9 tháng 8, 2013

Và ta biết...



Bực với mình nên gọi là bực mình, chứ chẳng bực ai cả.

Tự nhiên, ngồi buồn, nghĩ thế này, nếu mà cho mình một điều ước, cho những điều vớ vẩn của mình, thì mình ước gì nhỉ. Cho những điều vớ vẩn của mình ấy, chứ không phải cho những cái khác. Chứ không thì đến 1000 điều ước, mình ước cả ngày không hết, cho bố khỏe mẹ khỏe, cho anh chị vui, em khỏe, rồi đầy thứ trên trời dưới bể chỉ toàn vui với khỏe ấy… Mà cũng chỉ một điều thôi, chứ chỉ cần hơn một, mình lại ước ít nhất một điều là lung tung mất…

Vậy mà giờ đây, mình nghĩ mãi. Chẳng biết ước cái gì.

Ước một công việc khác hay hơn? Cũng chẳng muốn. Nếu mình thích tìm, thì mình sẽ đi tìm, mà tìm rồi sẽ có, từ trước đến nay vẫn vậy mà. Vậy thì ước làm gì?

Hay ước mình có thật nhiều tiền, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, thích đánh rơi thì đánh rơi, đánh rơi mà chẳng thấy tiếc hùi hụi ấy (chứ tiếc thì phải tiếc chứ nhỉ). Có thích hơn bây giờ không? Nhưng mình như thế này, có phải vì tiền đâu.

Vậy ước làm gì? Hay ước anh ấy xuất hiện? Có nên không? Tự nhiên, để anh ấy xuất hiện một cách lãng xẹt thế ư, nhờ một điều ước? Nhỡ ông Bụt lại tặng mình một anh như ông ấy, thì mình lại cứ phải phấn đấu cho quảng đại bằng anh thì mệt chết đi được.

Mà buồn cười nhỉ, thiên hạ cứ bảo hạnh phúc ở quanh ta, đừng tìm kiếm đâu xa. Ở quanh ta bây giờ, chỉ có sếp, sếp thì đang trông rất đăm chiêu, chắc đang nghĩ đến kế hoạch hành động, hay chiến lược thực thi gì đó, vậy làm sao là hạnh phúc của ta được.

Thế đấy, nên mới thấy bực mình. Trời thì chưa khô, nắng vàng thì chưa có, nhưng đã bớt mưa rất nhiều, thỏa lòng mong ước bao ngày qua. Vậy mà mình ngồi đây, ngớ ngẩn, chơi trò nếu-thì lăng nhăng này. Thôi thì, ước cho ngày ngớ ngẩn này qua mau, để mình lại hăm hở, háo hức, có thể buồn, có thể vui, nhưng không thích ngớ ngẩn như thế này.

Mà sao không rủ bạn Min của mình đi ăn bún móng giò ở chợ HL1 nhỉ? Thật là thú vị. Mình sẽ cho thật nhiều ớt vào đồ chấm. Nhìn thì đẹp, mà ăn thì... :P!!! Nghĩ đến việc này, tự nhiên thấy hứng hắn lên.

Chán cho mình, sao không nghĩ đến cái gì lãng mạn hơn nhỉ? Như bãi biển chẳng hạn, như du thuyền trên Vịnh chẳng hạn. Hoặc cái gì có ý nghĩa hơn? Như cuộc sống hữu hạn này.

Nhưng thôi, chắc hôm khác sẽ nghĩ đến, chứ hôm nay phải cám ơn bún móng giò đã, vì gì thì gì, chỉ có mình trong cái ngày dở hơi này mới hiểu được…

P/s: Nghĩ lại vẫn ước, nếu như ông Bụt vác anh ấy đến trước mặt mình thì tốt. Đó vừa là điều ý nghĩa, vừa là điều lãng mạn, vừa là sự đủ đầy... Rồi sẽ hết cơn hâm ngay!


12 nhận xét:

  1. Ôi. Hình như mình được nghe lại bài hát " Mama". Cám ơn F nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ. Em thích nghe bản này vào mỗi mùa Vu Lan báo hiếu. Có nhiều người hát Mama hay, nhưng hiếm khi nghe giọng nam hát mà cảm xúc như vậy.
      Mến chúc anh tháng ngày Vu Lan an lành và hạnh phúc!

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Em cứ đợi mãi, đợi mãi xem tiếp theo đó mình còn được nghe thêm tính từ nào đáng lo ngại nữa không, chẳng hạn như: Điên..., Đanh đá..., hay Chí Phèo nữa. :-))
      Nhưng quả thật là vui vì đến phút này anh vẫn chưa tặng thêm mấy tính từ ấy, dù chưa hết ngày. Không biết em có mừng hơi sớm không nữa! :-)
      Anh cũng thật vui nhé!

      Xóa
    2. Em sẽ chờ 57 phút nữa để nghe tính từ tiếp theo... :-)

      Xóa
    3. Anh có thể nói nhiều hơn một từ không? :-)
      Mà từ "Yêu" ý anh là tính từ hay động từ đấy ạ? :P

      Xóa
  3. lãng xẹt thế này...phải tốt hơn k? tớ thì thèm gà tắc...+ ai đó ở bên cạnh...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trùi ui... Lãng xẹt mà có gà tắc và người kia bên cạnh thì ai cũng ước quá.
      Mà gà tắc là gà gì vậy anh?

      Xóa