20 tháng 9, 2013

Chỉ là giấc mơ


Vừa trở về phòng ngả người trên chiếc ghế quen thuộc sau buổi họp, tôi nhận được tin nhắn của em, "hôm nay em nhận được quà từ Hà Nội đấy...". Có lẽ em đang vui, hẳn rồi. Quà từ Hà Nội, từ người yêu thương làm sao mà không vui cho được. Tôi cũng đã từng như em, đã từng vì những món quà nhận được từ Hà Nội mà vui suốt cả tuần. Nhưng khi ấy, khi đọc dòng tin của em, lòng tôi đang tĩnh chợt nhói lên, rồi lan toả một nỗi nhớ buồn như làn khói thuốc...

Em làm tôi nhớ Hà Nội. Thật kỳ cục là bấy lâu nay bất cứ ai chỉ cần nhắc tới hai từ Hà Nội thôi là lòng tôi lại chùng xuống. Dẫu cho khi ấy tâm trạng cũng đang vui vẻ thế nào, khẩn trương ra sao thì hai từ Hà Nội kia lập tức kéo tôi trở ngược lại miền ký ức về những ngày tháng cũ với một nỗi buồn mênh mang sâu thẳm. Không phải bởi ngày tháng đó là những kỷ niệm buồn, mà bởi nó quá đẹp với những khoảnh khắc ngọt ngào mà chắc chắn sau này tôi không bao giờ có thể có lại được nữa. Vì không thể quay trở lại cho nên nó luôn buồn, rất buồn...


Có thể ai đó không biết, mỗi lần trở lại Hà Nội là mỗi lần tôi hạ quyết tâm với bản thân mình thật lớn. Bởi tôi sợ lắm cảm giác xuống xe mà không có người đón, sợ lắm cảm giác xong hết công việc rồi lại lang thang trong phố một mình, sợ thêm cả việc không biết tối nay ăn gì, sáng mai ra sao, sợ cả nỗi cô đơn khi một mình trong căn phòng quen thuộc...

Làm sao ai đó biết được nỗi thất vọng thế nào khi người đón tôi đã không còn là người ấy. Cảm giác đi trên phố vẫn là bạn bè mình đó thôi nhưng sao lòng chênh vênh và đầu óc thì cứ ngược về nơi đâu.

Làm sao ai đó biết tôi đã ỷ lại và dựa dẫm thật nhiều để đến khi không còn người ấy bên cạnh, tôi đã thành kẻ bơ vơ, ngơ ngác. Là những khi đứng tần ngần trong hiệu sách cả tiếng đồng hồ mà không chọn nổi một cuốn sách. Là những buổi đi ăn chẳng biết là cái quán mình đã từng ăn với người ấy nằm ở đâu, hay thích ăn món này phải đến quán nào. Là những khi nằm xuống chiếc giường trong căn phòng quen thuộc lại thèm cảm giác được vòng tay ôm lấy từ phía sau, thèm nghe tiếng thầm thì "sáng mai mình ăn gì nhỉ?.." để rồi mà bật cười quay lại bàn tính chuyện ngày mai ... Thèm những đêm sâu dìu nhau trên phố cổ, thèm cả nụ hôn rất đỗi dịu dàng và ngọt ngào giữa phố, thèm những chát cay của rượu trong những đêm về sáng, thèm cái lạnh để được ủ thêm tay ấm lên người...

Làm sao ai đó biết được, làm sao ai đó hiểu được, vì sao tôi vẫn cảm thấy cô đơn khi không có họ ở bên. Chỉ là, mọi thứ vẫn như cũ, phố cũ, bạn cũ, cảnh cũ, nhưng đã không còn có người ấy...

Cứ như thế, tôi sợ cảm giác phải va vào Hà Nội khi người ấy không còn bên tôi nữa...

Có người đã từng nói với tôi, tôi không nhớ chính xác lời anh lắm, rằng mỗi lần tới Hà Nội trong lòng anh cũng gợn lên một nỗi buồn, bởi Hà Nội là nơi người con gái anh yêu và đã cùng anh gánh chịu số phận nghiệt ngã đang ở đấy.

Đang ở đấy, hay không đang ở đấy, rốt cục cũng đều khiến chúng ta buồn hết cả một quãng đời bàng bạc, đơn côi này rồi còn đâu...


Hà Nội đang vào thu, vào mùa đẹp nhất trong bốn mùa ở Hà Nội. Và em, hôm nay đã làm tôi nhớ tới Hà Nội chỉ bằng một tin nhắn. Tôi đang buồn lắm em biết không? Và khi buồn nỗi nhớ dường như day dứt và dai dẳng hơn rất nhiều. Tôi nhớ từng góc phố, dù không nhớ tên, chưa khi nào nhớ tên. Tôi nhớ vị chua của từng loai quả dầm, của sấu, của cóc, của ổi, của xoài.... mà trưa nay em được nhận. Tôi nhớ những đêm ngồi sau một bờ vai rộng mân mê, nghịch ngợm một túm tóc bé xíu được buộc sau gáy rong ruổi khắp những phố phường. Tôi nhớ Hà Nội bằng hương vị cháo chửi, bằng hương thơm cafe, bằng mùi hoa sữa, bằng khói thuốc lá.  Tôi nhớ Hà Nội bằng âm thanh của những tiếng rao, bằng tiếng còi xe rúc hú suốt đêm ngày. Tôi nhớ Hà Nội bằng nắng dải lụa trên sông Hồng, bằng bóng mát của đình Chèm ngày nắng nổi. Nhớ Hồ Gươm trong một sớm mai, nhớ những gánh hàng hoa từ ngoại ô vào phố dù nắng hay mưa...

Người nào nói với tôi rằng tôi còn có thời gian. Thời gian... vô cùng tới mức sẽ không còn thời gian nữa. Vô cùng tới mức nụ cười anh, thanh âm anh... mãi chỉ còn là giấc mơ... hồ như điếu thuốc anh đang đốt.

Chỉ còn lại nỗi nhớ Hà Nội.

Chỉ còn lại nỗi nhớ anh.

Rất nhớ... Em biết không?


P/s: Tặng Sapphire và tặng những ai nhớ về Hà Nội ngày gió thổi vàng áo phố...

24 nhận xét:

  1. Hút thuốc có hại cho sức khỏe. Mỗi lần mua thuốc lá cho Ba, em đều nói với Ba như thế. Nhưng chị biết không, em lại thích mùi thuốc lá của anh. Và nhớ thật nhiều.

    Em nhớ một lần đang bên nhau, anh đi khỏi em. Hỏi tại sao, anh bảo anh không muốn khói thuốc làm em khó chịu. Nhưng anh không bên cạnh, em khó chịu hơn ngàn lần. Và thế là yêu luôn mùi thuốc...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ, chắc chắn rồi. Nhưng ai đó vẫn cứ hút... vậy thì mua thuốc lá cho họ thôi, họ hút còn mình ngửi cho hại sức khoẻ của cả hai. :-))

      Xóa
    2. Có một truyện ngắn chị đã đọc lâu lắm rồi nói về mùi của thuốc lá. Chuyện về người vợ nhớ chồng không ngủ được đã mua thuốc lá về để đốt mỗi đêm, những tàn thuốc và đầu lọc còn để nguyên trên chiếc gạt tàn ngay đầu giường. Cho đến một ngày anh chồng trở về thấy chiếc gạt tàn đầy những mẩu vụn thuốc lá đó đã nghi ngờ và xa lánh vợ... Hình như là Chiếc gạt tàn thì phải, nếu chị nhớ không nhầm thì tên truyện ngắn đó là thế. Không phải là truyện ngắn đặc sắc gì, nhưng nó lại rất ý nghĩa. Em thử tìm đọc xem.

      Xóa
    3. Người ta bảo, hút thuốc lá bị động có hại hơn hút thuốc lá chủ động. Thế nên, khi thấy ai đang hút thuốc, chị cứ giành lấy mà hút. :)).

      Em cũng đã từng đọc qua truyện ngắn ấy rồi. Nên mới nói, Tin Yêu.

      Xóa
    4. Thôi. Để họ hút vì họ thích hút, còn mình ngửi khói thuốc vì mình thích ngửi... /-)

      Xóa
  2. Hà Nội đón em bằng gió Mùa Thu mát dịu, bằng sương mùa Đông giá lạnh. Nên mùa Thu đã đẹp lại càng đẹp hơn, mà mùa Đông dẫu lạnh lại không hề buốt lạnh.

    Vì em có anh bên cạnh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình yêu anh trong em cứ như ngọn lửa cháy ngùn ngụt như thế thì lạnh sao được? :)

      Xóa
    2. Không cháy ngùn ngụt đâu chị. Là cháy âm ỉ. Nhưng đủ ấm. Em muốn thế. Và chỉ được như thế. Chị hiểu mà. :)

      Xóa
    3. Chị không hiểu đâu, vì chị lúc nào cũng làm loạn bằng cách cứ để nó cháy! :-))

      Xóa
  3. Hà Nội với em giờ là những tách trà ngọt đắng đêm khuya, là hương thơm của bánh cốm, là vị chua ngọt của sấu ngào, là những chiếc kẹp tóc thật xinh, là những cốc hoa lung linh đón nắng v.v... Hà Nội in trên đấy.

    Còn anh in ở trong tim em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị không uống trà, cũng không uống cafe, nhưng vẫn thích vì anh thích.
      Anh của chị là Khói, như hơi thở...

      Xóa
    2. Khói cay. Nhưng không thở thì "die".

      Mỗi ngày uống một tách trà, hoặc một ly cafe đi chị. Em pha cafe "hơi bị tuyệt". :)). Ngày còn ở với Ba, em chuyên pha cafe cho Ba. Có lần, em vô ý, nước sôi rơi trúng tay. Tay em giờ vẫn còn vết sẹo. Nhưng không xấu. Mỗi lần nhìn vào đấy, em nhớ Ba. Thèm luôn cafe.

      Hôm nào chi có dịp vào đây, chị thử trà hay cafe em pha nhé.

      Xóa
    3. Sẽ... Khi nào có một thứ làm chị phát điên lên thì chị sẽ vào... :-)

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Chị vẫn lười biếng nằm trên giường, tối qua về muộn. Lát nữa sẽ dọn dẹp nhà, nghe nhạc, nấu cho mình món gì đó ngon ngon. Sau đó sẽ cuộn tròn ở salon phòng khách xem tivi, rồi lại ngủ quên ở đó. Chiều tối nay thì... chưa có kế hoạch. :-)

      Nhớ nhiều vậy thì bay ra đi... chị dẫn đi bắt đền anh rồi uýnh cho anh một trận? :-)

      Xóa
    2. Hôm nay chị nấu món gì ngon? Em được "hắn" dạy làm thịt rang cháy cạnh, canh cà với trứng v.v...

      Em không ra đâu. Nhớ nhưng em vẫn ổn. Ra rồi có khi sẽ không ổn lắm :)).

      Xóa
    3. Chị chỉ nấu hai món thôi vì có một mình. Chị nấu canh rau rút với khoai sọ hầm xương, thêm món hà rán trứng. Em có biết con hà không? Nó gần giống với con hàu nhưng nhỏ hơn. Chúng sống trong nước mặn, bám vào thân cây sú, vẹt và vách đá...
      Món canh trứng nấu cà chua của em chị thường gọi là món "mây lượn vườn hồng" :-).
      Lại nhắc tới trứng, có người nói sẽ nấu món trứng tuyệt chiêu cho chị... Nhưng lỡ mất rồi...

      Xóa
    4. Con hàu thì em có "xử tử" nó rồi. Nhưng con hà thì em chưa.

      Em cũng thích nấu ăn. Đúng hơn là thích trang trí món ăn. Em nấu ăn không ngon bằng Mẹ. Nhà có 5 cô con gái nhưng không cô nào nấu ngon bằng Mẹ. Mẹ nấu ăn rất ngon. Mỗi lần về quê bọn em thường alo trước cho Mẹ để Mẹ chuẩn bị các món bọn em thích. :)) Thế đấy, lớn cả rồi nhưng với Mẹ bọn em cứ như còn bé.

      Lỡ mất rồi ư?

      Xóa
    5. Phụ nữ sinh ra, ai cũng được yêu thương. >o<

      Xóa
  5. PTV có một mối tình lớn ở Hà Nội nhỉ? Vì nó đã đọng lại trong bạn quá nhiều cảm xúc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình yêu nào cũng là tình yêu lớn trong đời nếu đó thực sự là tình yêu. Cảm xúc nhiều là bởi có nhiều kỷ niệm, nhớ hơn khi bỗng dưng chạm vào kỷ niệm ấy...
      Mulan có tình yêu mang nhiều kỷ niệm rồi chứ đúng không?

      Xóa
    2. Mulan chưa có tình yêu lớn nào.
      Để có thể có cảm xúc nhiều như bạn.

      Xóa
    3. Có thể là quan điểm khác nhau thôi. F nghĩ tình yêu nào cũng là tình yêu, không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu nào khi yêu cả. Chỉ có kỷ niệm tình yêu nào nhiều hơn... Khi người ta nhớ là người ta nhớ nhiều về kỷ niệm, nhớ về nỗi đau nhiều hơn là niềm vui. Thế nên tình yêu nào càng nhiều vết thương, càng nhiều ngọt ngào thì người ta sẽ càng nhớ lâu hơn...
      Buông thả cảm xúc mình thật tự nhiên, yêu khi thấy yêu, thành thật với mình là điều có nhiều ở F.

      Xóa