31 tháng 8, 2013

Sắc màu




Mưa...

Ngồi trong nhà nghe mưa chạm đục lên mái ngói. Thẫn thờ bảo bố, "bố mắc võng cho con".

Chiếc võng được mắc hai đầu ở cửa sổ nơi buồng trái, một đầu cửa sổ hướng ra sân cùng với vườn trước nhà, đầu kia tiếp giáp luôn vườn phía sau, có vài cành ổi nhoài ra như muốn ôm trọn ô cửa nhỏ. Tôi nằm ở đó, nghe mưa...

Cũng trên chiếc võng này chỉ mấy tháng trước thôi, ngày cũng như đêm tôi nằm ở đó. Bởi toàn thân rời rã, giấc ngủ bấp bênh, tinh thần mỏi mệt... Khi đó tôi chỉ nằm hòng mong cứu lấy tấm thân yếu ớt không bị đau nhức, không hề bận tâm tới những gì phía sau cửa sổ. Mọi thứ đều rất rỗng...

Gần cửa sổ có thể nghe được tiếng mưa lộp bộp trên lá, hơi ẩm theo gió luồn qua hai ô cửa sổ mang lại cảm giác lành lạnh nhưng dễ chịu. Chỉ khẽ đẩy chân là chiếc võng lại đong đưa, đong đưa nhưng không hề có thanh âm kẽo kẹt...

Ngày nghỉ lễ sao thấy thanh bình quá...

30 tháng 8, 2013

Vội



Hà Nội vào thu rồi
Về đi anh chàng trai tinh nghệ...

Giờ đã không còn ngâu trên phố Huế
Cây bên đường không đổ mướt mồ hôi
Đêm không còn trăng bưng lửa vỡ đôi
Thu xanh lắm và thu gần em lắm

Khơi khơi lá đùa trên từng khuông nắng
Nắm tay nhau đuổi theo gió liên hồi
Đôi chim gúc gù trong vùng yên vắng
Mùa mùa rơi trên mảnh khối tình phơi...

Về đi anh tình thu còn đang mới
Lá xanh non còn ấp bóng trăng ngà
Nay mai lỡ mùa vơi tình chưa tới
Đông sẽ về ngăn lối mộng tình ta

29 tháng 8, 2013

Hoang



Em chờ anh bằng những nụ hôn
Không phải lên môi mà lên tay em gầy nhỏ
Vệt son đánh lên tay em một vết đòn rát đỏ
Nhức tim em lời anh còn bỏ ngỏ cầm chừng

Em chờ anh bằng những mông lung
Môi chạm môi mà tưởng mình xa cách
Nét môi cong như cánh buồm rung bật
Đợi gió vờn cho căng rách mùa trăng
         
Hôn tay mình hay hôn lên môi anh
Hôn nỗi buồn riêng hay hôn đêm dài than thở
Hôn hư vô hay hôn mình trăn trở
Hôn yếu mềm hay hôn vỡ mảnh tình anh

28 tháng 8, 2013

Thu hát cho người


Ngày Xuân Tiên nói với tôi rằng tháng này tiền điện thoại phòng anh tăng vọt, anh em nói lại nguyên nhân là có một đứa đêm nào cũng điện thoại hát cho một đứa, khiến tôi vừa buồn cười vừa làm ra vẻ vô tội. Bởi đứa kia là Sáng, buổi tối đi làm cho kịp tiến độ nhưng khi nào cũng dành một khoảng thời gian phiếm chuyện với tôi và hát cho tôi nghe.

Kỷ niệm về Sáng không nhiều, cũng có những đau nhức nhưng phần lớn là những lãng mạn ngọt ngào. Chia tay cũng có nước mắt, nhưng là nước mắt của anh, nước mắt của người đàn ông kiêu bạc. Sáng không khóc trước mặt tôi, trước tôi anh lúc nào cũng rất nghiêm trang nhưng cũng rất hay cười. Nhưng khi thẫn thờ nhìn qua ô cửa từ trên tầng hai của quán cafe xuống lòng đường, thấy cái bóng nằm rạp trên chiếc xe phía bên kia dòng xe cộ đang vun vút thì bàn chân tôi đã chạy đến. Bờ vai anh rung nhẹ... tôi lặng lẽ ôm anh từ sau. Sáng bằng đôi mắt đỏ hoe đã quát tôi và bắt tôi về, một người như anh không xứng đáng để tôi làm thế, tôi chỉ im lặng xiết chặt anh hơn và lắc đầu cho đến khi anh gỡ tay tôi ra và rồ ga rời bỏ tôi trong một đêm thu vừa chớm...

27 tháng 8, 2013

Nhân cách này có chuyên chở nổi những tâm tình sâu lắng?



Hiếm khi nào tôi đọc một bài báo viết cho đúng về thực trạng nền âm nhạc trong nước mà cảm thấy tâm đắc như khi đọc bài phỏng vấn nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9. Một bài phỏng vấn gây lên làn sóng phản hồi dữ dội của người nghe nhạc lẫn người trong cuộc được nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 nhắc tới trong bài báo. Xưa nay người ta vẫn nói, sự thật thì mất lòng, cho nên Nguyễn Ánh 9 hẳn đã làm mất lòng rất nhiều người chỉ vì ông nói thật. 

Không nhắc tới việc ông khen ai hay chê ai, nhưng rõ ràng với những người có sự hiểu biết và cảm nhạc tốt thì thấy rằng điều ông nói hoàn toàn đúng, hoàn toàn dựa trên thực tế để nhận định. Đó là ý kiến cho một nền âm nhạc thực sự chứ không phải là ý kiến lăng xê cho một cá nhân nào mà ông phải nói khác đi suy nghĩ của mình cả.

Bản thân tôi ít khi nghe nhạc khi vui hay buồn, chỉ là lúc nào muốn nghe thì nghe chứ không nghe nhạc theo tâm trạng. Không biết về nhạc lý, không am hiểu về kỹ thuật thanh nhạc, nhưng tôi nghĩ mình thuộc vào loại có thể cảm nhạc và có tai nghe. Dù cái sự cảm nhạc và cái tai nghe của tôi cũng không giống số đông nghe nhạc khác đang ném đá ầm ầm vào vị nhạc sỹ đáng kính. 

25 tháng 8, 2013

Mùa trăng



Chiều hôm trước.
Đi lên tầng ba của nhà sách, nơi bán các đồ chơi dành cho thiếu nhi. Vòng hết một vòng rồi đứng tần ngần, rồi bước tới bước lui, vẫn không nhìn thấy món đồ nào như ý muốn. Đành lòng đi đến bên cô nhân viên mặc chiếc áo dài màu đỏ đun giống như tiếp viên hàng không khẽ hỏi: "Vẫn chưa có đồ chơi dành cho Trung thu hả em?". Cô bé lễ phép: "Bên em chưa có chị ạ".
Dọc đường cứ nghĩ thế quái nào năm nay người ta không bán đồ chơi cho trẻ em vào dịp Tết Trung thu nữa nhỉ. Vừa nghĩ vừa bước dọc phố, tẹo nữa thì đâm vào một anh chàng đẹp đến nỗi cứ nghĩ anh ta mang mặt nạ...

Ngày hôm sau.
Người lái xe cho xe đi vào nội thị thành phố Hải Phòng, nhắc anh ta cho xe chạy chậm thôi. Rồi thế là một tay tì lên cửa xe, đầu cứ nghẹo hết bên trái rồi sang phải. Lại nghĩ, sao ở đây cũng thế. Phố xá gì mà chả chỗ nào bán đèn lồng hay các đồ chơi cho Trung thu như mọi năm gì cả. Đang thắc mắc loạn hết trong đầu thì thấy một chị đi xe máy phóng vèo qua nhưng vẫn kịp nhìn thấy chất chồng hàng mã ở phía sau đủ màu xanh đỏ rực rỡ. Quay sang anh lái xe bảo. "Sao năm nay lạ thế nhỉ, sao người ta không bán đồ dành cho Tết Trung thu như mọi năm? Dọc đường chị chả thấy nhà nào treo đèn lồng hay cửa hiệu nào bán đồ chơi Tết Trung thu cả. Hay họ không cho nhập hàng Trung Quốc về nữa nên không có hàng bán? Nhưng mà chắc chắn họ phải có những mặt hàng khác nữa chứ, sắp rằm rồi còn gì".

24 tháng 8, 2013

Nhớ tình




Đêm có dài hơn nỗi nhớ không anh
Khi em tự ôm mình cuộn tròn trong miền thức
Mơ bên anh em gối đầu lên ngực
Hiền hoà trong một giấc ngủ ngoan

Mưa có dài hơn nỗi nhớ không anh
Khi em quờ tay ra chỉ ôm về trống rỗng
Triệu hạt mưa triệu cơn buồn ướt đẫm
Triệu vòng tay ôm ấp một bàn tay

Nắng có mênh mông hơn nỗi nhớ đầu ngày
Khi em tự xoay mình và hôn anh buổi sáng
Chạy theo ngày bao giấc mơ trải nắng
Mong thời gian mau đến lúc kề gần

Ngày nối ngày đêm cứ trải thênh thênh
Em vẫn cứ một mình chờ trong mùa mưa nắng
Đôi môi ngoan đôi tay cài xa vắng
 Mênh mông nào hơn nỗi nhớ không anh?

23 tháng 8, 2013

Mộng cầm




Cuộc đời như một giấc mộng.

Nhưng không.

Tất cả đều chỉ là mộng.

Mở mắt ra chỉ thấy tay tự ấp vào tay.

Phím trùng âm ngần ngại.

Buông...

Buông...

Buông!

Dở dang một khúc vũ buồn...

Khúc Vũ



Em
Cây đàn cổ rêu phong
Qua ngàn năm vẫn cong hình chữ S
Anh
Lùa tay so  nguyệt
Đan giọt rơi trên phím cầm

Một tiếng vang thinh không
Một nốt trầm khàn đục
Hoà vào màn vũ khúc
Tấu lên bản nhạc không mùa

Này đây phím hạc
Đây này song thưa
Tay đan bám vít đẩy đưa
Tay kề bên gối
Môi lùa trên môi

Này đây da gấm
Đây này trăng trôi
Run trong manh lụa xiết đời
Ngâm nga phiên khúc
Tình trôi theo tình...



21 tháng 8, 2013

Vũ khúc dang dở



"Điều chỉnh hành vi của bản thân".

Kan nhắc tôi như vậy.

Kan còn nói, nếu tôi làm việc gì thì hãy nghĩ cho bản thân mình trước.

"Nghĩ cho bản thân mình trước..."

Tôi nghĩ về nhiều thứ, nhận ra rất nhiều thứ. Không có gì chắc chắn ngoại trừ một số điều.

Và điều duy nhất tôi biết chắc chắn. Dẫu tôi đi bất kể đâu, chỉ cần nơi ấy có Kan. Tôi không bao giờ phải một mình. 

Và điều duy nhất tôi biết chắc chắn. Trong mỗi câu chuyện chúng tôi nói, luôn kết thúc bằng những tranh cãi, nhưng Kan không bao giờ làm tổn thương tôi.

19 tháng 8, 2013

Điệu đàn quyến rũ của tri âm



Cho đến tận lúc này, tức là gần một tháng, tôi mới đọc xong cuốn Đàn cổ cầm khoả thân của Sơn Táp. Không phải đó là một cuốn sách không hay, không hấp dẫn, mà chỉ bởi gần đây tôi không có hứng thú đặc biệt với một loại hình giải trí nào hết. Phim truyền hình không, sách không, âm nhạc không, xem phim không... Nhưng không phải là KHÔNG GÌ CẢ, mà chỉ là không thường xuyên như trước. Vì thỉnh thoảng, hiếm hoi, tôi xem một bộ phim trên kênh HBO, Cinemax, hay Star Movies. Và có lúc chỉ nghe duy nhất một bản nhạc, tới rạp xem đúng một bộ phim cho cả tháng. Sách mua về có lúc cầm lên đọc được vài trang rồi không tập trung được lại để đấy. Đó là những ngày lờ lững...

Tôi thích Sơn Táp (Shan Sa) ngay từ lần đầu tiên đọc cuốn Thiếu nữ đánh cờ vây của cô. Rất thích! Đến độ tôi còn mua tặng một số bạn bè thân thiết cuốn sách đó để có thể chia sẻ với họ. Và thậm chí tôi còn nói với một vài người bạn rằng, tôi, nếu là đạo diễn phim điện ảnh, tôi sẽ đưa Thiếu nữ đánh cờ vây lên màn bạc. Bởi nét dị thường, biến động, diễm lệ và rung động tới tận trang cuối cùng của cuốn sách ấy. Bạn tôi cười, cho rằng, chỉ có trái tim tràn cảm xúc yêu đương của tôi mới có thể cảm nhận được hết giá trị của tác phẩm như thế.

Tuy nhiên đến Đàn cổ cầm khoả thân, xui xẻo là nó đến tay tôi vào thời điểm tôi chả có hứng thú gì lắm dù ngay đêm đầu tiên mang về tôi đã đọc hết đến trang 154  trong tổng số 384 trang sách bởi rằng nó rất cuốn hút. Nhưng những ngày lờ lững sau đó tôi đã quên luôn rằng có một Đàn cổ cầm khoả thân đang chờ mình, muốn mình khám phá.

18 tháng 8, 2013

Mưa ngàn trùng


Mưa giăng kín trời phương Bắc
Ve sầu ngừng khóc bi ai
Đôi ba chim sẻ trĩu cánh
Rẩy run ngay phía hiên ngoài

Phố trần truồng phơi nóc trắng
Tay ve vuốt cánh me già
Mưa làm tình con phố vắng
Gió về buồn khóc oa oa

Cây bàng khoả thân xanh ngái
Đìu hiu con nhện giăng mùng
Ướt nhèm một đời con gái
Tơ trùng những giọt rưng rưng

Cửa sổ nhà ai vừa mở
Xuân xanh ngắm gốc me già
Thơ tình trong tay vừa gấp
Viết đề gửi tặng người xa...

16/06/2013 

17 tháng 8, 2013

Vé một chiều




Em sẽ đến bên anh ngay thôi
Đến một mình chẳng mang theo gì hết
Thành phố lạ em chưa từng quen biết
Chàng trai
Anh có đón em không?

Họ đặt cho em vé khứ hồi
Họ đưa em đi rồi mang em trở lại
Đường một chiều chưa khi nào dành cho em thì phải
Hay anh mua đi vé một chiều? :)

Em chỉ đùa thôi chàng thân yêu
Là khứ hồi hay một chiều cũng thế
Ta bên nhau từ lâu rồi có lẽ
Có cần chi một tấm vé nào đâu

15 tháng 8, 2013

Hôn tay mình hay hôn lên môi anh...




Chợt thấy đôi khi lòng là quán
Trống tênh dăm ghế bụi mốc cời
Chờ nhau
Bếp đã thành tro nguội
Tay cũng đành
Mười ngón phai phôi

Chợt thấy đôi khi lòng là sóng
Cuốn tim bay theo bước chân người
Ngã bảy ngã ba
Tình mất bóng
Ngậm riêng mình nửa mảnh
Trăng phai

Chợt thấy đôi khi đời quá mệt
Ta rủ ta lên núi rong chơi
Cám ơn em
Đóa quỳ độ lượng
Đã hồn nhiên
Mở cửa đất trời...

14 tháng 8, 2013

Quá sức



Nghĩ đi nghĩ lại, dù con chưa bao giờ học chuyên toán, nhưng môn toán lại là môn gây cho con nhiều hứng thú nhất. 

Nhớ hồi bé, lúc mới học cộng trừ nhân chia, bố hỏi: cái mặt bàn này có mấy góc? Con đưa mắt nhìn mặt bàn và trả lời: bốn góc. Bố hỏi: bố chặt đi một góc, hỏi còn mấy góc? Con không thèm nhìn mặt bàn, nhanh nhảu trả lời: còn 3 góc. Bố bảo: con nhìn xem, bố chặt như thế này cơ mà. Lúc đấy con mới nhìn.

Con cũng thích trò xếp que tăm hoặc que diêm của bố. Nó khiến con khó chịu, đôi khi ức không chịu được đó là lúc anh Tim nghĩ ra cách xếp trước con. Nên với một bài toán que tăm của bố, con vừa nghĩ cách giải, vừa sợ anh Tim giải được trước.

Thế là con vừa phải nhìn mấy cái que tăm, vừa nhìn mặt anh Tim. Kể cũng buồn cười nhỉ. Sau này, bố còn mua cho hai anh em một cái Rubíc, tranh nhau xoay. Con chẳng thể nào mà xoay được thành sáu mặt, và con chẳng thể nào nhớ được các bước xoay của con. Con cứ ngồi hàng giờ và xoay ngang xoay dọc, ù hết cả đầu. Cho đến một hôm, anh Tim xoay được 6 mặt, con cứ nghi hoặc hỏi anh: Anh xoay được thật hay là anh tháo ra lắp vào thế?

13 tháng 8, 2013

Hoàn nguyên về bản thảo



Anh tôi gọi điện, hỏi: "Thằng Phượng Hoàng nó trả tiền chưa?''. 

Tôi trả lời: "Vẫn chưa". 

Thực ra thì tôi phải trả lời là: "Phía bên ấy chưa anh ạ". Và đáng ra anh tôi phải hỏi là "Bên Phượng Hoàng trả tiền chưa?". Dù là Phượng Hoàng chỉ là tên của dự án, không phải tên của khách hàng chủ đầu tư, cũng không phải là tên của Giám đốc công ty đó. Nhưng anh luôn hỏi một cách ngắn gọn như thế và tôi cũng trả lời theo đúng yêu cầu câu hỏi. Nhưng sau đó tôi nghĩ thế nào lại nói thêm: "Họ lại hứa cuối tháng Tám sẽ thanh toán". Sau đó tôi nghe được tiếng "Ừ" của anh. Tôi đang định cúp máy thì anh nói thêm: "Cố gắng nhé!".

Thực ra tôi đã rất cố gắng rồi, cố gắng bằng nhiều cách, cho nhiều thứ... Sau đó anh nói thêm: "Có thể xuất hoá đơn đầu ra được không?" - Tôi mệt mỏi: "Có thể, nhưng em sẽ phải thông báo mở lại MST". "Vậy à, bên anh có công trình nhỏ thôi, định thanh toán qua công ty cô". "Như thế rất phiền phức, hay anh xem công ty khác đi". Anh lại "Ừ" rồi cúp máy.

Thiêng liêng



Hồi cô độ 6 – 7 tuổi gì đó, khi mẹ đi chợ, cô bảo: Mẹ mua cho con một quả na nhé. Hình như hôm đó ở trường, cô được dạy một bài thơ gì đó về mùa thu thì phải. Lúc cô đang chơi ở cầu thang, thì mẹ đi chợ về. Hôm đó trời mưa, cô đang nhảy nhót với mấy bạn hàng xóm, quên mất cả lời vòi vĩnh lúc mẹ đi. Cô nhớ, lúc đấy mẹ mặc áo mưa, mẹ dừng lại ở bậc thang, lấy từ túi ra một quả na và đưa nó cho cô. Cô vui mừng vô cùng, nỗi vui mừng đơn giản là được mẹ cho một quả na thôi. Bây giờ, sau bao năm, cô vẫn nhớ hình ảnh của mẹ cô lúc đó. Cô nghĩ, mẹ cũng chẳng nhớ đâu. Chỉ có cô là nhớ. Điều đó giờ lại như một niềm hạnh phúc, cô cứ khư khư giữ nó cho riêng mình.

Năm cô học lớp 10, bố đi công tác về, mua cho cô 2 cái vòng đeo tay và một cái trâm. Em cô lỡ tay, đánh vỡ cái vòng đá xanh. Cô đeo cái vòng mã não màu nâu bé xíu vào cổ tay trái từ dạo đó. Sau này, có một người bạn thân tặng cô một cái vòng mã não khác. Cô tháo cái vòng của bố mua cho mình ra, và đeo cái vòng mới vào. Một hôm, trời mưa rả rích. Ngồi trong phòng ký túc xá, cô thấy nhớ nhà, rồi tự nhiên cô giật mình hốt hoảng. Nghĩ tự nhiên mình không đeo cái vòng bố mua cho nữa, thì có sao không nhỉ, bố có thể sẽ bị thế nào đó. Thế là cô lôi cái vòng của bố ra, cất cái vòng mới đi, và lại đeo cái vòng bé xíu vào cổ tay trái. Sau này, khi người bạn thân xa cô, có lúc cô đã bật cười và nghĩ, có lẽ cũng vì cô đã không đeo cái vòng của người bạn đó tặng một cách thường xuyên… Giờ cả cái vòng của bố cô cũng không đeo nữa, vì nó bé quá. Nhưng cô cũng giữ nó khư khư cho riêng mình, như một niềm hạnh phúc. Nó là của riêng cô.

11 tháng 8, 2013

Hàng xóm hiệu @



Khoảng 4 tuổi, ăn mặc cực kỳ sành điệu. Trước lúc tắm hoặc đi chơi sẽ tự chọn quần áo. Áo vàng đi với quần vàng, bốt thì màu vàng đậm. Nếu mặc áo đen, sẽ chơi váy đỏ, chân đi hài nhung đen có đính kim cương giả óng ánh. Tuy nhiên, cũng có hôm xuềnh xoàng, vận áo hai dây, một dây bị rơi ra khỏi vai, tóc tai bù xù, mặt ngái ngủ sang kêu cửa nhà cô. Tình hình văn hóa xã hội cũng cập nhật liên tục, lúc đi xem phim, lúc đi xem xiếc, lúc đi thang máy trong siêu thị, điều khiển con chuột máy tính như chuyên gia, bấm điện thoại nhắn tin hàng loạt không cần biết đối tượng nhận là ai…

Cô ở nhà một mình, cháu đứng ngoài, không cần bấm chuông hay gõ cửa, chỉ cần kêu to: Cô ơi! Cô mở cửa, nhìn thấy cháu xinh quá, bảo: Cháu có váy mới à? Cháu đi vào, bảo: Ở nhà, cháu còn nhiều váy đẹp nữa. Rồi cô cháu mình đối thoại: Cô ơi, Chú Cass đâu? Chú Cass đi chơi với Cô Lolita. Thế Cô Lolita đâu? Cô Lolita đi chơi với chú Cass. Cô Lolita và Chú Cass đi chơi ở đâu, cô? Cô chú ấy đi xem phim. Xem phim ở đâu? Xem phim ở rạp Phương Nam. Rạp Phương Nam ở đâu? Rạp Phương Nam ở phố Bạch Đằng. Phố Bạch Đằng ở đâu? Phố Bạch Đằng có rạp Phương Nam. Đến lúc cô bắt đầu thấy mình đủ tư cách nhập viện tâm thần với kiểu no-ending discusssion này thì cháu bảo: cô mở trái tim cho cháu câu cái. Thế là cô mở máy tính, trò Thần Ái Tình, cho cháu tung hoành vậy.

9 tháng 8, 2013

Và ta biết...



Bực với mình nên gọi là bực mình, chứ chẳng bực ai cả.

Tự nhiên, ngồi buồn, nghĩ thế này, nếu mà cho mình một điều ước, cho những điều vớ vẩn của mình, thì mình ước gì nhỉ. Cho những điều vớ vẩn của mình ấy, chứ không phải cho những cái khác. Chứ không thì đến 1000 điều ước, mình ước cả ngày không hết, cho bố khỏe mẹ khỏe, cho anh chị vui, em khỏe, rồi đầy thứ trên trời dưới bể chỉ toàn vui với khỏe ấy… Mà cũng chỉ một điều thôi, chứ chỉ cần hơn một, mình lại ước ít nhất một điều là lung tung mất…

Vậy mà giờ đây, mình nghĩ mãi. Chẳng biết ước cái gì.

Ước một công việc khác hay hơn? Cũng chẳng muốn. Nếu mình thích tìm, thì mình sẽ đi tìm, mà tìm rồi sẽ có, từ trước đến nay vẫn vậy mà. Vậy thì ước làm gì?

Hay ước mình có thật nhiều tiền, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, thích đánh rơi thì đánh rơi, đánh rơi mà chẳng thấy tiếc hùi hụi ấy (chứ tiếc thì phải tiếc chứ nhỉ). Có thích hơn bây giờ không? Nhưng mình như thế này, có phải vì tiền đâu.

Thư gửi mẹ



Một lá thư cũ viết cho mẹ vào mùa Vu Lan mấy năm trước. Giờ đây, dường như mọi thứ đối với con chưa thay đổi nhiều. Hình như con đã làm sai ở đâu rồi phải không mẹ? Con đã làm tất cả những gì con muốn và con cần. Nhưng mọi thứ, mọi thứ... vẫn nguyên như cũ, nằm yên như cũ, con có nên đánh thức chúng dậy không? Tại sao ai cũng muốn con cười trong khi con chỉ muốn khóc thôi... Làm sao con có thể nói ra tất cả một lần rồi nhấn chìm và buông xuôi tất cả rồi bắt đầu lại từ đầu bằng một ngã rẽ khác trên môt con đường khác? Một con đường mà chả ai muốn đến cả, vì họ sợ hãi...
Không thể đúng không mẹ? Hiểu rồi thì sao? Biết rồi thì sao? Con sẽ vẫn bay bằng đôi cánh của mình thôi mà, vậy nên, sao có thể cất gánh nặng của mình trên vai người khác được. Cho nên thay vì vậy con lại tiếp tục bay thôi, tiếp tục kiên cường để thắng lại thứ đang ngày ngày chống lại con ngay cả trong giấc ngủ thôi mẹ ạ.
Mẹ, xin mẹ đừng khóc. Lá thư này chỉ là những điều rất cũ thôi mẹ à. Chỉ có tình yêu dành cho mẹ thì luôn luôn là mãi mãi. Mẹ đừng cười con khi con lại đặt hai từ "luôn luôn" và "mãi mãi" cạnh nhau thế kia nhé. Bởi đó là điều chắc chắn mà.
Mẹ à, "ngày mai sẽ có gió của ngày mai". Con tin vậy đấy.
À, lại nói về niềm tin. Có một chút thay đổi với con về niềm tin mẹ ạ. Cho nên nhất định con sẽ thắng. Hãy yên lòng mẹ nhé!
Con yêu mẹ!


Mẹ!

Tâm con giờ đang động lắm, và con biết tâm con bình an thì con mới hết u buồn. Mẹ hiểu con gái mẹ đúng không? Dù từ khi con lớn lên tới nay mẹ chưa bao giờ thấy con một lần tâm sự cùng mẹ những riêng tư thầm kín. Con giấu nỗi buồn vào trong mắt, trong tiếng cười nhưng con tin là mẹ cảm nhận được tất cả. Mỗi lần về nhà con gối đầu lên mẹ, im lặng để nghe tiếng mẹ thở dài rồi xoa lên đầu con, bới bới những lọn tóc như khi con còn nhỏ, rồi mẹ xoa lên lưng con cho đến khi con ngủ mà không cất lời ru như khi xưa lúc con thơ dại. Nhưng con vẫn nghe thấy tiếng lòng mẹ đầy yêu thương và xót xa cho con gái. Chỉ lúc thế thôi là con cảm nhận được cả hai mẹ con đang thấu hiểu nỗi buồn trong con đang vỡ ra và cần mẹ vỗ về. Còn những lúc khác mẹ vẫn luôn tự hào về con gái với hàng xóm láng giềng, với họ hàng thân thích... Dù gì nhìn lại trong họ hàng, làng xóm làm gì có gia đình nào con cái đều trưởng thành được như vậy.

8 tháng 8, 2013

Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi



Chuyện là vào buổi sáng, tôi đang mắt nhắm mắt mở thì đại ca bố gọi điện. Sau một vài thông tin có tính chất thăm hỏi và chào hỏi, thì đại ca thông báo rằng đại ca vừa đi mua thêm ít café để tối thức xem bóng đá. Tôi mới nhớ ra là tối nay khai mạc Euro 2008, mà tôi thì chẳng có mảy may động tĩnh quan tâm gì…

Thực ra thì chuyện tôi thờ ơ, ơ hờ với bóng đá cũng đã bắt đầu xảy ra cách đây 4 năm rồi. Nhưng đến giờ thì tình yêu của tôi dành cho nó chắc là chết hẳn.

Tôi vẫn nhớ người yêu đầu tiên của tôi là Gulít. Mà chắc cũng là người mà tôi yêu nhất. Tôi từng có đầy ảnh, đầy bài báo, liên quan đến bóng đá và không phải bóng đá. Miễn là có dính đến 2 chữ Gulít, hay cái đầu bù xù của anh ấy. Thậm chí, có cái ảnh to đùng của Van Basten, thêm mỗi tý mặt của Gulít thôi vì bài báo đó nói về Van Basten, tôi cũng cắt phéng từ tờ báo và cất riêng ra. Thế mới biết, việc mình nhìn ra cái gì không phải là nó to hay nó rõ, mà đơn giản là vì mình muốn nhìn nó mà thôi.

Thế nhưng, khổ thân cho Gulít. Vì tôi thích anh ấy nhất, nên tôi cũng rất điên với anh ấy. Năm đó, thực ra tôi chẳng nhớ rõ là năm nào, sau một thời gian hồi hộp chờ đợi cái tính hâm hâm của anh ấy (hình như đa số người nổi tiếng đều hâm và nữa, là tôi vẫn biết tính xấu của anh ấy, nhưng mà vẫn không ngừng thích anh ấy được). Đó rõ là tình yêu đích thực còn gì. Lúc thì anh ấy bảo “có”, lúc thì anh ấy bảo “không”. Và cuối cùng thì anh ấy không chịu tham gia vào đội tuyển quốc gia của Hà Lan vào giải đó nữa. Vậy là thôi.

Dự cảm




Chắc chắn em sẽ chết trong một đêm mưa
Trong giấc ngủ em sửa soạn cho mình một con đường trước mắt
Chẳng cái ngoảnh đầu nào còn níu được em cho chặt
Hãy mỉm cười nhé anh

Trong cái vẫy tay cuối cùng ấy
Trong ánh nhìn cuối cùng ấy
Trong bước chân ngập ngừng ấy
Em yêu anh là thật
Như sương sáng nay còn ngậm ánh bình minh
Hãy mỉm cười nhé anh

Anh có biết nụ cười anh rất đẹp không
Dù khi nào nó cũng rất buồn
Nhưng khoảnh khắc khi em quay lưng dẫu lệ có tuôn
Xin anh hãy cứ mỉm cười
Chỉ cần thế thôi
Anh đừng giang tay ra nữa...

7 tháng 8, 2013

Viết tiếp về duyên phận


"Đó là người thế nào?" - An Vũ hỏi khi chúng tôi đang từ từ rời khỏi Flow me bằng chiếc xe của cậu ấy. Tôi vẫn mải nhìn những ánh đèn màu đang bị kéo về phía sau, thực ra là không nhìn gì cả, chỉ là không muốn nhìn sang phía cậu ấy hay nhìn về phía trước mà thôi.
"Bình thường" - Tôi đáp- "Cũng không có gì nổi bật lắm, chỉ là bình thường thôi".
"Nhưng Vũ nghĩ anh ta rất đặc biệt, cậu không muốn nói gì à?" - An Vũ một tay đặt lên cửa xe phía bên kia đỡ lấy đầu, tay kia vẫn đặt lên tay lái, mắt nhìn về phía trước, đăm chiêu.
"Không. Cậu hạ kính xuống đi!"

Gió thổi thật mạnh. An Vũ cho xe chạy chậm lại, tóc tôi xổ tung, loà xoà trước mặt rồi cuốn vào cổ. Tôi mở chiếc ví cầm tay, định lấy dây buộc tóc, nhưng khi lấy chiếc dây màu đen mềm mại kia ra thì trông thấy chiếc quạt giấy nằm ngay ngắn dưới đáy, tĩnh lặng.
"Có chuyện gì sao?"
"Không."

Gió làm tóc vờn trên mặt, giờ nó đã rất dài, đã quá hẳn bờ vai chạm tới ngang lưng. Bỗng dưng tôi mỉm cười, nhớ tới lần cứ vặn vẹo anh thích tóc dài hay ngắn. Hễ anh bảo thích tóc dài thì tôi lại nói mình thích tóc ngắn để rồi anh lại bảo anh cũng thích tóc ngắn, cứ thế cho đến khi tôi kêu anh là "ba phải" để anh đã bật cười và nói ai bảo tôi cứ tráo trở làm anh không biết đường nào mà lần.

6 tháng 8, 2013

Hễ sướng thì hét lên



Đừng vội dè bửu, người há miệng kinh ngạc, cũng đừng vội suy nghĩ lệch lạc. Đây vốn chỉ là câu cách ngôn của nhà văn nữ Trung Quốc có tên Trì Lợi đặt tên cho tác phẩm của mình. Một tác phẩm mang hơi hướng của dòng văn hiện thực phê phán tồn tại trong “AQ chính truyện” từ thế kỷ trước, hay như giọng văn chua chát, gay gắt trong “Thời xa vắng” của Lê Lựu!

Nói như thế để bạn thấy cái tiêu đề này nó không hề thô tục, không hề phô hay cố tình gây sốc. Dưới xã hội mà con người ta ngày càng sống thực dụng hơn, giả dối hơn thì cái sự kìm nén cảm xúc, kìm nén ham muốn, kìm nén nỗi bất mãn, nỗi nhục để bằng mọi cách để đạt được mục đích của mình. Mục đích ở đây có thể là tiền tài, địa vị, cũng có thể là chỉ là một sự thắng thua hơn thiệt trong một trò chơi mà cuộc sống bày ra: Một tấn trò đời ...

Biện Dung Đại đại diện cho tầng lớp công nhân lao động được cha rèn rũa thấm đẫm tư tưởng Nho giáo. Người cha ngấm ngầm đố kỵ với người thành thị, nỗi bất mãn tột độ cũng chỉ dừng ở mức âm thầm nhổ nước bọt vào phần cơm của đồng nghiệp mỗi lần ông ta bưng bê phần cơm cho họ! Người cha nhào nặn con như một thứ bột theo hình dung của ông về một khuôn mẫu lý tưởng. Biện Dung Đại trở thành người đàn ông tốt, tốt tới mức trong khi mọi người lo thu vén trục lợi cá nhân thì anh ta lao tâm khổ tứ sẵn sàng cống hiến cho xã hội. Ngay cả gia đình mẹ vợ cũng tận dụng anh ta, bắt chẹt thao túng anh ta trong khi anh ta chấp nhận làm việc như một quán tính, không có bất cứ sự hồ nghi nào. Nhưng cho đến cuối cùng, đột nhiên cơ quan giải thể, anh ta bị thất nghiệp, những trò giấu mặt của anh ta bị bại lộ, hình mẫu về tấm gương có nhiều sáng kiến, biết kiểm soát mình sụp đổ... Nói như Khánh Phương trong một bài giới thiệu tác phẩm đã gọi đó là “Thứ lòng tốt lỗi thời”. Lầm lũi sống, lầm lũi gánh chịu trách nhiệm, anh ta không có một sự phản kháng nào, không có một bản lĩnh nào để lựa chọn một cuộc sống khác để rồi chính anh ta tự giết chết cuộc sống thật, cảm xúc thật của chính mình.

Xúc cảm

Sông Sài Gòn - Ảnh Kevin


Người ta dùng các giác quan để cảm nhận thế giới, nói cách khác, thực tại được ghi nhận bởi thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác và xúc giác. Từ đấy, những gì ấn tượng được cất trữ để rồi một ngày nào đó chúng trở thành đồ cổ, thành kỷ niệm.

Có kỷ niệm thì mãnh liệt, dai dẳng bám lấy người ta, không chịu ngủ yên. Có kỷ niệm thì thiêm thiếp, cần một sự khơi gợi vô tình hay hữu ý mới tỉnh dậy. Vậy kỷ niệm được đánh thức bằng cách nào? Bằng chính cách mà nó được tạo ra.

Dễ dàng để lấy ví dụ nhất là thị giác. Tấm hình cũ khi mang ra xem sẽ nhắc người ta nhớ đến một khoảnh khắc xa xưa. Từ khoảnh khắc ấy, từ những khuôn mặt thân quen, từ ánh mắt và nụ cười ở trong đó, một miền ký ức hiện về. Này đây cây cầu nhỏ, gió se lạnh, vòng tay ấm, ánh mắt khẽ chạm nhau dịu dàng... Đêm cứ thế mà dài như định mệnh... Để rồi sau đó trong đám đông ta lại nhói lòng khi bắt gặp dáng hình quen thuộc, dù biết họ chẳng thể ở đây... rồi nhận ra đó là nhung nhớ.

Miền Bắc, trưa mùa hè mẹ nấu canh rau muống với sấu. Để rồi khi đến một thành phố lạ lưỡi bắt gặp cái vị chua chua, man mát, cái nắng quê hương đổ lửa ở trong lòng. Hay khi trong bữa ăn nhìn thấy món người đó thích, cứ tần ngần không nỡ ăn, dặn mình cứ nín nhịn để chờ ngày được ăn cùng họ món đó, vị chắc hẳn sẽ rất khác mọi ngày... như là sự chờ đợi.

3 tháng 8, 2013

Dị mộng



Tôi nằm im nghe bão. Là nghe bão bởi xung quanh chả còn tiếng gì khác ngoài tiếng bão hết. Cả khu khám chữa bệnh tự nguyện của bệnh viện hôm nay yên ắng khác thường, tuyệt chẳng bóng người qua lại trừ người bác sỹ trẻ trực khám cứ đến giờ thì lại xuất hiện với chiếc xe đầy các dụng cụ y tế cùng thuốc men loẹt quẹt bước vào phòng để tiêm và phát thuốc cho bệnh nhân. 

Mưa và gió lớn đến từ đêm qua, tiếp tục tăng lên và ồ ạt vào sáng nay, khung cửa sổ nơi tôi nằm đã nhuốm màu xám xẫm. Tôi không thể nhìn thấy bầu trời bởi cả một vòm cây rộng lớn che kín hết không gian nơi khung cửa ấy. Chỉ thấy cảm giác buồn, mênh mông là buồn...

Mấy ngày này trong viện tôi luôn nằm mơ thấy cái chết. Đêm hôm trước tôi mơ thấy mình chết hai lần. Lần đầu tiên là bị xe ô tô cán phải. Cái chết đến nhẹ nhàng không đau đớn như tôi tưởng. Tôi chỉ thấy mình bị hất tung lên, nhẹ bẫng rồi tan trong gió. Khi phiêu du, tôi nghĩ hoá ra cái chết chỉ đơn giản là vậy.

Rồi tôi tiếp tục mơ mình lửng lơ, sau đó dừng trước một ngôi nhà năm gian, phía trước có một giàn thiên lý, ở bên dưới mái hiên và giàn thiên lý ấy tôi thấy những cô dì chú bác là họ hàng của mình đang ngồi xung quanh một chiếc bàn bằng gỗ dài, họ ăn mặc những bộ quần áo kỳ lạ, khăn xếp, áo tứ thân, dây xanh đỏ buộc ngang bụng. Trông thấy tôi, một người đứng dậy kéo tôi vào rồi họ túm chặt tôi lại, dán lên đầu tôi một thứ bùa chú viết lên giấy rồi quấn chặt lại như người ta vấn khăn tang. Hành động này giống hệt như người sửa xe đã làm thế với tôi trước khi tôi xảy ra tai nạn. Và bây giờ bà cô của tôi đang lầm rầm rồi nói lại câu cũng giống hệt như người thợ sửa xe của tôi nói, rằng tôi chỉ còn 6 giờ đồng hồ nữa thôi, chỉ còn sáu giờ nữa là tôi đã hết hạn sống ở dương gian, nghĩa là tôi đã tận số rồi, nếu không buộc bùa này lên đầu tôi sẽ chết. Tôi bảo tôi đã chết rồi còn gì, có người cũng đã dán thứ bùa này lên đầu tôi rồi nhưng tôi vẫn cứ chết đó thôi. Sau đó thì mặc họ túm chặt, tôi cứ vùng vẫy, vùng vẫy giật thứ bùa ngải trên đầu ném đi và nghĩ tới 6 giờ nữa mình sẽ chết rồi bừng tỉnh.

1 tháng 8, 2013

Trăng chiều



Tiếng chuông lặng dần, trái tim chợt buồn
Mùi hoa sữa trong sương...

Những vần thơ và giai điệu đẹp đến lạnh người.

Trong một bài phỏng vấn, nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc đã tiết lộ rằng ông sáng tác "Trăng chiều" để tặng ca sĩ Ái Vân - mối tình đơn phương thuở học trò của ông.

Có ai đó nói rằng yêu đơn phương là tình yêu đích thực, mình cũng đồng ý như vậy. Dĩ nhiên, yêu mà không được đáp lại thì cũng hơi bị ấm ức, mệt mỏi và có thể là khổ đau nữa.

Cũng trong bài trên, Đặng Hữu Phúc còn nhắc đến những năm 1980 nghèo. Cái thời bao cấp, nhiều người nghèo, nghệ sĩ có lẽ thuộc dạng "đói" nhất.

Nhưng nếu không như vậy, tức là đau khổ, nghèo đói, thì làm sao có một "Trăng chiều" hay đến thế? Có bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật đi sâu, đi xa vào lòng người mà lại được nghệ sĩ sáng tạo trong hoàn cảnh đủ đầy, viên mãn?