27 tháng 7, 2013

Chuyện trên cánh đồng

Em quay về phía cánh đồng
    Mơ hoa nở trắng mùa đông vội vàng
    Em quay về phía gian nan
    Mơ mây ôm giấc mộng ngoan đêm dài
    Em quay về phía nguôi ngoai
    Mơ tình trên gối nâng đôi vai mềm
    Em quay về phía trái tim
    Mơ bồi hồi lúc môi chìm vào môi...

    03/01/2013 - Kevin


Cúc đỏ
Trước cửa nhà tôi có một cánh đồng, thực ra gọi là cánh đồng cũng hơi quá bởi nó không phải là một cánh đồng mênh mông bát ngát thẳng cánh cò bay gì như trong tưởng tượng. Nó chỉ là những thửa ruộng nằm cạnh nhau giữa một không gian chật hẹp trước sau đều được những dãy nhà cao tầng che chắn. Nhưng nó cũng đủ để cả trăm hộ dân làm nông nghiệp trồng trọt mưu sinh trên những thửa ruộng ấy.

Những ngày nghỉ ốm ở nhà trước đây, vào những buổi chiều tôi thường thẩn tha ra cổng rồi dọc xuôi con đường nhỏ đi ngang qua những thửa ruộng, nhẩn nha đi qua đi lại cho đến mệt rũ thì ngồi luôn lên thành của mương dẫn nước được xây bằng tường gạch. Thò hai chân xuống dòng nước đang chảy xiết như hồi bé tôi vẫn thường làm thế để cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của mạch nước được xả ra từ đập nước phía sau ngọn đồi, từng giọt nước lượn lách qua chân tôi mải miết chảy.

Mùa này cánh đồng không có gì, những thửa ruộng thường để cỏ mọc cháy lên cũng không ai ngàng tới. Nhưng vào mùa đông, cuối tháng 9 âm lịch, người nông dân sẽ cày ruộng và xới những luống đất kia lên để xuống những hạt giống hoa cho mùa vụ. Phải, những thửa ruộng trước cửa nhà tôi chính là nơi trồng và cung cấp các loại hoa tươi cao cấp có trong khu vực. Hoa thường là hoa Ly, Lan Hồ Điệp, Tuy Líp, Lay ơn, Cúc Vạn Thọ... Chúng được trồng và chăm sóc theo một quy chuẩn bắt buộc phải có mái che chắn mưa nắng và gió bão để đảm bảo một điều kiện tốt nhất cho từng loại hoa phát triển. Rồi tất cả sẽ khởi sắc vào mùa xuân, đúng dịp đón tết cổ truyền, khi đó cánh đồng thực sự là ngợp trong hương sắc và tiếng nói cười của người người mua kẻ bán. Hoa sẽ từ đó để đưa vào thành phố, xuống các thị thành và mang xuân đến cho từng gia đình...

25 tháng 7, 2013

Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa

Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa
Chỉ một vùng nỗi nhớ, ùa trên phố rất vội


Mùa này thành phố nơi em đang đón những trận mưa cuối hạ. Những cơn mưa sầm sập đổ xuống những mái nhà mỗi đêm như thác lũ, rồi lại rả rích dầm dề suốt cả ngày. Đã không còn những cơn mưa ào xuống lại tạnh ngay nữa, mưa gió cũng có lúc giở quẻ, chả cần nghĩ  ngợi đến sự sốt ruột của người khác, cứ tráo trở trêu ngươi một cách dai dẳng và lì lợm.

Sau mưa bao cũng là không khí mát mẻ, cây cối được gột rửa sạch sẽ khoe một màu xanh mươn mướt, gió bắt đầu đưa nhẹ ươn ướt, cảm giác an lành, thanh nhẹ như tiết trời thu vậy. Nhưng dù thế nào ở thành phố này cũng không có gió thốc thổi làm bay những chiếc lá vàng trên phố như mùa thu Hà Nội. Cái khung cảnh lá vàng xào xạc cuốn chân người vấn vít ấy em chỉ được thấy một lần khi chúng ta ngồi cafe sau bữa sáng. Hôm đó em nói gì nhỉ, em bảo là sẽ đưa bố mẹ lên đây vào mùa thu đúng không? Bởi bố vẫn luôn nói với mẹ, ông sẽ dẫn mẹ đến Hà Nội chỉ để dạo chơi và thăm thú cảnh quan thôi, nhất là đến ngôi trường bố đã từng bỏ dở (Trường Nguyễn Ái Quốc - Học viện chính trị-hành chính quốc gia bây giờ). Với ông, ngôi trường đó như một kỷ niệm đẹp cho tới cuối cùng, dù ông đã không hoàn tất nó bởi nghĩ tới vợ con vất vả nơi quê nhà.

Khi đó em đã hình dung cảnh bố đưa mẹ dạo bước trên từng con phố, đứng trước từng địa danh để kể cho mẹ những chuyện liên quan, ví như đây được gọi là gì, nó ra đời bao lâu, người ta đang sử dụng nó làm gì, ai là người quản lý nó... Có thể mẹ sẽ chẳng quan tâm tới những điều bố nói đâu, nhưng mẹ sẽ vẫn rất chăm chú lắng nghe, vẫn không bao giờ chen ngang như trước nay vẫn thế. Rồi thế nào bố cũng đưa mẹ ra Bờ Hồ, rồi hai người ngồi lên ghế đá, bố sẽ vẫn tiếp tục câu chuyện của mình với những gì ông biết, có thể mẹ lặng yên nhắm mắt, cố gắng nghe câu chuyện trong tiếng lá reo. Mẹ chưa khi nào và không bao giờ thích đến những nơi ồn ã, nhưng ở đây hẳn bà sẽ thấy an lành...

Cùng với ước muốn đó, ký ức cũ lại rưng rưng trong muôn vàn giọt lệ khẽ dâng trào...

24 tháng 7, 2013

Bao đêm tôi đã một mình nhớ em



Lãng mạn trong nhạc của Phú Quang mang vẻ thâm trầm theo hơi hướng hàn lâm. Lãng mạn trong nhạc của Dương Thụ lại nồng nàn giàu chất thơ. Lãng mạn của trong nhạc của Trần Tiến và Thanh Tùng cùng theo kiểu phóng khoáng, nhưng một người là của hương đồng gió nội, người kia thuộc về thành thị.

Sự lãng mạn thành thị trong nhạc Thanh Tùng nằm ở các khu vườn, giọt nắng, lá hoa rơi, bậc thềm, góc phố nhỏ, đường phố biển, nắng gió, mưa ngâu, tà áo dài, sáng mùa thu mát lành, đêm mùa hè nóng bỏng, lối phố cô liêu... Tất cả hiển diện qua các tác phẩm: Giọt nắng bên thềm, Ngôi sao cô đơn, Hoa tím ngoài sân, Lối cũ ta về, Em và tôi, Trái tim không ngủ yên...

Những cảm xúc ấy dù có lúc nhẹ nhàng có lúc sôi nổi, nhưng đều chung nhau ở điểm thanh thoát và thanh thản, sự thanh thản của một người từng trải. Có thể hình dung như một hồ nước trải qua nhiều sóng gió, nhưng không ngầu đục mà vẫn xanh trong đến mức có thể nhìn thấy đáy.

"Một mình" cũng mang những sắc thái trên, nhưng có lẽ nó là ca khúc hay nhất và cũng là duy nhất của Thanh Tùng, mà người nghe có thể cảm nhận được rằng đằng sau đấy là một nỗi buồn không thể sẻ chia. Vì... ông viết ca khúc này dành tặng người vợ quá cố. 

23 tháng 7, 2013

Đầu ơi... Nghĩ đi... Tao sẽ mua mũ cho



Tự nhiên đi dụ khị mày thế này thật là mất mặt! Vì tao đang rối trí với một số vấn đề nên chả nghĩ được gì cả.

Mày nghĩ xem. Cái Nghị định 71 vẫn chưa bao giờ hết làm dân điên đảo. Dự thảo bổ sung lần thứ sáu nghe nói các Bộ vẫn đang đối chọi nhau. Ông Giao thông  sau khi xét các ý kiến phản hồi của người dân về việc phạt xe không chính chủ đã đề xuất rút quy định này khỏi Nghị định 71 thì Ông Công an lại kiên quyết đưa vào.

Hay quy định về việc xử phạt đối với mũ bảo hiểm rởm, dù cho Ông Tư pháp và Ông Công an kiên quyết phải phạt thì Ông Giao thông vận tải làm lơ đi, cho qua.

Mày có thấy hay không? Các ông không bảo được nhau thì dân sao nghe được nhỉ? Mà phạt ai không phạt lại phạt người đội mũ rởm có phải là dở hơi không? Dân chỉ biết mua mũ về và sử dụng chứ có phải là CKS của các ông ấy đâu. Có phạt thì phạt tên sản xuất - kinh doanh kia kìa, hay phạt đội ngũ Quản lý thị trường nhà các ông ấy. "Moa biết đâu". Đúng không? Sau này có khi lại phạt cả người dân ăn những thực phẩm không đảm bảo chất lượng... thì chết!

Còn đây "theo Thứ trưởng Liên, việc xử phạt xe không chính chủ là đúng và phải đưa vào Nghị định vì đây là nguồn nguy hiểm cao độ và Luật đã quy định xử phạt".  Mày thử nghĩ xem, đây là "nguồn nguy hiểm cao độ" hay là "nguồn thu cao độ" hộ tao với. Suy nghĩ đi...

22 tháng 7, 2013

Ai bảo Vũ không biết làm thơ? :)



Trăng cho anh


Thôi em
Cài tóc vào mây
Cài mưa vào nắng
Cài ngày vào đêm

Cài hoàng hôn với bình minh
Cài gần vào thủa chúng mình còn xa
Cài trăng vào thủa mười ba
Cài yêu từ thủa chưa là của nhau

Cài thương vào cuộc bể dâu
Cài tin vào giữa đôi câu thề nguyền
Cài tình vào giữa trinh nguyên
Cài nhung nhớ giữa mắt huyền đợi nhau

Thôi em
Cài nụ hôn đầu
Cài trăng lên ngực
Khát nhau
Gọi tình...

20 tháng 7, 2013

Một đập ăn quan



Sáng, đọc bài viết của anh lại tủm tỉm cười. Sau cùng anh cũng chọn cách đối đầu thay cho im lặng hay đối thoại  mềm dẻo. Có lẽ là do bức quá anh mới buộc phải làm vậy. Chứ nếu là tôi, một đập ăn quan là xong lâu rồi.

Nhớ lại lâu lâu, trong một bài viết về sự tráo trở của ngôn ngữ, tôi bị ném đá vì nêu ra một vài luận điểm cá nhân. Thấy thế, một cô em có bảo tôi là thôi, đừng tranh cãi với họ nữa cứ chọn cách im lặng và đóng bài viết lại là xong. Dù cô ấy biết một trong số đó rõ ràng đang tấn công cá nhân tôi một cách công khai. Cô ấy nói không thích dây dưa những chuyện trên mạng, thôi thì cứ dĩ hoà vi quý đi.

Tôi đã nói việc gì tôi phải như vậy. Nếu muốn tranh luận thì hãy tranh luận đến cùng, tôi cũng thích được tranh luận để tìm ra chân lý, bởi tôi không phải là người duy ý chí tới mức coi mình luôn đúng. Còn nếu muốn đả kích cá nhân tôi cũng không ngại mà ngồi lại với họ. Tôi đang ở nhà tôi, nói điều tôi nghĩ, viết điều tôi muốn. Nếu không thích thì cửa vẫn đang mở, xin mời ra ngoài chứ đừng múa chữ với tôi, họ chưa có đủ năng lực đó. Nhưng trước khi ra ngoài thì tôi cũng phải nói cho họ rõ là họ đã làm gì để bị thế chứ không bao giờ im lặng để đuổi khách cả.

19 tháng 7, 2013

Làm sao anh biết cuộc sống buồn tênh



Em nói tôi giống như người thân em vậy.

Tôi kể sang chuyện con mèo, hồi tôi còn bé nhà nuôi một con mèo cái trắng muốt đuôi cụt, lúc nó mang bầu lớn sợ nó đẻ con trên nền đất thì mèo con chết mất tôi mở cửa tủ quần áo cho nó chui vào. Rồi mèo đẻ thật trong ấy, mẹ lôi tôi ra cho ăn đòn một trận.

Tôi sợ tình cảm nói thành lời, chỉ muốn tránh đi, không biết phải làm sao.

Tôi cũng sợ tình cảm giấu kín trong lòng, dằn vặt trong yêu thương cũng là một nỗi đoạ đày.

Đêm qua chị nhắn tin cho tôi, hỏi có nên kết hôn với anh Sang nữa không sau khi có những chuyện lùm xùm như thế. Tôi bảo thực lòng tôi không biết, nếu là tôi tôi không thể chịu đựng được một chuyện như thế. Anh ta đã có bốn đứa con với vợ cũ, giờ xuất hiện thêm một người phụ nữ đã có thêm hai con với anh ta nhưng anh ta lại nói là anh và cô ấy chả có gì, con cái anh ta sẽ có trách nhiệm. Và giờ anh ta điềm nhiên lại đi hỏi cưới chị. Em thực lòng không hiểu tâm ý của người này thế nào... Sau đó tôi cười, chị cũng cười. Chị bảo sao tôi đối với chuyện của người khác lại tỉnh táo đến vậy còn chuyện của mình thì cứ mù mịt như thế, nhưng “có đôi lúc chị muốn được như em, cứ yêu mà chả quan tâm tới bất kỳ điều gì hết”.  – Nhưng như thế chị sẽ buồn rất lâu, còn như chị sẽ chỉ thất vọng chút ít...

18 tháng 7, 2013

Yêu thương bản thân mình



Mỗi ngày đều ghi ra những việc cần làm. Và đều cố gắng thực hiện cho bằng hết. Như thế cũng là một cách quản lý cuộc sống tốt hơn.

Tôi gặp nhiều người. Nghe nhiều hơn về cuộc đời họ, tôi không còn tin vào hạnh phúc nữa. Giống như trước kia tôi luôn chỉ nhìn vào tương lai để sống. Hi vọng, mơ mộng và đầy lạc quan. Bây giờ, tôi nhìn vào hiện thực, bình lặng với nó, chấp nhận nó. Như chấp nhận tình yêu hoang đường mà tôi đang có vậy.

Gần đây tôi đọc hầu hết các tiểu thuyết ngôn tình của Trung Quốc. Có hề gì khi cần giải trí trong chốc lát. Tôi sợ một cái gì quá phức tạp, sâu nặng và đầy ám ảnh. Và cơ bản tôi sợ tôi trở nên quá khác biệt với những con người ở nơi đây. Rốt cuộc cũng chỉ là thỏa mãn cảm xúc nhất thời bằng cách đổ đầy chúng bằng bất kể thứ gì.

16 tháng 7, 2013

Phiền muộn



Có một chuyện nhỏ, thành ra lại lớn. Có những chuyện lớn nhưng rồi lại thành chuyện nhỏ. Nhưng dù lớn hay nhỏ cũng khiến tôi cảm thấy phiền muộn. 

Viết blog là cách tôi ghi lại cảm xúc mỗi ngày, có thể là cảm xúc sâu cũng có thể chỉ là cảm xúc man mác, nhưng tựu trung lại vẫn là suy nghĩ trước một số vấn đề của riêng cá nhân mình. Ngoài blog tôi còn có facebook. Không như blog, Fb thỉnh thoảng tôi mới ghé vào, ở đó phần lớn là bạn học phổ thông, đại học và bạn cùng cơ quan cho nên tôi ít khi thể hiện gì, với tôi Fb vốn là nơi ồn ã, không phải là nơi để cảm xúc sâu lắng.

Tôi hay post hình cá nhân lên Fb, có hình cũ, có hình mới, nhưng phần lớn là hình cũ. Những ngày tháng tươi đẹp, vui vẻ và hạnh phúc được lưu giữ lại. Rồi một số bạn blog tìm được Fb của tôi, tôi thấy vui vì điều đó, thật sự yêu mến nhau tìm tới nhau đương nhiên đó là một hạnh phúc rồi. Nhưng điều tôi không hề thích là một số người mang chuyện ở blog tôi sang đó nói, đó là những điều chả liên quan gì. Thậm chí có lúc thấy tôi đăng một tấm hình cười vui vẻ (mà hình nào tôi chẳng cười), bạn nhìn thấy đùa là trông tôi vẫn ổn, đâu có ốm đau gì đâu, và bạn nhắc tôi nên làm cái hình vui vẻ như vậy để động viên người đang đau hơn tôi kia kìa??? Nực cười thay, họ dạy tôi cách quan tâm ư? dạy tôi cách yêu thương và chia sẻ ư? Tôi hiểu họ muốn ám chỉ điều gì, nhưng xin lỗi, Fb của tôi không phải là nơi để bạn có thể nói điều gì tuỳ ý. Hơn nữa tôi nói, người đó đau thế nào liệu tôi không biết sao? Trong khi, đó chỉ là tấm hình cũ, rất cũ. Tôi không hiểu bạn muốn nói điều gì? Sự tọc mạch hay quan tâm vô duyên khiến tôi thấy phiền lòng.

9 tháng 7, 2013

Chàng trai cafe


Có lần tôi bảo anh, nếu như có kiếp sau, tôi mong được gặp anh từ bé. Như thế tôi có thể nhìn thấy anh lớn lên, trưởng thành và yêu anh. Và cứ như thế bám chặt lấy anh, không cho anh cơ hội gặp gỡ bất kỳ người con gái nào khác, chỉ để một mình tôi trong trái tim anh. Là quá khứ của anh, là tương lai của anh, là hiện tại của anh.

Ý nghĩ thật điên rồ phải không? 

Nhưng cũng chả điên rồ hơn việc tôi gọi anh là Chàng trai cafe là mấy.

Đừng ngạc nhiên nếu tôi gọi anh như thế. Anh thích uống cafe, đương nhiên, nhưng điều đó chỉ là một phần cho cái tên thơm nồng và ấm áp ấy.

Tôi thích cách anh âm trầm và bình tĩnh trước mỗi sự việc, dường như sự nôn nóng, hấp tấp của người khác chưa khi nào làm ảnh hưởng tới anh. Thản nhiên và đều đặn, anh từng bước từng bước giải quyết mỗi sự việc, giống cái cách cafe chảy ra từ phin, chả ai có thể thúc ép nó chảy nhanh hay chậm theo ý mình được. Anh không thích sự hối thúc, không thích sự ồn ã, anh tĩnh lặng và trầm liệm như thế. Nếu muốn một tách cafe ngon thì phải biết kiên nhẫn chờ đợi, nếu muốn yêu anh hãy biết tin tưởng anh.

1 tháng 7, 2013

Xin em hãy ngoan hiền



Em thả tay cấu véo vào Hà Nội ba mươi sáu phố phường
Hà Nội đau
Hà Nội la hét
Hà Nội giật mình 
Hồ Tây oằn lên những vết thương linh chưa kịp che dấu vết
Nhà hát lớn rã rời sau một đêm hiến dâng những tác kiệt
Chùa một cột lắc lư cười xiêu vẹo đẩy cả bút nghiên rơi xuống đáy hồ sâu
Đôi chim bồ câu trên gác chuông nhà thờ rúc mỏ vào nhau 
Chúng  xấu hổ nhìn đôi tình nhân đang đan tay vào tóc 
Em nằm lên Hà Nội giằng co rồi bật khóc
Lấy tóc mình đem  phố cổ nối vào nhau
Những gác mái ghen tuông xám ngoét rầu rầu
giang tay cắt phăng những sợi tơ hồng rồi bồi hổi bồi hồi nhìn nhau im phăng phắc
Những sợi mùa mùa được nuôi bằng dấu yêu không phẳng lặng 
nằm khóc cuộc đời nhau...