4 tháng 9, 2013

Hâm



Đi Móng Cái từ 5 giờ sáng vì không ngủ được, mắt cứ trĩu xuống và sầm sập nước y như trời ngâu cuối mùa. 

Công việc, công việc và công việc...

Thất vọng, thất vọng và thất vọng...

Hứa hẹn, hứa hẹn và lại hứa hẹn...

Phát ngán lên rồi!

Hoàng đưa ra Trà Cổ, mưa trên biển mới thấy mịt mùng. Cứ cảm giác người chỉ ngay đây với kia thôi mà nghìn trùng tay với, cái lạnh cứ nhè nhẹ mà dâng lên, tê tái.

Hoàng gọi rất nhiều đồ ăn và luôn miệng kêu đói. Nhớ những lần trước đây mỗi khi cậu xuống Hạ Long là lại gọi điện thoại nhắc đợi cậu rồi đi ăn cơm cùng, kèm theo cái câu muôn thủa là "tớ đói khủng khiếp". 

Nhìn các món ăn tràn ra trên bàn thế này mình cũng không ngăn cậu gọi thêm vì biết chắc thế nào rồi cậu cũng vẫn cứ ăn hết thôi.

Vẫn là những món mình thích, nhưng cũng chả thiết ăn, dù rất đói. Hoàng thì vẫn ngấu nghiến mọi đồ ăn có trên bàn như mọi khi một cách rất ngon lành. Thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn mình kín đáo... Cậu tự tay bóc tôm  rồi bỏ vào bát cho mình, cặm cụi gỡ từng thớ ghẹ được lấy ra từ những chiếc gọng lớn nhất rồi luôn miệng khen món này ngon món kia ngon loạn hết lên cốt sao cô bạn ẩm ương có thể ăn được vài miếng.

Cậu bảo tháng sau cậu sang Úc nhập học. Sáu tháng cho một năm và sẽ mất ba năm như thế cho việc học. Tôi hỏi công việc thu xếp ổn chưa, cậu nói tạm ổn, cũng không còn nhiều việc cho thời gian gần đây nữa nên đi học thời điểm này là thích hợp nhất. Cậu hào hứng tiết lộ ngoài giờ học ra cậu sẽ dành thời gian để khám phá khắp nước Úc với chiếc máy ảnh khủng của mình. Rồi cậu lại than vẫn chưa rủ được chân dài nào đi cùng cả khiến mình bật cười, nói cậu ấy chỉ to mồm, nếu có người nào đó đi thật thì lại chạy mất dép. Hoàng dướn mắt bảo cậu nói thật ấy chứ, mình cứ thử đồng ý xem cậu ấy có chạy không. Mình thủng thẳng bảo nếu cậu ấy là người yêu của mình thì cậu ấy đi đâu mình cũng đi theo chả cần cậu ấy phải nêu ý kiến khiến cậu cười sảng khoái và gật gù xác nhận... 

Rồi bỗng nhiên cậu quay sang mình hỏi có chuyện gì buồn à làm mình mất hứng, trừng mắt liếc xéo rồi đổ vấy sang cho lỗi phía bên cậu chưa thanh toán cho mình thì vui sao được, lại mất công một ngày ở chỗ chán chết thế này. Hoàng thì cứ cười khà khà nói chiều sẽ đưa mình về, nhưng mình biết chả có gì qua mắt được tên quỷ lùn ấy cả.

Dọc đường về mưa đuổi trước đuổi sau, biết trước một chuyến đi chả kết quả nhưng vẫn phải trường mặt ra để nhắc nhở họ, không nghĩ chỉ vậy thôi mà cũng vất vả thế này. Đi lại gần 400 cây số trong một ngày trước nay không phải hiếm nhưng chưa khi nào mệt mỏi như thế. Hoàng thì cứ í éo hát đuổi theo băng đĩa hết "Những ngày đẹp trời" của Bằng Kiều lại sang "Thế giới không tình yêu" của Lâm Nhật Tiến, rồi đang tha thiết với "Độc thoại" của Tuấn Hưng chuyển sang âu sầu với "Buồn ơi chào mi" của Bằng Kiều... nghe mà sốt hết cả ruột.

Ngồi thẳng dậy hỏi cậu đang thất tình à, cậu không trả lời mà gật đầu rồi tiếp tục màn hoà tấu. Bực mình lẩm nhẩm, người như cậu ta thất tình cũng phải thôi. Ấy thế mà cậu ta cũng nghe thấy, đưa tay vặn volume nhỏ lại rồi hục hặc nói đàn bà thật lắm chuyện, cứ hay nói ngược, nói người khác trong khi chính mình đang như thế. Thế là mình gân cổ lên cãi, cãi tới lui một lúc thì mắt đã đỏ hoe, chán đời, quay sang bắt cậu mở nhạc tiền chiến mà phải chọn đúng bài Cuộc đời vẫn đẹp sao mới được làm cậu vừa buồn cười vừa tức. Hoàng bảo để cậu ta dạy cho mình vài chiêu, cứ làm theo cậu thì chả bao giờ buồn cả. Lạy giời, bảo cậu ấy thôi đi cho mình nhờ, học theo cậu chắc có lúc mình lên cầu rẽ phải quá!

Rồi ngẫm nghĩ tình yêu không cần đến sự khôn ngoan mà cần sự chân thành, nghĩ thế nhưng không dám nói ra vì sợ cậu lại bảo mình điên khùng, ảo tưởng... Mình chỉ thấy cậu ấy nói đúng một điều là đàn bà rất hay nhìn hiện tượng đoán tâm trạng để rồi cứ nhận hết lỗi về mình, hoặc sợ người khác đổ lỗi cho mình nên nhiều khi cứ đi chệch hướng làm to chuyện, trong khi sự việc có liên quan gì đâu. Ngay cả bản thân mình nhiều lúc cũng không thích như thế, đã nói một lần rồi cũng chả buồn giải thích nữa... Có những sự ảo tưởng và vô duyên đến kỳ lạ khiến người khác phiền lòng.

Viết thế này là vì chiều nay đang ngồi đợi lão tài phiệt thất thế phía Hong Kong xác nhận cái cam kết trả nợ thì nhận được mấy cái tin nóng mắt nói mình hèn nhát, thiếu bản lĩnh... Mình biết cái kiểu dương đông kích tây này rồi nhưng chả lẽ lại nhận mình thiếu bản lĩnh? 

Mà biết đâu mình thiếu bản lĩnh thật? 

Thôi chả cần quan tâm nữa. 

Nhắm mắt rồi cũng sẽ qua một ngày.

Ngày mai sẽ có gió của ngày mai... Chỉ có nỗi nhớ là cũ thôi. Chả nói với ai được nữa thì ôm nó mà ngủ vậy. Mệt mỏi quá rồi...

14 nhận xét:

  1. Chiều này em vào nhà chị nhiều lần mà không vào đc, tưởng chị đóng blog hoặc blog chị lỗi, đang buồn buồn, h thì ổn rồi, hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị vừa đi công tác về, hơi mệt một chút xíu. :)

      Xóa
  2. CHị ơi em chưa đc ai bóc tôm cho ăn bao giờ. Vì em tuổi con heo, đợi ng ta bóc hay gắp cho em thì em chết đói:D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xem ra việc ăn uống có vẻ liên quan tới tuổi thật. Chị là con rồng, chắc là con vật linh thiêng nên hay được người khác sắp sẵn đồ ăn cho chăng. Thậm chí là được đút cho tận miệng. :-)
      Vừa nãy là chị đùa thôi. Mong em luôn vui và đừng buồn nữa nhé. Thấy em và IMY như vậy chỉ muốn ôm hai người vào lòng... Mong em bình an.

      Xóa
  3. Gió thổi tóc em bay
    Đôi vai trần mời gọi
    Người thương ơi tìm về
    Dìu nhau vào đam mê

    Em ngắm cái ảnh trong bài viết này của chị thật lâu. Em thích.

    Trả lờiXóa
  4. Em nhớ bài thơ này không?

    "Đôi mắt băn khoăn của em buồn,
    Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng anh
    Như trăng kia muốn vào sâu biển cả.
    Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em.
    Anh không dấu em một điều gì,
    Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh.

    Nếu đời anh chỉ là viên ngọc,
    Anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
    Và xâu thành một chuỗi
    Quàng vào cổ em.

    Nếu đời anh chỉ là một đoá hoa
    Tròn trịa, dịu dàng và bé bỏng,
    Anh sẽ hái nó ra để đặt lên mái tóc em.

    Nhưng em ơi! Đời anh là một trái tim,
    Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó.
    Em là nữ hoàng của vương quốc đó,
    Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu..."

    Khi nhìn thấy bức hình này, chị nhớ tới bài thơ tình số 28 của Targo. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :) Chị đừng cười khi em nói rằng bài thơ tình số 1 em còn không nhớ nói chi bài thơ số 28. Thật. Em thích cái ảnh vì sao chị biết không? Vì em muốn có ai đó ôm em và hôn nhẹ lên vai em lúc vai em như thế. Em muốn bờ vai em có nụ hôn dịu dàng của anh ấy. Chỉ vậy thôi chị à. Cảm ơn chi vì đã nói muốn ôm em vào lòng.

      Xóa
    2. Mỗi người đang theo đuổi một ý nghĩ riêng mà :)
      Em hãy tin là anh ấy sẽ trở vào tìm gặp em nhé. Nếu không chị sẽ tìm gặp anh ấy và uýnh cho anh ấy một trận vì tội bắt em phải đợi. :-)

      Nhưng mà em đang làm chị nhớ tới người ấy quá đây... Sẽ có lúc chị xử tội... :(

      Xóa
  5. Đôi lúc, em cũng có nhận những cái tin nóng mắt. Nhưng thiếu những tin nhắn ấy thì em lại thấy lạnh trong lòng.

    Đêm nay cứ mở bài hát "Cuộc đời vẫn đẹp sao" để nghe và ngủ ngon chị nhé. Người ấy đang giữ rất nhiều hoa để dành tặng chị đó.

    Mong chị vui, công việc tốt.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hì... Không hát nổi nữa. Nhưng sẽ ngủ ngon vì quá mệt. :-)
      Cám ơn em nhiều. Em cũng phải biết lo cho mình đó. Nghe chưa?
      Em ngủ ngon...

      Xóa
  6. Tớ thích cái Hâm của cậu...nhớ cậu!Rất nhớ cậu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôm cậu cái nào... Tớ không biết nói những lúc cậu nói nhớ tớ đâu. Nhưng cậu thử bảo không nhớ tớ xem! Tớ sẽ tìm tới cậu bắt cậu phải nhớ tới tớ! :))

      Xóa
    2. Hì hì...tớ biết ùi...rất sợ mỗi khi cậu tìm tới tớ...ha ha...

      Xóa
    3. Hì... tớ mà tìm gặp cậu thật thì chỉ sợ cậu sẽ nhớ tớ thêm thôi. Tin không? :)

      Xóa