22 tháng 9, 2013

Ánh trăng có hiểu lòng tôi




Tuần này tôi không về nhà bố mẹ, bố cũng không gọi điện để hỏi tôi rằng tôi có về nhà không nữa. Dường như cả tôi và bố đều tránh việc phải nói chuyện với nhau, tránh phải nổi giận và tránh bị nổi giận trước những sự việc mà tôi không còn được phép quyết định.

Buổi sáng của ngày nghỉ đầu tiên tôi dậy muộn rồi lười biếng nằm dài trên giường, với tay lấy điều khiển để bật tivi rồi lại với tiếp cuốn sách đang đọc dở để đọc những trang tiếp theo... Một vài người bạn điện thoại hỏi tôi đang ở đâu, dậy đi ăn sáng và uống cafe cùng họ rồi đi mua sắm hay đi chơi đâu đó. Nghe có vẻ cũng hấp dẫn nhưng lúc này tôi chẳng thiết tha gì cả. Tôi muốn ở một mình nên tôi nói mình đã về nhà bố mẹ.

Có lẽ đối với nhiều người, mỗi khi buồn hay tâm trạng trống rỗng họ thích đến những nơi đông người hay tụ tập cùng bạn bè cho vui vẻ trở lại. Còn tôi, tôi chỉ thích được ở một mình. Ở một mình và suy nghĩ.

Tôi rất hay suy nghĩ, thậm chí là suy nghĩ nhiều. Tôi thường im lặng một chỗ suy nghĩ cho đến khi đầu óc mệt mỏi là lại lăn ra ngủ. Những giấc ngủ không sâu, thường vài ba mươi phút. Nhưng tôi nhận thấy sau mỗi giấc ngủ như thế, đầu óc tôi dường như thông suốt hơn và mối bận tâm lo lắng của tôi về một việc gì đó cũng nhẹ bớt hơn, không còn làm cho tâm trạng tôi co thắt lại nữa. Tôi cũng không tìm cách để chia sẻ với ai về những nỗi đau và những khổ tâm mà tôi đang mang trong lòng, bởi tôi biết chẳng ai có thể hiểu được, không ai có thể hiểu được...

Tôi dậy và dọn dẹp nhà cửa trong tiếng nhạc của những bản tình ca dìu dặt. Lầm lũi và tỉ mẩn tôi lau chùi cả những căn phòng chẳng khi nào dùng đến. Làm việc trong tiếng nhạc khiến tôi cảm thấy đỡ mệt mỏi và nhàm chán hơn. Có đôi lúc tôi còn hát lên một cách đầy ngẫu hứng để kịp ngăn lại một luồng tâm tư đang đầy ứ trong lòng chỉ trực bung ra. Hát cho mình nghe từ lâu cũng là một liệu pháp xoa dịu những vết thương đang thổn thức trong tôi...

Ngày hôm nay chẳng còn có việc gì để tôi làm trong ngôi nhà này nữa. Khi chẳng còn việc gì để làm, tôi cuộn tròn mình trong chiếc salon nơi phòng khách. Nắng hắt vào xuyên qua bức tường bằng kính đến chỗ tôi nằm. Những sợi nắng của mùa thu luôn mang một màu sắc cô độc, những sợi vàng ấy gỡ mãi cũng chẳng phai đi chút nào... Cảm giác cô đơn chẳng mấy chốc lại ùa đến trong tôi. Nỗi bất lực và tuyệt vọng về một người mà bấy lâu nay tôi gắng sức che dấu và bảo vệ chẳng bao lâu sẽ bị chính người thân của tôi làm tổn thương khiến nước mắt tôi lại lặng lẽ lăn ra. Nhưng tôi biết làm gì bây giờ, mọi quyết định không còn tuỳ thuộc vào tôi nữa, tôi buộc phải tuân theo vô điều kiện. Liệu anh có hiểu nỗi dằn vặt trong tôi lúc này không? Có hiểu nỗi khổ tâm của tôi thế nào không? Người mà anh nói nhờ có họ mà anh tin rằng cuộc sống vẫn còn nhiều điều tốt đẹp ấy sẽ lấy đi niềm tin của anh vào một ngày nào đó gần đây mà chính bản thân họ cũng không được biết. Anh có oán trách người đó không? Có oán trách em không?...

Tiếng cuộc sống vẫn đập vào tôi qua ô cửa kính. Càng lúc tôi càng lún sâu hơn vào chiếc ghế salon với bao điều trĩu nặng. Tình yêu, cuộc sống, hạnh phúc, khổ đau... Tất cả như dội lại khiến đầu tôi càng trở nên đau nhức hơn. Tôi nghĩ về tình yêu, nghĩ về những vết thương nhằng nhịt mà tôi đã đón nhận. Có nỗi đau nào hơn nỗi đau đến từ trái tim, có vết thương nào sâu và khó lành hơn vết thương từ nơi không ai có thể nhìn thấy? Mỗi lời người như những vết dao đâm vào tim tôi, xoáy thật lâu trước khi rút ra và bỏ đi vĩnh viễn. Yêu ư? Tôi không còn tin vào tình yêu của ai hết nữa, sẽ không bao giờ nữa dẫu cho rằng nó có thực sự tồn tại thì nó cũng chưa bao giờ dành cho tôi. Còn hạnh phúc ư? Còn gì nữa để mà hạnh phúc nếu như không có tình yêu? Cuộc sống ư? Muôn vàn dối trá lọc lừa, đổ tội cho nhau, dành giật nhau từng khoảnh khắc yên ấm... Đời người ngắn ngủi, chẳng đủ cho một cái nắm tay tròn ấm đã vội chia ly vậy mà cứ phải dấu khóc mà cười, dấu đau mà đi... Đi và đi cho đến khi không còn sức để mà đi nữa... Tình yêu và hạnh phúc không phải là thứ dành cho tôi trước đây cũng như bây giờ. Không phải!

Tôi lại nhớ đến tiếng ai dịu dàng xiết lấy tôi mà nói, "sau này đừng cãi nhau nữa nhé". Và rồi trong câm lặng nỗi đau lại dội lên tôi, dữ dội... Tôi dùng tay đập nhẹ lên ngực mình, cố không cho nước mắt rơi ra nữa. Làm gì còn cơ hội để có thể cãi nhau khi một người cố giữ còn người kia đã từ bỏ... Những thanh âm dịu dàng sẽ chẳng bao giờ còn được nghe thấy nữa... Chẳng bao giờ nữa...

Tôi không hề muốn nhắc đến cụm từ Chẳng bao giờ nữa mà tôi vừa viết ra. Tôi không hề thích sắc thái đau buồn của cụm từ đó, cũng như cảm giác rằng nó chỉ được dùng cho những chuyện của sau này. Thế nhưng sự nặng nề u ám khủng khiếp của cụm từ Chẳng bao giờ nữa đã nảy ra và ném lên tôi một sức nặng ghê gớm khiến tôi không thể nào quên được... 

Không thể nào quên được... Dù sẽ chẳng bao giờ nữa... Bởi vì trái tim tôi vẫn không ngừng đau nhói mỗi khi cảm nhận thấy nỗi đau từ người đó, tôi không thể bảo nó ngừng đi, đừng quan tâm nữa, nhưng nó chẳng hề nghe tôi, nó cứ đau và thúc lên dữ dội khiến tôi lại phải đưa tay lên nén giữ nó lại... Tôi nghĩ, tôi có thể sẽ tự giết mình bằng những khổ đau này mất. Tôi sẽ chết mất... Than ôi! Trái tim làm sao có thể hiểu được trái tim, dù cho nó đã từng thuộc về nhau đi chăng nữa.

Nắng đã buông về phía Tây, chẳng mấy mà nắng sẽ tắt. Rồi đêm sẽ lại xuống, trăng sẽ lên muộn, ánh trăng, may ra chỉ có ánh trăng mới hiểu lòng tôi...

2 nhận xét:


  1. Ai cũng hiểu chỉ duy có ánh trăng không hiểu! (cười)

    Trả lờiXóa
  2. Có lẽ trăng sẽ làm dịu lại những cung bậc cảm xúc và giúp chị thăng bằng hơn đó... Chủ nhật vui chị nhé! Em nhớ chị .... hihi...

    Trả lờiXóa