19 tháng 9, 2013

Người đua diều


Tuần trước, tôi gọi điện cho Vince, đã lâu rồi tôi không nói chuyện với cô ấy. Tôi muốn biết tình hình cô ấy dạo này thế nào, trong thời gian qua. Vince vẫn vậy, thật may, nhưng cũng không được hay cho lắm. Vẫn vậy tức là cô ấy vẫn khoẻ, công việc vẫn tốt, nhưng không được hay cho lắm vì tôi muốn cô ấy có chút thay đổi nhất là trong chuyện tình cảm. Cô ấy là người rất mạnh mẽ bên trong cái vẻ hiền lành, ngoan ngoãn, điều này cô ấy khác hẳn với tôi. Cô ấy không những chỉ mãnh mẽ mà còn rất dũng cảm, dũng cảm khi thổ lộ rằng nếu không có ai để cô ấy yêu cô ấy sẽ sinh con một mình, dũng cảm khi chắc chắn rằng nếu gặp một người đàn ông xứng đáng để cô ấy yêu, cô ấy có thể âm thầm mà yêu thương họ... Nhưng mà cô ấy nói, người cô ấy chờ đợi ấy sao vẫn chẳng thấy anh ta xuất hiện, cho nên cô ấy chưa yêu ai được. Xem ra cô ấy đã đợi thế rất lâu rồi...

Vince hỏi tôi đã đọc cuốn Người đua diều chưa. Tôi nói tôi chưa, tôi cũng đã nghe qua về cuốn sách đó, nhưng tôi chưa đọc. Vince bảo tôi tìm đọc đi, nếu ở Hạ Long không có cô ấy sẽ gửi xuống cho tôi. Tôi mỉm cười, chắc sẽ có thôi, nếu không có thì tôi sẽ nói với cô ấy. Tôi than phiền rằng đúng là dưới tôi có rất nhiều cuốn sách mà tôi tìm không thấy, ví như cuốn 1Q84 chẳng hạn, tôi không thể tìm được dưới này, hai tập trước của 1Q84 tôi đã phải mua ở trên đó và được bạn tặng, giờ đã có tập 3 rồi vậy mà tôi chưa được chạm tay vào, rất khó chịu...

Rồi tôi hỏi cô ấy có xuống chỗ tôi làm không? Vì dự án của WHO cũng sắp kết thúc ở Việt Nam rồi, cô ấy nói chắc là không, cô ấy cũng vẫn đang tìm việc khác trong khi vẫn tiếp tục làm cho WHO, nhưng chỉ loanh quanh Hà Nội thôi. Lạ thật, sao ai cũng không muốn xa Hà Nội... Cô ấy cười, vì đã quen với Hà Nội rồi.

Phải chăng quen rồi không thể xa?..

Tôi và Vince thường nói chuyện với nhau những câu chuyện đại loại gần như thế. Tôi rất thích được nói chuyện với cô ấy, thích cái cách cô ấy đập ngược lại tôi, thích cái cách cô ấy lắng nghe và cho ý kiến. Rất thật. Cô ấy không bao giờ nói theo kiểu đón ý chiều lòng, không ngại nói ra quan điểm riêng... Nhưng cô ấy luôn vì tôi, chỉ cần những gì tôi thích cô ấy sẽ cùng tôi, chiều tôi, chưa khi nào bắt tôi phải theo ý thích của cô ấy cả.

Vince hỏi tôi khi nào sẽ lên Hà Nội. Tôi nói chắc khoảng một hai tuần nữa. Lên tái khám đồng thời cũng có chút việc. Vince nói, “ok, khi nào lên thì gọi cho em”, chỉ đơn giản vậy thôi rồi chúng tôi tạm biệt nhau. Chắc chắn rồi, khi nào lên tôi sẽ gọi cô ấy.

Hôm sau tôi ra hiệu sách tìm mua cuốn Người đua diều.

Và tôi vừa kết thúc trang cuối cùng của cuốn sách.

Đúng là có rất nhiều lời khen ngợi dành cho cuốn sách này, quá nhiều là đằng khác. Và người ta nói đến những vấn đề chính trị, về dân tộc Afghanistan bị đàn áp và đấu tranh như thế nào. Nhưng tôi đã rất đỗi chạnh lòng, vì khi đọc xong câu chuyện, tôi cũng có thấy về chiến tranh, về chính trị, nhưng tuyệt nhiên, đọng lại trong trí nhớ nhỏ nhoi của tôi, Tuyệt nhiên chỉ một tình yêu mênh mông, chảy tràn qua những con chữ, chảy tràn qua những vấn đề quyền lực, đó là một thứ tình yêu thuần khiết như nước suối trên đầu ngọn núi, lấp lánh ánh mặt trời. Đó là thứ tình yêu trong vắt như sương mai, lấp lánh nụ cười, nụ cười của Hassan với đôi môi hẻ. " Vì cậu, cả ngàn lần rồi". Câu nói của Hassan dành cho Amir, mà suốt một đời, Amir day dứt và yêu thương.

Hai cậu bé trong câu truyện của Khaled Hosseini làm tôi tưởng tượng ra một cánh đồng miên man gió nắng dưới bầu trời Afghanistan với những con diều bay suốt từ quá khứ đến tương lai.. Bay lẫn vào trong giấc mơ tôi.. Tôi không gọi đó là tình bạn, tôi không gọi đó là tình anh em, mà tôi gọi là tình yêu, và con người ta có thể yêu nhau, giản đơn như thế, hiền lành như thế, dịu dàng như thế.

Và, cũng buồn như thế...

Tôi yêu Hassan hơn Amir, yêu môi hẻ, rồi sau khi phẫu thuật, tôi yêu cả đôi môi nghiệt ngã không còn nụ cười. Tôi yêu Hassan vì tất cả bao la trong trái tim cậu. Nhưng tôi thương Amir hơn Hassan, bởi Hassan biết là mình yêu Amir đến thế nào, và cậu ta yêu thương người bạn đó bằng trọn vẹn một Hassan. Hassan đã được sống đúng như những gì cậu mang trong tim. Còn Amir? Đến tận khi hai cậu bé đã quá xa nhau rồi, Amir mới bàng hoàng nhận ra mình vừa mất đi điều gì. Cả tuổi thơ, Amir đã núp dưới bóng của Hassan, Amir bây giờ phải đối đầu và tìm cách trả thù cho người bạn, nhưng cái chính là để Amir vượt qua chính mình, chuộc tội với Hassan.

Khaled Hosseini yêu những con người và yêu dân tộc mình cũng tựa như cái cách mà Hassan yêu Amir, tình yêu của ông giản dị như chính những lời văn của mình. Chắc hẳn, trong tim ông, cũng có những cánh diều đang chao trong nền trời quá vãng. Ông nuối tiếc cho những con người đã mất, cho những điều sâu lắng, đẹp đẽ đã mất sau những cuộc chiến tranh trên quê hương mình. Như những cuộc đua diều...

Dường như trong mỗi con người, đều còn đó một con diều, nó là con diều của quá khứ, của những hồi ức, tôi thấy con diều mà Hassan để lại trong long Amir bay rợn ngợp, nó khiến cho Amir nín lặng nhìn về quá khứ, và thấy “nó vẫn còn đang thay đổi”. Nó vẫn còn chấp chới như những buổi nào xưa, Amir và Hassan cùng nhau đi qua tuổi thơ...

Vince à, cuốn sách thật tuyệt vời... Cám ơn em, cám ơn vì đã luôn chia sẻ với tôi những điều đẹp đẽ. Cám ơn vì đã không ích kỷ tìm cách giữ lại riêng mình những điều đẹp đẽ đó. Sang tuần chúng ta gặp nhau rồi, hay lần này chúng ta tìm mua một con diều thay vì tìm ngồi nơi Zig Zag? 

P/s: Tác giả Khaled Hosseini sinh năm 1965 ở Kabul, Afghanistan nhưng di cư đến Hoa Kỳ từ năm 1976. Tại đây, ông đã tốt nghiệp đại học ngành Sinh học vào năm 1988 và bằng Bác sĩ Y khoa năm 1993. Ngay từ cuốn tiểu thuyết đầu tay Người đua diều, Hosseini đã khẳng định tài năng văn chương nổi bật của mình. Tác phẩm được xuất bản ở 48 quốc gia, và được dựng thành phim vào năm 2007 và đoạt giải BAFTA hạng mục Phim tiếng nước ngoài hay nhất. Tiểu thuyết thứ hai, Ngàn mặt trời rực rỡ, cũng được xuất bản ở 40 nước. Hiện Hosseini đang sống ở miền Bắc California và tiến hành các hoạt động trợ giúp nhân đạo cho Afghanistan thông qua Quỹ Khaled Hosseini. (Nguồn thông tin về tác giả do Nhà XB Nhã Nam cung cấp)

2 nhận xét:

  1. hồi đó coi phim xong thích quá mới đọc sách , nội dung hay mà nghĩa nữa chứ ^^. Các bạn đọc thêm ở link này với mình nhé, đọc miễn phí….tha hồ đọc
    http://idoc.vn/sach/nguoi-dua-dieu.html

    Trả lờiXóa
  2. mình thích cả phim và sách

    Trả lờiXóa