25 tháng 7, 2013

Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa

Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa
Chỉ một vùng nỗi nhớ, ùa trên phố rất vội


Mùa này thành phố nơi em đang đón những trận mưa cuối hạ. Những cơn mưa sầm sập đổ xuống những mái nhà mỗi đêm như thác lũ, rồi lại rả rích dầm dề suốt cả ngày. Đã không còn những cơn mưa ào xuống lại tạnh ngay nữa, mưa gió cũng có lúc giở quẻ, chả cần nghĩ  ngợi đến sự sốt ruột của người khác, cứ tráo trở trêu ngươi một cách dai dẳng và lì lợm.

Sau mưa bao cũng là không khí mát mẻ, cây cối được gột rửa sạch sẽ khoe một màu xanh mươn mướt, gió bắt đầu đưa nhẹ ươn ướt, cảm giác an lành, thanh nhẹ như tiết trời thu vậy. Nhưng dù thế nào ở thành phố này cũng không có gió thốc thổi làm bay những chiếc lá vàng trên phố như mùa thu Hà Nội. Cái khung cảnh lá vàng xào xạc cuốn chân người vấn vít ấy em chỉ được thấy một lần khi chúng ta ngồi cafe sau bữa sáng. Hôm đó em nói gì nhỉ, em bảo là sẽ đưa bố mẹ lên đây vào mùa thu đúng không? Bởi bố vẫn luôn nói với mẹ, ông sẽ dẫn mẹ đến Hà Nội chỉ để dạo chơi và thăm thú cảnh quan thôi, nhất là đến ngôi trường bố đã từng bỏ dở (Trường Nguyễn Ái Quốc - Học viện chính trị-hành chính quốc gia bây giờ). Với ông, ngôi trường đó như một kỷ niệm đẹp cho tới cuối cùng, dù ông đã không hoàn tất nó bởi nghĩ tới vợ con vất vả nơi quê nhà.

Khi đó em đã hình dung cảnh bố đưa mẹ dạo bước trên từng con phố, đứng trước từng địa danh để kể cho mẹ những chuyện liên quan, ví như đây được gọi là gì, nó ra đời bao lâu, người ta đang sử dụng nó làm gì, ai là người quản lý nó... Có thể mẹ sẽ chẳng quan tâm tới những điều bố nói đâu, nhưng mẹ sẽ vẫn rất chăm chú lắng nghe, vẫn không bao giờ chen ngang như trước nay vẫn thế. Rồi thế nào bố cũng đưa mẹ ra Bờ Hồ, rồi hai người ngồi lên ghế đá, bố sẽ vẫn tiếp tục câu chuyện của mình với những gì ông biết, có thể mẹ lặng yên nhắm mắt, cố gắng nghe câu chuyện trong tiếng lá reo. Mẹ chưa khi nào và không bao giờ thích đến những nơi ồn ã, nhưng ở đây hẳn bà sẽ thấy an lành...

Cùng với ước muốn đó, ký ức cũ lại rưng rưng trong muôn vàn giọt lệ khẽ dâng trào...

Con phố của em giờ cũ kỹ quá. Những nóc nhà, những cửa hiệu, những hàng cây, những quán cóc... kể cả những dòng người đang lầm lũi đi dưới mưa kia cũng mang một dáng vẻ cũ kỹ. Em nhớ nhung cảm giác thức giấc ở một nơi xa lạ, tấm lòng tươi mới tràn ngập những dự định khám phá đầy háo hức. Em ước ao mỗi buổi sáng  thức dậy sẽ có một điều gì đó mới mẻ hơn, rạng rỡ hơn cho những ngày xám.

Sông Sài Gòn - Ảnh Kevin

 Bữa trước em ngồi bên bờ biển, cảm giác đã không còn như lúc trước nữa. Gió rít bên tai buốt lạnh. Em bồi hồi thấp thỏm chờ đợi một điều rất xưa cũ. Mà không, em vẫn chờ đợi thấp thỏm như thế mỗi lần ghé qua đây. Chờ đợi một người hát rong xa lạ, cái con người thấp bé với chất giọng đặc sệt J. Nguyễn ấy, không biết bây giờ cậu ta ở đâu. Có bình an không? Lần cuối chúng ta gặp cậu ấy, cậu ấy rất gầy, rất ốm, sau đó thì không thấy đâu nữa. Em thực sự nuối tiếc, một sự nuối tiếc mơ hồ cho một giọng ca đẹp và tràn đầy tự tin như thế. Mà, cậu ta cũng kiếm được khá nhiều tiền từ anh đấy nhỉ? Lần nào anh cũng bo cho cậu ta gấp mấy người khác mà :).

Đáng ra em nên ghi lại cái khoảnh khắc cả anh và cậu ta cùng hát một bài hát một bài hát khá nổi tiếng của J. Nguyễn ngay trên bờ biển nơi thành phố. Cái khoảnh khắc đó rất đẹp, anh chắc không để ý đâu. Bởi anh chưa khi nào tỏ ra coi thường hay phân biệt với những người lao động nghèo khổ cả, cái khoảnh khắc ấy hẳn đã khiến rất nhiều người mến phục, họ đã vỗ tay rất nhiều cho màn biểu diễn của anh với người hát rong. Con người ta không thể trở thành người xấu khi biết nhận biết và thưởng thức những điều đẹp đẽ đúng không?

Nhưng từ buổi gặp cậu ta trên phố đẩy thùng đi vào một gõ hẻm, em chưa khi nhìn thấy cậu ta nữa. Người đã luôn nói câu cảm ơn và chúc chúng ta những điều tốt đẹp nhất trước khi đẩy cái loa thùng lầm lũi tiếp tục mưu sinh, giờ bỗng dưng biến mất. Cậu ta liệu có ổn không nhỉ? Mong rằng cậu ta không sao cả, chỉ là đã chuyển tới một nơi nào đó, yên ấm một chỗ nào đó...

Như thế thì tốt, nếu cả cậu ta cũng rời thành phố này giống như anh và yên bình nơi nào đó thì tốt. Dẫu con phố này chiều chiều vẫn mình em dạo bước, vẫn ngơ ngác kiếm tìm và chờ đợi trong những dòng người xuôi ngược mà nhọc nhằn một giọt nước mắt rơi trong giấc mơ nào. Em chợt nghĩ, những người em yêu quý cứ lặng lẽ đến bên em như mùa đi ngang phố, rót lại trong em những kỷ niệm, bất kể là bao lâu rồi lặng lẽ lướt qua...

Anh biết không, có những lúc em muốn nói với anh. Em đã thấy được nỗi buồn của mình. Nó màu xám. Em đã nghe được nỗi nhớ của mình. Nó trầm khan. Nhưng em không nghe được anh. Nhưng em không thấy được anh. Mùa của em...

Nhưng mà... anh đừng lo nhiều cho em nữa, phố vẫn bên em thôi, dù là cũ kỹ, dù là mùa đang về rất vội... Anh đừng lo phố không mùa, em vẫn đang đợi mùa mà. Em tin là mùa sẽ đến, dù sẽ không như mùa cũ. Nhưng sẽ đến...

Và mùa sẽ tìm đến em. 


19 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. À quên, lúc nãy là "còm" tấm ảnh, bây giờ là "còm" bài viết:

      ANH KHÔNG LO GÌ CẢ, VÌ MÙA SẼ ĐẾN. BỐN MÙA CHẢ MÙA NÀO GIỐNG MÙA NÀO, NHƯNG CÓ MÙA THỨ NĂM LẠI KHÔNG CHÚT ĐỔI THAY...

      Xóa
    2. Hi... Ảnh đẹp là do người chụp có mỹ quan và tâm hồn đẹp chứ không phải do một chiếc máy tốt. Giờ thì em công nhận rồi. Ảnh rất đẹp! Anh của ai thế nhỉ? :-)
      Mùa thứ năm? Không thay đổi? Mùa nào ạ? Anh nói đi, mùa nào ạ?
      Năn nỉ... :-)

      Xóa
    3. Mùa thứ 5 của KTL chắc là (mùa màng) mùa thu hoạch đấy mà!
      Được mùa thì tốt chứ mà mất mùa thì đói hi hi!

      Xóa
    4. Hi... Em thì cho rằng đó là mùa chim làm tổ. Chim làm tổ thì lo gì thất bát, anh ha... :-)

      Xóa
  2. Có một mùa thứ 5 là mà đẹp ! , Mùa thứ 6 là mùa buồn , Và mùa thứ 7 là mà nhớ nhung , một năm có thảy 7 mùa như là vẽ hình 7 cạnh ai học qua thì biết , không thể dùng compa mà chia được . & mùa trong môt lại có một mùa nữa , ngắn thôi , không kể cũng được , ấy là mù đắm say rắc rối . hì hì hì !!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Umh... Compa thì không chia được nhưng compa lại kết nối được, dù phải đi đường vòng dẫu coa dài hơn đường thẳng nhưng cuối cùng vẫn đến đích, đó mới là quan trọng. Sợ nhất là có bao mùa mà chẳng biết đi đâu về đâu anh ạ. :-)
      Chúc anh vui, khoẻ!

      Xóa
  3. Rượu về, đọc bài, JN thì quá ổn rồi.
    Dưng quả còm 22:12 làm mình thấy tiếc rượu, phí rượu quá...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai bảo uống một mình không ới em đi cùng. Nếu có em đi cùng chắc chắn chả phí rượu tí nào. Vì... em uống hết chỗ còn lại! :P

      Xóa
  4. Đừng đợi mùa về, là mùa gì cũng đừng đợi. Già đấy , già thì sợ lắm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không lo đâu anh, trong thời gian đợi ta lại chẳng làm được khối việc mà tuổi cũ không làm được ấy chứ. Hơn nữa cứ theo gương anh mà xét, vẫn "mải mê chinh chiến và yêu đương" tốt lắm mà. Yêu thì xá gì tuổi tác, địa vị hay giàu nghèo đâu. Không lo! Không lo! :-))

      Xóa
    2. "Mải mê chinh chiến và yêu đương" em nói như thế anh lại nghĩ mình như cậu TOM SOYO !

      Xóa
    3. Em thì đang nhớ lại đoạn Tom đứng cạnh cửa nhà Becky, nhặt bông hoa Lan tử la nhét vào ngực, rồi bị dội cả chậu nước vào người! :P

      Xóa
    4. Chỗ ấy có câu rất hay là TOM cầm bông hoa cài vào túi mà hắn không biết bông hoa ấy gần trái tim hay gần dạ dày . đọc nà nhớ mãi hình ảnh ấy hi hi!

      Xóa
  5. Ông đã đưa bà đi chưa em ơi...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ vẫn chưa đâu đâu chị. Khi nào đi thì ới chị đón đưa nhé? :)

      Xóa
    2. Nhất trí cao, chị làm trợ giảng cho ông.

      Xóa
  6. Này cơn gió lạc chân qua phố
    Ru chi lời tình tự chiều nay
    Cả bốn mùa gió lay nỗi nhớ
    Nhớ không mùa buồn phố chiều nay ...........
    .........
    Thế phải không Phi Thiên Vũ -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từng hàng cây nơi ngõ vắng như vẫy tay vội vã
      Mùa đi mang theo lá úa phủ rơi kín con đường xa
      Người giật mình nơi cuối phố vỡ nỗi buồn xanh xao
      Gạt nước mắt rơi nơi mùa đi ngang phố năm nào

      Rồi xa rất xa... như lá bay không về..

      Cám ơn anh ghé thăm và để lại mấy câu thơ đồng cảm. Chúc anh cuối tuần nhiều tin yêu và hạnh phúc!

      Xóa