16 tháng 4, 2013

Có thể không khóc không?


Kan bảo anh đang ở Sài Gòn. 

Sài Gòn có gì vui không nhỉ? Ngoại trừ nắng gắt cả bốn mùa, Sài Gòn đâu có mang lại cho Kan phút giây trầm mình như Hà Nội?

Vậy mà Kan quyết định ra đi, để lại Hà Nội tháng tư hoa loa kèn khóc dọc phố. Tôi cũng khóc.

Dù cho tôi thừa biết nước mắt chẳng có ích gì với tôi những lúc như thế này, nhưng mà tôi đã khóc. Nhớ ngày mới quen tôi đã nói với Kan, nếu Kan đi đâu tôi cũng sẽ theo đi đó. Và từ ngày ấy cho đến bây giờ, Kan vẫn duy nhất một câu để nói với tôi: Đừng làm như vậy em!

Kan bảo Kan đã chìm, Kan không muốn tôi chìm theo Kan. Đấy là sự quan tâm hay là bởi Kan không muốn thêm một gánh nặng? Dù cả hai điều ấy đúng hay sai thì tôi vẫn luôn hiểu Kan, chỉ là bởi tôi luôn làm theo ý mình, muốn làm theo ý mình. Đã có lúc Kan vì điều đó mà giận giữ, vì điều đó mà ra cả điều giới nghiêm đối với tôi. Và lúc đó tôi cũng nổi điên lên thách thức anh, chống đối anh nhưng mà trong lòng tôi nỗi xót xa vẫn nhiều hơn cả điều oán ghét. Tôi chỉ mong anh hiểu rằng, tôi, dù cho bất kỳ ở hoàn cảnh nào cũng không rời xa anh. Đừng bảo vệ tôi bằng cách đẩy tôi ra, đừng chán ghét tôi bằng việc đặt lên tôi những lời cay đắng. Sức chịu đựng của tôi có dư thừa, ai bảo anh đã quá bao dung tôi, quá dịu dàng với tôi...

Làm sao tôi quên được những ngày xuân phai hoa sưa nở trắng đường, chỉ một điều mong muốn của tôi anh đang chạy xe trên phố dừng lại để chụp ảnh và gửi luôn cho tôi. Chỉ một lần tỏ ý thích có được cuốn sách nào đó, anh lặn lội tìm và mang xuống... Kan chán ghét tôi nhưng lại cũng rất chiều tôi. Điều mà tôi biết ở Kan là, với những điều tôi muốn, chỉ cần có thể, anh đều dành cho tôi điều tốt đẹp nhất. 
Kan của tôi là những điều bình dị, là những điều đẹp đẽ nhất được chắt lọc từ cuộc sống mà tôi có được. Tôi sẽ ganh tỵ với tất cả những gì mà Kan để chúng cạnh mình.

Tôi, một kẻ tham lam vô độ!

Tôi sợ Sài Gòn không chỉ níu giữ Kan một tháng mà là một năm hay nhiều năm nữa. Tôi sợ không còn cơ hội mỗi lúc về Hà Nội lại hành anh đón mình, cùng anh lang thang những khu phố để nghe anh kể về những mảng kí ức vụn ngắn. Nơi đó anh còn nợ tôi nhiều lắm, anh nợ tôi những cuốn sách, anh nợ tôi cốc nước gạo rang, còn nợ tôi ghé lại vườn hoa Tây Tựu, nợ tôi cả buổi trưa hè nơi Sông Hồng cuộn chảy...

Nơi đó chỉ thuộc về Hà Nội.

Sao mà tôi lại ghét Sài Gòn thế này...

17 nhận xét:

  1. - Có thể không khóc không?
    - Không khóc không thể có!

    Trả lờiXóa
  2. Sài Gòn có gì vui không em? Bất chợt em nhớ tới câu nói này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, đôi khi một câu nói, một giai điệu, một hình ảnh, một mùi hương đều có thể gợi cho ta nhớ tới điều gì đó...

      Xóa
  3. Cái tên Kan gì đấy, sao lại chán ghét chị chứ? Hì...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì... Chính chị còn chán ghét mình thì người khác cũng chán ghét chị lắm chứ?

      Xóa
    2. Ôi em cũng đang ghét mình đây... bực quá!

      Xóa
    3. Sao vậy em? ghét mình thì đương nhiên sẽ bực. Nhưng lý do là sao vậy?

      Xóa
    4. Giá như có thể bảo con tim vâng lời mình thì tốt biết bao!

      Xóa
  4. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khi nào muốn khóc thì cứ khóc thôi, đừng kiềm mình lại, nhé?

      Xóa
  5. P/s: Sau khi viết bài này, Nồng nàn phố đã họa một bài thơ rất ý vị:

    CÓ THỂ KHÔNG KHÓC Ư?

    Sài Gòn chẳng có gì vui
    Em cứ khóc cứ cười cho mỗi Hà Nội thôi cũng được
    Anh ở trong này, nắng vàng da, nắng đỏ mắt, nắng đỏ nước
    Thì buồn hay vui cũng chỉ nhạt y đời...

    Sài Gòn chẳng có gì vui
    Anh mơ hồ vứt anh của ngày hôm nay vào đôi dày lâu ngày không đánh xi, đen kịt, đen cờ, xờ da... rồi một mình dẫm nhừ ngã tư đầy nắng và bụi
    Anh hờ hững ném thằng đàn ông ngoài ba mươi vào gạt tàn, xõa tóc, chậc lưỡi... tiếc hùi hụi
    Tiếc rằng một thời ngu dại anh đã bỏ Hà Nội để đi

    Sài Gòn chẳng có gì
    Không phải Sài Gòn ko đẹp, ko hút hồn... mà vì đối với anh ở đâu ko có em ở đó đều vô nghĩa, trơ lỳ và đốn mạt
    Ở đâu ko có em nhảy, chạy, kiễng chân, mím môi hát
    Ở đó... trống rỗng và cực kỳ vô duyên

    À mà! Sài Gòn làm gì đủ quyền
    Bảo anh phải mặc thêm áo cho mùa đông sắp tới
    Làm gì đủ sức bắt anh chờ đợi
    Kem Trường Tiền ngọt đầu lưỡi và đắng cuối môi
    Chỉ có Hà Nội thôi
    Riêng với Hà Nội, anh có thể biến mình thành thằng ngốc, thằng đần, thằng thui, thằng chột
    Bắt thằng người trong anh trèo lên cây sấu già, cười như con khỉ đột
    Rớt!
    Tõm lên Hồ Tây một chút xíu lặng tờ

    Sài Gòn ko õng ẹo năn nỉ anh làm thơ
    Anh chỉ nghe radio lúc buồn và lúc dở người lại đốt thuốc
    Ở Hà Nội có em anh tự cho phép mình nhu nhược
    Để giận em và Hà Nội lắm rồi nhưng vẫn cố gắng làm đầy tớ không công
    Cho một bữa em giận chồng
    Chạy về nép vào lòng anh như ngày mình mới yêu và cầm tay nhau như nếu chết đi vẫn còn cầm tay nhau mãi

    Sài Gòn chẳng có gì vui... nhưng anh vẫn ở lại
    Vì trở về Hà Nội rồi anh lại phải ra đi
    Vì em vẫn bình yên ngủ khì
    Trong vòng tay của người đàn ông em đã nhận đeo nhẫn

    Anh một mình với Sài Gòn ngân ngấn
    Những mùa mưa chẳng báo trước bao giờ
    Những mùa mưa không xúi anh mặc áo ấm, hát và làm thơ
    Những mùa mưa không có em, ko có Hà Nội, anh chẳng đợi chẳng chờ
    Chỉ nhắm mắt ném mình vào cát bụi
    ...
    Đâm nhúi
    Một ngày Sài Gòn nắc nẻ bảo anh vui!

    p/s: Cảm nhận trước lời nói của Kan - chị xù!



    Tôi chỉ biết nói cùng Nồng nàn phố trong bài thơ Tạ ơn trời của em rằng: Tạ ơn trời, cám ơn em. Chị yêu anh và yêu Hà Nội!

    Trả lờiXóa
  6. Nơi đâu đã gắn kết với cs của mình thì đều có thể hoá tâm hồn mình cả, ko ngoại trừ Sài Gòn và Hà Nội. Nếu tình yêu đủ lớn thì khoảng cách ko là vấn đề, thời gian là minh chứng cụ thể cho sức mạnh tình yêu ấy. :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lý thuyết là vậy thôi, trong tâm mỗi người đều có một miền đất mà mình yêu và khắc ghi trong tâm khảm.
      Và mình đồng tình với I.A.Krylov khi ông điềm nhiên và khảng khái: Xứ nào đẹp nhất ư ? Xin thưa, xứ mà người yêu của tôi đang ở.

      Xóa
  7. Kan fải tác giả khế ngọt, khế chua ko chị?

    Trả lờiXóa