 25 nước, hay muốn xin visa phải có ít nhất 5000$ trong túi, thế mà dám bịa chuyện bố láo. Xin thưa, chỉ có những nước phát triển như Anh, Mỹ, Nhật, Úc... mới yêu cầu chứng minh thu nhập/tài sản khi xin visa.

Lý do là vì họ e ngại người Việt xin visa qua được đến đó rồi trốn lại luôn, nên khi có tài sản giá trị lớn ở Việt Nam thì bảo đảm một phần rằng những người này sẽ trở về sau đó. Còn những quốc gia khác thì hầu như chỉ cần nộp hồ sơ là có thể lấy được.

Để đến Sri Lanka, bạn chỉ cần điền vào một cái form trên mạng, nộp 25 USD, là có ngay visa Sri Lanka. Muốn lấy visa đến Ấn Độ? 40 USD và bộ hồ sơ hợp lệ, thế là bạn có thể đến thăm đền Taj Mahal. Thử xem các nước mà Huyền chip đã đi qua: Kenya, Ethiopia, Tazania... đa phần là những quốc gia nằm dưới cùng trong bảng xếp hạng GDP đầu người thế giới, họ có gì để lo sợ chứ?"...

Cho nên sự việc này chỉ có thể dùng một câu nói của một nhà báo mà ghi lại: Đây sẽ là một case về khủng hoảng truyền thông ở một tầm vóc không hề nhỏ...

Và tôi trước nay vẫn không tin các nhà báo. Và tiếp, cái tít "Với 700USD đi vòng quanh thế giới" không phải là Huyền Chíp tự đặt.

Việt Nam là nhà. Đừng khóc!

Họp tiếp thôi nào...

3 nhận xét:

  1. Một con bé thích đi du lịch với xuất phát điểm là 700 Obama thì có gì mà bọn kền kền phải châu mũi vào ??? Chuyện trên mạng thì ko nói làm gì, vì đấy là quan điểm riêng của các cá nhân, còn lề phải ăn lương chính thống buôn cải thế này thì chỉ làm giảm đi sự tôn trọng nghề nghiệp thôi.

    Trả lờiXóa
  2. Mỗi người đều có cách nhận xét và suy nghĩ khác nhau... Với em, dù HC nói thật hay thêm thắt về cuộc phiêu lưu của mình thì điều đó cũng đã làm cho em thấy cô bé đã truyền cảm xúc cho người khác rồi..
    Nếu HC viết sai sự thật thì bản thân của em ấy tự đào thải mình rồi...

    Trả lờiXóa