16 tháng 7, 2013

Phiền muộn



Có một chuyện nhỏ, thành ra lại lớn. Có những chuyện lớn nhưng rồi lại thành chuyện nhỏ. Nhưng dù lớn hay nhỏ cũng khiến tôi cảm thấy phiền muộn. 

Viết blog là cách tôi ghi lại cảm xúc mỗi ngày, có thể là cảm xúc sâu cũng có thể chỉ là cảm xúc man mác, nhưng tựu trung lại vẫn là suy nghĩ trước một số vấn đề của riêng cá nhân mình. Ngoài blog tôi còn có facebook. Không như blog, Fb thỉnh thoảng tôi mới ghé vào, ở đó phần lớn là bạn học phổ thông, đại học và bạn cùng cơ quan cho nên tôi ít khi thể hiện gì, với tôi Fb vốn là nơi ồn ã, không phải là nơi để cảm xúc sâu lắng.

Tôi hay post hình cá nhân lên Fb, có hình cũ, có hình mới, nhưng phần lớn là hình cũ. Những ngày tháng tươi đẹp, vui vẻ và hạnh phúc được lưu giữ lại. Rồi một số bạn blog tìm được Fb của tôi, tôi thấy vui vì điều đó, thật sự yêu mến nhau tìm tới nhau đương nhiên đó là một hạnh phúc rồi. Nhưng điều tôi không hề thích là một số người mang chuyện ở blog tôi sang đó nói, đó là những điều chả liên quan gì. Thậm chí có lúc thấy tôi đăng một tấm hình cười vui vẻ (mà hình nào tôi chẳng cười), bạn nhìn thấy đùa là trông tôi vẫn ổn, đâu có ốm đau gì đâu, và bạn nhắc tôi nên làm cái hình vui vẻ như vậy để động viên người đang đau hơn tôi kia kìa??? Nực cười thay, họ dạy tôi cách quan tâm ư? dạy tôi cách yêu thương và chia sẻ ư? Tôi hiểu họ muốn ám chỉ điều gì, nhưng xin lỗi, Fb của tôi không phải là nơi để bạn có thể nói điều gì tuỳ ý. Hơn nữa tôi nói, người đó đau thế nào liệu tôi không biết sao? Trong khi, đó chỉ là tấm hình cũ, rất cũ. Tôi không hiểu bạn muốn nói điều gì? Sự tọc mạch hay quan tâm vô duyên khiến tôi thấy phiền lòng.

Thực sự, ngoài một số bạn thích đọc những suy tư của tôi, cũng môt số (rất nhỏ) đang đọc tôi chỉ vì tò mò. Bởi sự suy đoán liên tưởng tới một mối quan hệ đó nào mà họ cho rằng "trên mức bè bạn" với một đối tượng mà họ cho rằng như thế và họ theo dõi các bài viết của tôi chỉ vì muốn xem diễn biến của mối quan hệ này. Được thôi, cứ tò mò, tôi tôn trọng sự tìm hiểu và tò mò ấy, nhưng trên hết hãy biết tôn trọng tôi và tôn trọng những gì tôi đã dành cho họ. Tôi sẽ không hề buồn nếu những người đó không vào blog của tôi nữa, cho nên không cần phải đọc tuyên ngôn với tôi hay với mọi người, phiền phức đó xem như đã đủ.

Chơi blog hơn ba năm, dù tôi không giao thiệp với mọi người nhiều, nhưng tôi biết khá nhiều về các bạn blog, kể cả những người tôi chưa từng ghé vào blog của họ. Nhưng tôn trọng nhau đó là một điều nên và cần để có một sân chơi không vướng những thị phi và tránh những phiền muộn. Bởi khi bạn bắn một mũi tên đi vào ai đó, chắc chắn bạn sẽ nhận được một mũi tên bắn trở lại.

Cuối cùng, một mối quan hệ không phải là nắm tay khi hiểu nhau mà ngay cả khi có những vấn đề hiểu lầm chúng ta vẫn không buông nhau ra.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét