17 tháng 5, 2013

Vince đã viết


Hà Nội trong góc nhìn của Vince

Vì Hà Nội đang đẹp quá.

Năm nào vào lúc này, hình như tôi cũng nghĩ như vậy. Dọc phố tôi đi làm hoa nở bung trời. Có hôm tôi nghĩ bụng, chắc cuối tuần rủ mọi người đưa trẻ con vào công viên Thống Nhất, bọn nó chơi còn mình chụp ảnh hoa, nhưng chưa cuối tuần nào làm được. Đổi lại, sáng sáng tôi đi làm, cổ cứ nghểnh lên như dở hơi vì cả một đoạn dài trên đường, bằng lăng nở ngập phố, đều là tím cả những mỗi cây tím một kiểu, chả cây nào giống với cây nào. Và chiều chiều đi làm về, tôi lại cứ băn khoăn có nên dừng lại để chụp ảnh mấy cái cây mà mình thích không, và rồi chả bao giờ dừng lại vì thấy mình cứ hâm hâm làm sao đó, mặc dù mình thì cũng hâm hấp thật, nhưng hâm ở đâu thì hâm, ngay tại Hà Nội, nhiều khi mình không dám làm nhiều việc mà mình luôn làm ở nơi khác, để rồi đến lúc gần về đến nhà lại thấy lo lo, rằng có thể mai bằng lăng lại đã rụng hết và mưa xuống, màu hoa hết tím, và mình sẽ không chụp được ảnh cái cây hoa mình thích nữa. Thế là năm nào cũng như năm nào, đến giờ tôi vẫn chưa chụp được cái cây bằng lăng còi cọc mọc trên phố tôi qua.

Kiểu viết này đạt đúng xì tai: em nhìn thấy hòn đá, em nhặt nó cho vào túi, nó rơi ra, em lại nhặt lên. Nhưng quả thật, dạo này mình không cất bút nổi, nghĩa là sang năm, lúc mở cái blog ra, chả có gì mà đọc, để mà cười, hay để mà mắt lấp dấp nước.


Ở nhà thì như hài kịch, buổi tối thằng cháu kì quặc mãi không quyết định được chỗ ngủ của bản thân, cứ đi hết từ phòng này sang phòng kia, mỗi lần di chuyển nó lại bắt mình đi theo, và thị em nó thì nó dù không yêu cầu vẫn lũn cún theo sát anh, vậy là cái binh đoàn 3 người cứ ôm gối đi ra rồi lại đi vào, mình thực tình là người rất nghiêm túc, nhưng nhiều khi lại bị rơi vào hoàn cảnh trở thành kẻ khôi hài là thế.

Lại chuyển từ đề tài Hà Nội đẹp sang thằng cháu kì quặc: thằng này hôm trước đi học về, mẹ nó kiểm tra ba lô thấy có 2 sợi chiếu, nếu để bên ngoài thì tôi sẽ nghĩ là rác. Mẹ nó mới hỏi nó: là cái gì đây? Sao con cho nó vào túi. Thì nó hớt hơ hớt hải kiểu như sợ bị quăng đi mất và trả lời: 2 cái sợi chiếu này con nhặt ở lớp, để hôm nào ông nội ra ông nội hái cái lá rồi làm con trâu cho con. Èo, thế này ông nội kết nó là phải. Xét cho cùng, nó cũng hâm hâm như ông nội. Nếu ông nội ở đây, sáng sáng thường thò cổ vào phòng nó, giơ tay nhắm vào nó và bắn: pằng pằng. Nó lại hỏi: ông bắn cái gì thế. Và ông trả lời: ông bắn cái chiếu, thế là nó cho qua. 

Vì nó kỳ quặc, nên nhiều người kết thân với nó cũng kỳ quặc theo. Hôm qua, mình sang nhà thằng kỳ quặc khác, bà nội còn bắt mình cầm về một con ve sầu (nhưng bà gọi là con cạp cạp) cho thằng này. Bà buộc con cạp cạp vào cái dây, cái dây quấn vào tờ giấy cuộn tròn, rồi đưa cho mình, bảo: cầm về cho nó chơi, tau bắt được buổi sáng, thằng DH chơi chán rồi. Mình phải cho ngay vào túi, chứ chả nhẽ lại phất phơ con cạp cáp ấy đi giữa đường.

Ở nhà cá vàng mua 5, chết 3, còn 2. Chiều qua về nhà, bố bảo "hôm qua bố thay nước, hôm nay bố cũng đã thay nước, toàn nước ấm" ý là rồi ngày nào bố cũng sẽ thay nước và là nước ấm, chả hiểu ấm hay nóng đây. Trời ạ, thế thì cá vàng của con sẽ lại mua 5, chết 5, còn 0 mất thôi. Mấy năm trước, bố chả đã giúp cho 2 con cá vàng của con biết bơi ngửa còn gì.

Cuối tuần không có kế hoạch gì ngoài ý nghĩ trong đầu là sẽ đi mua mấy cọng rêu để thả vào bình cá vàng, nếu cá vàng còn sống. Chị mà nghe được rằng mình đang nuôi cá vàng thì sẽ lại lê thê dài dòng về tình yêu cá vàng của chị cho mà xem. Còn mình thì lại chỉ thích những buổi tối yên bình ngày đấy.

Yên bình đến mức có hôm, mình nghĩ mãi không ra được việc gì khác khác đi để làm đã bảo chị: Chị, chị có nghĩ là em sẽ nhổ nước bọt vào bình cá vàng của chị không? Chị thản nhiên, ung dung bảo: điên. Còn em thì bảo: thế chị nhìn em nhổ nước bọt vào bình cá của chị nhé. Sau đấy mình nhổ nước bọt vào hai con cá vàng. Cá vàng đương nhiên vẫn sống, chị thì gào lên còn em đương nhiên là rất vui. Hehe, ai bảo quá tự tin về người khác:D.


Đang định cuối tuần leo lên tàu đi về quê. Mục đích là ăn một bữa vèo luộc với ông nội của bọn nó, và chụp chung với ông nội một tấm hình, vì ông vừa mới nhổ cái răng cửa. Nhưng ông lại quyết định đi trồng răng luôn, thế thôi, mình chả về nữa. Cuối tuần mình lại lê từ nhà thằng cháu này sang nhà thằng cháu kia với mớ tài liệu lúc nào cũng phải xin gia hạn deadline. Lúc nhận việc thì lúc nào cũng nghĩ rằng ô đây là cơ hội, nhưng đến lúc làm nhiều khi lại thấy nó là của nợ. Ngày tháng chỉ được cái rộng dài nhưng trôi vèo vèo. Chấp chới trong nắng chói và hoa lá nhiều màu này là gì?


 Ảnh chụp ở Le Petit Café, ngồi thế này làm sao mà học được nhỉ? Mình mà ngồi thế này chắc đầu óc chỉ la cà từ bình hoa ra giá sách, công nhận em này giỏi thật! Hôm nào chị khỏe lại, lên đây, thể nào em cũng dẫn chị ra chỗ này.

Vince tag cho tôi bài viết này và tôi đã vui mừng mà trả lời cô ấy: Tuyệt quá Vince ạ. Nhưng bao giờ chị mới khoẻ lại? Câu trả lời nếu viết ra cũng chẳng khác gì kiểu xì tai: em nhặt hòn đá vào túi, hòn đá rơi ra em lại nhặt hòn đá lại... Cứ thế... Cứ thế... Nghĩ mới buồn làm sao. Nhưng bài viết này thật vui vì có ông, thằng cháu, bà và con cạp cạp... Chị rất thích!

Đúng là tôi rất thích, vì thế khi đọc nó xong tôi bật dậy mở máy tính và ghi lại những dòng này. Những ngày buồn tẻ này của tôi, sau cùng cũng có một niềm vui. Đúng không? 

1 nhận xét: