28 tháng 9, 2013

Nhớ một người mới cô đơn




Hạ Long đêm nay lạnh.

Lang thang trên phố không còn mùi hương của hoa sữa, dường như mùa thu đã trốn đi rồi. Trốn đi... như chưa từng đến.

Nhẹ nhàng từng cơn gió mơn man, đùa nghịch vạt áo len mỏng phủ hững hờ lên đôi chân trần...

Sooc ngắn, áo thun, áo khoác len dài thật mỏng, xăng đan bệt xỏ ngón. Áo đỏ tóc xoăn một mình đi trong phố....

Không biết viết gì nữa dù có nhiều điều có thể ghi lại từ phố... Nhưng lúc này em chỉ muốn ghi lại vài dòng là khi ấy rất thèm có một người đi bên cạnh, khoác tay, nghiêng đầu lên vai, trò chuyện... Má sẽ bất chợt sẽ chạm má và nụ hôn sẽ rơi trên môi lạnh... 

Cảm giác ấy muốn rút điện thoại gọi cho anh. Hỏi rằng hôm nay anh có đi làm không? Công việc tốt chứ?... Mà thực ra chỉ là để nghe giọng nói của anh... Chỉ thế thôi...

Đêm rất lạnh... Sài Gòn có lạnh lắm không?

Anh biết đấy, người ta vẫn nói, một mình không cô đơn, nhớ một người mới cô đơn. 

Người ta nói đúng...

Đêm nay em thấy cô đơn...

2 nhận xét:

  1. lâu lắm không gặp nhau tuy là trên mạng nhưng vẫn cảm thấy nhớ, chúc một ngày củ nhật thật vui !

    Trả lờiXóa
  2. ... và nụ hôn sẽ rơi trên môi lạnh... Tuyệt! Làm tôi nhớ những nụ hôn trong mưa, lạnh và ngọt như kem.

    Trả lờiXóa