30 tháng 5, 2013

Chuyện tốt




Từ ngày ốm tới nay mình chẳng làm được việc tốt gì. Ngoại trừ hôm qua đã khiến ông anh đa cảm viết blog trở lại.

Giản đơn là mình tiếc cái công lọ mọ ngày đêm tạo dựng blog rồi lọ mọ chuyển cả 400 bài viết sang mà chẳng được công sá gì. Đã thế lại còn đùng phát kêu bỏ nó mà không thèm để ý gì tới cảm giác của mình. Nổi xung lên cũng là chuyện thường, người nào mắng mình là hèn? Người nào nói mình phải sống như vũ khúc bất tận? Nói người khác thì vậy còn mình thì sao, vũ khí tối thượng của anh thật chẳng có chút linh nghiệm gì hết. Anh mới chính là con rùa rụt cổ, chỉ khác ý một chút là trốn trong cái vỏ của mình.

Mình đã nói thế đấy. Nói xong thì mới thấy mình to gan, dám nói với tiền bối như thế.

Đang nghĩ vậy thì tiền bối nửa đêm bỗng dưng lại cám ơn mình,  nói  vì mình đã khiến tiền bối thức tỉnh. Hơn nữa tiền bối còn bảo không thể phụ tấm lòng mình, mà cụ thể là sự lọ mọ của mình, nên sẽ trở lại.

Mình biết sự trở lại sau một quãng đóng cửa không hẳn là vì mình đâu. Nhưng dù gì đây cũng là chuyện tốt. Tiền bối vui trở lại cũng là chuyện tốt rồi, viết lại thì là chuyện tốt nữa. Thế nên mình cũng vui theo cho đủ đàn :-)

Đêm qua đã đọc bài viết mới của tiền bối xong mới ngủ. Thực ra thì là đợi bài viết của đại ca cơ, nhưng lại thấy bài viết của tiền bối trước. Thế là có một giấc ngủ hân hoan! :D

29 tháng 5, 2013

Thơ cho người tình






Rồi sầu, rồi đêm và anh
Rồi cuộc tình quên đời em
Đi tìm năm 19 tuổi
Yêu - và yêu - thế rồi ...

Người tình năm nao đã chết
Thân xác còn vùi trong tim
Máu chảy hai dòng ngược ngạo
Dòng nào liệm xác ... niềm tin?

Em của năm nao đã chết
Còn đây dáng của muôn trùng
Anh có khi nào cầu nguyện?
Cho linh hồn một ... người dưng!

Anh của năm nao đã khác
Hồn nhiên thuở cũ không còn
Anh viết những vần thơ ứa
Đau nỗi buồn thế gian ...

Đêm co vào mang mang
Em ngồi buồn trong vách tối
Anh dựa lưng vào gió núi
Để tình mình đi hoang...

25 tháng 5, 2013

Thư một người bạn gửi

Gửi Flyingdance

F thân mến.

Ngày hôm qua tôi nhận được câu trả lời của bạn trên net lòng tôi chùng xuống F ạ. F biết không, rất nhiều entry bạn viết tôi đọc và hiểu trạng thái của bạn, muốn chia sẻ với bạn nhưng tôi lại không biết mình nên nói gì và nói như thế nào để bạn không buồn, để tâm trạng bạn tốt hơn vì thế mà tôi chỉ có thể lắng nghe và muốn ôm bạn, thật sự là muốn ôm bạn đấy, mặc dù cái ôm của tôi chẳng thể giúp được gì cho bạn, chẳng đủ để cho bạn cảm thấy chút ấm áp trong chiều mưa giông.

F nói tuổi 27 là tuổi vừa đẹp để chết. Tôi ngẫm về cái tuổi 27 của mình, về cuộc sống mà tôi không mấy thiết tha, ngoài nỗi lo cho cuộc sống người thân, sau khi tôi đi thì tôi chẳng còn gì để luyến tiếc. Đối với tôi, để sống sao mà khó khăn quá. Tôi phân vân không biết tôi đang sống hay là tồn tại trong xã hội này. Nhìn những khát khao của F, sự nuối tiếc khi đã "quá muộn để chết" khiến tôi ước muốn có thể sẻ chia với F thời gian ngắm nhìn ánh nắng và hít thở không khí dưới bầu trời này F ạ.

20 tháng 5, 2013

Tinh thần thể thao của Vince



Nhà tôi nhé, ai cũng có tinh thần thể dục thể thao… trừ tôi. Hai đứa em tôi thì khỏi phải nói, chúng chơi thể thao, không so bì với chúng được. Bố tôi cũng có thể chơi vài môn, mặc dù trông hình thức của bố tôi chẳng xi-po lắm, nếu không nói là phi thể thao. Đến giờ, bố tôi vẫn có thể đánh bóng chuyền được. Mẹ tôi thì đi bộ rất chăm. Nói tóm lại, có những buổi sáng mùa hè, tôi nằm ngủ trong tiếng chân chạy bộ ngang phòng, và tiếng tâng bóng thình thịch vào tường. Nhưng là chuyện nhỏ. Tôi là đứa có thể ngủ dưới ánh điện và trong tiếng ồn.

Tuy nhiên, khi đi ra khỏi nhà tôi, tôi không đến mức phi thể thao lắm. Trái lại tôi còn rất yêu thể thao, và khá thành công trong chuyện này. Hồi còn đi học, các chuyện nhảy xa, nhảy cao và chạy ngắn của tôi rất ok. Với thể trạng phi thể thao (nhưng trái với bố tôi), tôi khá thành công trong việc quăng mình qua cái gì đó. Thậm chí, hồi đi học ĐH, tôi còn đi thi hộ thể dục cho một đứa bạn và đạt điểm cao vút trời.

Ở đây, tôi muốn nói đến việc sinh hoạt thể thao của tôi: tinh thần thì cao, nhưng kết quả thì rất mông lung và cuối cùng tôi biến thành một con ngan: cái gì cũng biết mà chẳng biết cái gì. Và đặc biệt là tài năng của tôi luôn gây khó chịu cho đối thủ.

19 tháng 5, 2013

Cái chết của ve sầu


Anh nhớ không, con ve sầu sáng nay em kể
Chiều nay đã chết mất rồi
Đôi cánh nó mỏng tang lấp loá dưới mặt trời
Bàng bạc xám thân cõng nắng

Trên ô cửa phía chiếc giường em nằm 
Mới sáng nay nó còn hát khúc đồng dao
Người bệnh ở giường kế bên em còn gắt gỏng,  bỏ nó đi mau
Em không lỡ
Đã cởi trói cho nó và để nó bên bậu cửa
Nhưng hại  nó chết rồi

Không cỏ lá
Không gió
Không sương
Chỉ có mặt trời đốt lên thân xám
Khô xác xơ
Sự sống bốc hơi chốc lát
Cho yêu thương không đúng cách khóc thầm

Em, kẻ tội đồ
Giết hại một mùa hè vừa nhú
Phòng bệnh giờ lặng im
Như tưởng niệm cho ve sầu xấu xố
Không còn tiếng kêu thảng thốt mỗi khi em đưa tay chạm vào mình nó

Con ve sầu nằm im bên cửa sổ
Nhưng nó chết rồi
Nó chết thật rồi
Em không còn kể về nó với anh được nữa...

17 tháng 5, 2013

Vince đã viết


Hà Nội trong góc nhìn của Vince

Vì Hà Nội đang đẹp quá.

Năm nào vào lúc này, hình như tôi cũng nghĩ như vậy. Dọc phố tôi đi làm hoa nở bung trời. Có hôm tôi nghĩ bụng, chắc cuối tuần rủ mọi người đưa trẻ con vào công viên Thống Nhất, bọn nó chơi còn mình chụp ảnh hoa, nhưng chưa cuối tuần nào làm được. Đổi lại, sáng sáng tôi đi làm, cổ cứ nghểnh lên như dở hơi vì cả một đoạn dài trên đường, bằng lăng nở ngập phố, đều là tím cả những mỗi cây tím một kiểu, chả cây nào giống với cây nào. Và chiều chiều đi làm về, tôi lại cứ băn khoăn có nên dừng lại để chụp ảnh mấy cái cây mà mình thích không, và rồi chả bao giờ dừng lại vì thấy mình cứ hâm hâm làm sao đó, mặc dù mình thì cũng hâm hấp thật, nhưng hâm ở đâu thì hâm, ngay tại Hà Nội, nhiều khi mình không dám làm nhiều việc mà mình luôn làm ở nơi khác, để rồi đến lúc gần về đến nhà lại thấy lo lo, rằng có thể mai bằng lăng lại đã rụng hết và mưa xuống, màu hoa hết tím, và mình sẽ không chụp được ảnh cái cây hoa mình thích nữa. Thế là năm nào cũng như năm nào, đến giờ tôi vẫn chưa chụp được cái cây bằng lăng còi cọc mọc trên phố tôi qua.

Kiểu viết này đạt đúng xì tai: em nhìn thấy hòn đá, em nhặt nó cho vào túi, nó rơi ra, em lại nhặt lên. Nhưng quả thật, dạo này mình không cất bút nổi, nghĩa là sang năm, lúc mở cái blog ra, chả có gì mà đọc, để mà cười, hay để mà mắt lấp dấp nước.

16 tháng 5, 2013

Niềm vui nhỏ


Giầy Đỏ bất ngờ nhắn cho tôi: "Em vẫn nhớ chị và vẫn vào blog đọc bài viết của chị" và tôi mỉm cười...
Tôi biết, dù em không nói, tôi vẫn biết là em vẫn vào blog để đọc các bài viết của tôi. Giống như tôi, tôi chưa bao giờ ngừng nghĩ về em, và hối hận rất nhiều lần là đã không về Huế vào ngày hôn lễ em tổ chức. Chắc em không biết, với Huế, tôi không chỉ lỡ hẹn với em mà còn lỡ hẹn với một người.

Em còn nói bút lực của tôi dạo này dồi dào, nhiều sâu lắng và muốn tôi giữ mãi tinh thần và cảm xúc ấy. Tôi muốn ôm em vào lòng quá, chỉ để nói là cám ơn em mà thôi. Bởi những bài viết của tôi, ai đọc cũng thấy buồn, thậm chí nói nó còn "bàng bạc, đơn côi"... và nhiều người đọc sợ "không dám chạm vào nỗi buồn ấy" mà chỉ lặng lẽ âm thầm đọc.

Thời gian tôi ốm, bạn cũng bảo tôi không viết nữa mà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Nhưng như thế tôi buồn chết mất, cả ngày chỉ ăn với ngủ và thuốc men khiến tôi chán ngán vô cùng. Bố cũng không cho tôi dùng máy tính nhiều, cho nên tôi thường chờ ông bận rộn việc gì đó rồi ghé vào một cách vụng chộm...

Niềm vui là mỗi ngày tôi nhận được rất nhiều lượt nghé thăm, ngày nhiều gần 500 trăm lượt, ngày ít thì gần 200 lượt. Đối với người viết lách như tôi mà nói, như thế đã là niềm vui rồi. Tôi nhớ người ta đã nói rất nhiều rằng "Chân tình là những vô ngôn"... Và tôi rất cảm ơn những chân tình đó...

Giầy Đỏ còn nói với tôi "Sẽ có lúc em gặp chị, chắc chắn thế. Vì em yêu thương chị" khiến tôi cảm động run rẩy những ngón tay nhắn lại trả lời em. Tôi tin là những người yêu thương nhau nhất định sẽ gặp được nhau.

Bởi chúng ta nhất định sẽ có duyên trong đời.

14 tháng 5, 2013

Khi yêu một người

Hình ảnh chả  liên quan gì tới bài viết đâu đấy :)



Người tôi yêu là kẻ vô tình
Sẽ không mở cửa lúc nửa đêm
Cũng không trả lời tin nhắn
Điện thoại cũng lặng im...


Có biết cái hại lớn nhất khi đem lòng yêu thương một người là gì không?

Đó là, ta sẽ quên mất cách tự yêu thương bản thân mình.

Thế đấy!