9 tháng 8, 2013

Thư gửi mẹ



Một lá thư cũ viết cho mẹ vào mùa Vu Lan mấy năm trước. Giờ đây, dường như mọi thứ đối với con chưa thay đổi nhiều. Hình như con đã làm sai ở đâu rồi phải không mẹ? Con đã làm tất cả những gì con muốn và con cần. Nhưng mọi thứ, mọi thứ... vẫn nguyên như cũ, nằm yên như cũ, con có nên đánh thức chúng dậy không? Tại sao ai cũng muốn con cười trong khi con chỉ muốn khóc thôi... Làm sao con có thể nói ra tất cả một lần rồi nhấn chìm và buông xuôi tất cả rồi bắt đầu lại từ đầu bằng một ngã rẽ khác trên môt con đường khác? Một con đường mà chả ai muốn đến cả, vì họ sợ hãi...
Không thể đúng không mẹ? Hiểu rồi thì sao? Biết rồi thì sao? Con sẽ vẫn bay bằng đôi cánh của mình thôi mà, vậy nên, sao có thể cất gánh nặng của mình trên vai người khác được. Cho nên thay vì vậy con lại tiếp tục bay thôi, tiếp tục kiên cường để thắng lại thứ đang ngày ngày chống lại con ngay cả trong giấc ngủ thôi mẹ ạ.
Mẹ, xin mẹ đừng khóc. Lá thư này chỉ là những điều rất cũ thôi mẹ à. Chỉ có tình yêu dành cho mẹ thì luôn luôn là mãi mãi. Mẹ đừng cười con khi con lại đặt hai từ "luôn luôn" và "mãi mãi" cạnh nhau thế kia nhé. Bởi đó là điều chắc chắn mà.
Mẹ à, "ngày mai sẽ có gió của ngày mai". Con tin vậy đấy.
À, lại nói về niềm tin. Có một chút thay đổi với con về niềm tin mẹ ạ. Cho nên nhất định con sẽ thắng. Hãy yên lòng mẹ nhé!
Con yêu mẹ!


Mẹ!

Tâm con giờ đang động lắm, và con biết tâm con bình an thì con mới hết u buồn. Mẹ hiểu con gái mẹ đúng không? Dù từ khi con lớn lên tới nay mẹ chưa bao giờ thấy con một lần tâm sự cùng mẹ những riêng tư thầm kín. Con giấu nỗi buồn vào trong mắt, trong tiếng cười nhưng con tin là mẹ cảm nhận được tất cả. Mỗi lần về nhà con gối đầu lên mẹ, im lặng để nghe tiếng mẹ thở dài rồi xoa lên đầu con, bới bới những lọn tóc như khi con còn nhỏ, rồi mẹ xoa lên lưng con cho đến khi con ngủ mà không cất lời ru như khi xưa lúc con thơ dại. Nhưng con vẫn nghe thấy tiếng lòng mẹ đầy yêu thương và xót xa cho con gái. Chỉ lúc thế thôi là con cảm nhận được cả hai mẹ con đang thấu hiểu nỗi buồn trong con đang vỡ ra và cần mẹ vỗ về. Còn những lúc khác mẹ vẫn luôn tự hào về con gái với hàng xóm láng giềng, với họ hàng thân thích... Dù gì nhìn lại trong họ hàng, làng xóm làm gì có gia đình nào con cái đều trưởng thành được như vậy.

Con biết tất cả là công lao của mẹ. Nhờ những gánh hàng rau, nhờ những chiếc bánh được làm ra từ 3 giờ sáng khi con và các anh chị vẫn còn chìm trong giấc ngủ... nhờ thế mà chúng con có ngày nay. Con biết cả mẹ à... Kể cả ngày xưa, khi nỗi tự ti mặc cảm với bạn bè mà con hay bực bội mỗi lần phải trông hàng quán cho mẹ con vẫn biết là con sai, vẫn biết con đang làm mẹ đau lòng. Những ngày đó con vẫn nhớ khi con tốt nghiệp cấp II, ngày liên hoan con không được đi cùng bạn bè. Chúng bạn đi qua quán hàng của mẹ, có đứa đi qua, có đứa tạt lại rủ con đi cùng. Con đã từ chối dù trong lòng con lúc đó chỉ muốn chân sáo ùa theo chúng bạn, hôm đó con đã giận dỗi mẹ đó, mẹ à. Rồi ngày tốt nghiệp cấp III cũng vậy, con không tham dự được liên hoan chia tay, khi đó con lớn hơn rồi, trong mắt bạn bè lúc đó con đã không thể là thành viên vắng mặt được nhưng con đã không thể đến buổi gặp mặt vì lúc đó con lại phải trông chị ốm nằm viện. Con không giận mẹ, nhưng lúc mẹ đưa tay xoa đầu con gái con đã lảng tránh. Con sợ lúc đó mình tủi thân mà khóc, mà con thì... ngay từ những ngày tháng đó đã luôn nhủ trong lòng là không được khóc, nhất là khóc trước mặt mẹ. Con gái ngốc nghếch quá đúng không? Là con gái mà luôn tìm cách che giấu cảm xúc, mẹ vẫn bảo con như vậy là thiệt thòi vì luôn phải âm thầm chịu đựng.

Có lẽ con gái giống mẹ đấy mẹ ơi! Mẹ chưa bao giờ cho người khác thấy mình yếu đuối, bởi cũng không có thời gian mà suy nghĩ đến việc mình tỏ ra yếu đuối để nhờ sự giúp đỡ. Bởi sau mẹ là sáu đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, nhu cầu ăn học cao hơn rất nhiều vậy nên lúc nào mẹ cũng tất bật với bộn bề công việc, con chỉ nhìn thấy mẹ mong manh khi chìm trong giấc ngủ. Những đứa bạn của con hay kể chuyện về việc hai mẹ con hay thủ thỉ tâm sự, những chuyện con gái tới tuổi dậy thì khi đó con thấy lạ lắm vì mẹ không bao giờ như thế. Các chị em con tự lớn, tự chăm sóc nhau. Việc mua sắm quần áo nhiều khi là bố để ý, chứ không phải mẹ. Tự lúc nào con thấy mẹ trở thành đàn ông trong gia đình, những việc nhỏ nhặt trong nhà dường như mẹ không còn thời gian để ý nữa. Bởi sau khi hàng quán là mẹ lại tất bật với ruộng đồng cho đến khi chiều buông cánh tả... Thế nên với con, mẹ là cái bóng lớn nhất trong cuộc đời.

Con nhớ mẹ! Con nhớ những ngày này bão nhiều, nhãn rụng. Con hay trốn mẹ chạy đi cùng bọn trẻ con trong xóm nhặt những quả nhãn rơi xuống đất. Khi con về nhà với chiếc mũ đựng đầy quả trong đó mẹ lại thở dài: cứ năm nào nhãn sai là sẽ nhiều bão nông dân sẽ lại mất mùa. Con chưa hiểu được nỗi lo xa như thế, cứ mong có bão mẹ sẽ ở nhà, con sẽ lại đi nhặt quả.

Nhưng cũng có lần con khóc rồi đó mẹ. Là khi mẹ giận bố rồi bỏ về quê. Ngày nào con cũng ra đầu ngõ chờ mẹ về. Ngày lại ngày như thế cho đến cả tuần, rồi cũng đến lúc nỗi nhớ con không thể chịu đựng nổi. Con vẫn ra đầu ngõ ngóng mẹ, một bóng người đội nón đi trên con đường nhỏ con nhìn thấy từ xa, là mẹ rồi. Đúng là mẹ rồi. Con chạy ào tới cầm tay mẹ kéo mẹ đi thật nhanh về nhà, con cứ hỏi mẹ "mẹ không nhớ con à?". Không thấy mẹ trả lời con nhìn lên thì hỡi ôi, người con nắm tay, kéo đi không phải mẹ, là người giống dáng mẹ thôi. Con xấu hổ bỏ chạy, anh trai nhìn thấy bật cười trêu trọc. Khi đó con đã khóc như mưa...

Chỗ con, trời đang mưa lắm. Lòng con còn buồn hơn mưa. Con gái mẹ mong manh, dễ vỡ như những hạt mưa đang rơi kia nhưng lại coi mình là những viên đá nhỏ rơi từ trên cao xuống - là những hạt mưa đá. Con mong manh, giàu cảm xúc nhưng yêu thương ai đó thật không dễ dàng. Vì thế mẹ biết không, khì tình cảm con trao đi, con luôn mong muốn được nhận lại. Dù không đủ đầy như cách con trao gửi con vẫn muốn mình là một điều gì đó quan trọng đối với người khác. Là con không đúng phải không mẹ? Làm sao bắt người khác yêu thương mình nếu họ không yêu thương.

Tại sao người yêu con thì con lại không yêu họ mà con cứ đắm chìm với tình cảm riêng mình? Con không hiểu nổi con nữa mẹ à. Hôm qua, lại có một người đàn ông nói với con rằng có biết sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh ta là gì không? Con hiểu ngay ý người đàn ông đó nói gì nhưng lại vờ như không hiểu. Với người đàn ông như thế, với con thật rẻ rúng. Con không coi trọng họ, nếu có gì với nhau thì đã có ngay từ đầu. Tình cảm không phải là một trò thí nghiệm để rồi sau đó đưa ra kết luận. Nhưng con không nói với người đàn ông đó, nếu quay trở lại thời gian đó anh ta cũng không thể làm bạn trai của con. Con chỉ bảo, "thật đáng thương cho người phụ nữ nào làm vợ anh". Con đã nói thế đó mẹ ạ.

Từ trước tới nay con chưa một lần tâm sự chuyện tình cảm của con với mẹ, mẹ nhỉ? Chuyện về người đàn ông con yêu, và người đàn ông yêu con hình như giữa hai mẹ con mình chưa bao giờ nhắc đến. Nhưng hôm nay thực sự con thấy trống vắng lắm. Con bị trói vào thứ tình cảm mơ hồ với một người mà con không có cách nào đến được. Làm sao con hết buồn đây mẹ? Nhưng mà mẹ yên tâm, con sẽ lấy anh ấy - người mà mẹ nói là rất tốt ấy. Bởi con biết con không thể chạy theo tình cảm của riêng mình được. Con cần phải dừng lại thôi phải không mẹ? Con dừng lại để người khác có cơ hội chăm sóc con, yêu thương con và để con học cách yêu thương người ấy. Nhưng mà, mẹ ơi! Giá mà con có thể có được người con muốn...

Mẹ!

Con chưa bao giờ nghĩ đến ngày lễ Vu Lan, bởi với con, mỗi ngày, mỗi ngày con sống tốt là một cách báo hiếu mẹ rồi. Con vẫn cảm ơn giờ này con còn mẹ. Hôm nay lướt mạng, con đọc nhiều bài viết về mẹ, nên con nhớ mẹ và chợt muốn viết thư cho mẹ. Con biết thư này mẹ sẽ không đọc đâu, bởi mẹ, dù con không viết ra câu chữ thì mẹ vẫn "đọc" được con theo cách của mẹ như bấy lâu nay.

Con yêu mẹ!

P/s: Con chưa bao giờ cất lời nói "Con yêu Mẹ" với mẹ phải không mẹ? Cũng như chưa bao giờ con được nghe mẹ nói "Mẹ yêu Con". Nhưng mà con biết tình cảm thiêng liêng đó không cần phải nói ra lời mẹ nhỉ. Thế nên việc con yêu người ấy, hãy cứ là yêu trong thầm lặng. Xin mẹ đừng thở dài mẹ nhé!

Lần nữa con cám ơn vì con còn có mẹ.


1 nhận xét:

  1. chúc những ngày cuối tuần vui.
    bài hát hay

    Trả lờiXóa