8 tháng 8, 2013

Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi



Chuyện là vào buổi sáng, tôi đang mắt nhắm mắt mở thì đại ca bố gọi điện. Sau một vài thông tin có tính chất thăm hỏi và chào hỏi, thì đại ca thông báo rằng đại ca vừa đi mua thêm ít café để tối thức xem bóng đá. Tôi mới nhớ ra là tối nay khai mạc Euro 2008, mà tôi thì chẳng có mảy may động tĩnh quan tâm gì…

Thực ra thì chuyện tôi thờ ơ, ơ hờ với bóng đá cũng đã bắt đầu xảy ra cách đây 4 năm rồi. Nhưng đến giờ thì tình yêu của tôi dành cho nó chắc là chết hẳn.

Tôi vẫn nhớ người yêu đầu tiên của tôi là Gulít. Mà chắc cũng là người mà tôi yêu nhất. Tôi từng có đầy ảnh, đầy bài báo, liên quan đến bóng đá và không phải bóng đá. Miễn là có dính đến 2 chữ Gulít, hay cái đầu bù xù của anh ấy. Thậm chí, có cái ảnh to đùng của Van Basten, thêm mỗi tý mặt của Gulít thôi vì bài báo đó nói về Van Basten, tôi cũng cắt phéng từ tờ báo và cất riêng ra. Thế mới biết, việc mình nhìn ra cái gì không phải là nó to hay nó rõ, mà đơn giản là vì mình muốn nhìn nó mà thôi.

Thế nhưng, khổ thân cho Gulít. Vì tôi thích anh ấy nhất, nên tôi cũng rất điên với anh ấy. Năm đó, thực ra tôi chẳng nhớ rõ là năm nào, sau một thời gian hồi hộp chờ đợi cái tính hâm hâm của anh ấy (hình như đa số người nổi tiếng đều hâm và nữa, là tôi vẫn biết tính xấu của anh ấy, nhưng mà vẫn không ngừng thích anh ấy được). Đó rõ là tình yêu đích thực còn gì. Lúc thì anh ấy bảo “có”, lúc thì anh ấy bảo “không”. Và cuối cùng thì anh ấy không chịu tham gia vào đội tuyển quốc gia của Hà Lan vào giải đó nữa. Vậy là thôi.

Thực ra thì tôi cũng chẳng muốn đâu. Nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy rất điên tiết. Và rồi thì ảnh và những thứ linh tinh liên quan đến Gulít, tôi cho bay theo chiều gió hết. Tôi cũng không buồn nhắc đến Gulít nữa. Hồi đó, bố tôi còn mua cho tôi cả một cái áo sơ mi màu da cam nữa. Có một đứa trong phòng cũng thích Hà Lan, cứ kèo nèo mãi mà tôi không cho. Tôi giữ rịt. Nhưng sau đợt đấy, thì tôi cũng quẳng nó đi mất.

Thực ra thì tôi cũng phải thú nhận, là vào năm 92, mặc dù đang thích Gulít và Hà Lan, nhưng tôi lại hơi rung rinh trước Polvsen cùa Đan Mạch. Tôi rất thích bạn này, mặc dù bạn ý có hai cái tính cực xấu là cầu thủ mà lưng bị còm (ý là hình thức không chuẩn) và rất hay nhổ nước bọt (ý là bất lịch sự). Thế mà tôi vẫn thích, đến độ có lúc tôi quên luôn Gulít. Nhưng khổ nối, bạn này xuất hiện trong mắt tôi không lâu lắm, vì bạn ý bị gãy chân. Vậy là tình cảm của tôi vì hoàn cảnh mà đứt đoạn. Âu cũng là duyên phận.

Người thứ hai khiến tôi cứ đảo mắt khắp sân cỏ là David. Mà thực ra, thì từ đó đến nay tôi cũng chẳng thích thêm ai lắm lắm nữa. Và tôi nghiệm ra một điều là hai người mà tôi thích đều xấu quá. Ngày xưa bạn tôi bảo: “những thằng cậu thích cứ như quái vật trong phim Tôn Ngộ Không ý”. Quả là không sai. Vì người yêu của các bạn tôi toàn trông rất được. Kiểu như Batistuta hay Roberto Baggio ấy. Nhưng mà không sao. Tôi thích là được.

Kể ra thì David rất hay chạy lăng nhăng trên sân. Chắc là anh ấy cậy mình khỏe hay sao ý. Nên tôi lại phải đảo mắt quanh sân cỏ hơi nhiều. Hồi đó, đang yên đang lành, thì nghe tin anh ấy đau mắt. Rồi thấy anh ấy cứ đeo cái kính như kính bơi trên sân cỏ. Lúc đầu tôi cũng thấy hơi ngứa mắt, thấy lão này hâm hâm hay sao ấy. Nhưng đấy chỉ là lúc đầu thôi, sau tôi lại thấy đẹp mới chết chứ. Thế mới biết sức mạnh của tình yêu nó vĩ đại đến mức nào. Tuy nhiên đến giờ, thì tôi cũng chẳng thích David nữa, và từ lúc nào và bởi làm sao thì tôi cũng chẳng nhớ nổi.

Nói đi nói lại thì tôi đã không còn thích bóng đá nữa. Nhưng dù sao, có một điều tôi biết chắc chắc, nếu ai đó nói rằng bóng đá là một thứ dở hơi thế mà sao cứ có nhiều người hò hét đến vậy, tôi vẫn sẽ quay ra nhìn với con mắt có vấn đề ngay.

Và có một điều tôi thấy thật rõ là cảm giác không còn thích cái gì nữa, chán hơn nhiều so với cảm giác khổ sở vì thích nó. Thế nên tôi luôn hy vọng có những thứ sẽ ở lại lâu hơn ... không như bóng đá…



P/s: Đọc lại bài viết cũ chị lại mỉm cười Vince ạ. Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi vẫn có những điều không biến đổi. Lại hy vọng sẽ có thứ ở lại lâu hơn với chúng ta, đương nhiên là không như bóng đá! :-)

2 nhận xét:

  1. Không chết hẳn được đâu cái tình yêu ấy vẫn còn đấy chứ, lại còn nguyên vẹn là khác!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ái chà...! Anh chỉ ra cho em cái thứ còn nguyên vẹn ấy đi. Em tìm hoài mà không thấy. :)

      Xóa