28 tháng 1, 2013

Nhớ anh không?


"Trước khi bạn kết hôn với Z, hãy yêu thương và trân trọng ABC đời bạn"

Ki-en là người đã khiến tôi phải suy nghĩ lựa chọn bánh mì hay hoa hồng.
Ki-en là người mà tôi ví như một bức tranh hoàn hảo đến độ tôi nghĩ mình không sao vẽ thêm được gì lên bức tranh đó.
Ki-en cũng là người nói với tôi rằng tôi cứ yêu ai đó cũng được nhưng hãy lấy anh.

Và hôm nay là chủ nhật, là ngày giỗ đầu của Ki-en.
Tôi vẫn nhớ ngày này của năm ngoái khi tôi trong phòng làm việc thì nhận được điện thoại của cậu giám đốc công ty riêng của tôi. Cậu ấy nói rằng Ki-en mất rồi, Ki-en bị tai nạn và đã mất rồi. Tôi chưa kịp xử lý thông tin thì cuộc gọi kế tiếp của chị dâu lại thông báo nội dung tương tự. Niềm tin của tôi bắt đầu lung lay, tôi bắt đầu nghĩ rằng hình như đó là sự thật. Tôi run rẩy gọi điện thoại cho anh trai, tôi chỉ hỏi được hai từ duy nhất “Có phải...?” rồi khóc oà... Anh tôi nói Ki-en đã mất vì tai nạn, chiếc xe Ki-en điều khiển đã lao xuống vực trên đường từ nhà bà ngoại Ki-en ra cơ quan, xe không va chạm vào đâu cả, chỉ mất lái và lao xuống vực... Hôm đó là ngày giỗ bà ngoại của Ki-en...

Sau đó vừa khóc, tôi vừa gọi cho Kan - người đàn ông mà vì anh tôi đã rời bỏ Ki-en, mặc cho Ki-en nói là anh muốn cưới tôi. Kan đã động viên tôi, nói với tôi Ki-en mất không phải lỗi của tôi, cũng không phải lỗi của ai cả, đó là số phận. Rồi Kan cũng nói tôi không nên dự tang lễ của Ki-en như anh trai tôi dặn, tôi hiểu đó là vấn đề kiêng kị về tâm linh, “người mất thì đã mất, người sống phải tiếp tục sống cuộc đời của mình...”
Và tôi đã hèn hạ như thế, đã ngu muội và ích kỷ như thế khi bó mình trong nhà trốn tránh đối diện sự thật, tôi đã không nhìn Ki-en lần cuối...
Trong căn nhà rộng và trống vắng như thế tôi nhớ lại lần đầu gặp Ki-en cách đây 6 năm khi đi công tác ghé thăm anh trai, do anh bận họp nên đã bảo nhân viên đưa tôi đi nơi nào tôi muốn. Ki-en là trưởng phòng kinh doanh của Trung tâm viễn thông miền Đông, là cấp dưới của anh và Ki-en hơn tôi một tuổi. Không biết có phải bởi tôi là em gái của sếp hay không mà suốt buổi Ki-en chỉ nhăm nhăm hỏi tôi thích đi đâu, thích ăn gì... Thực ra thì Ki-en không biết, khu vực này là địa bàn chính cho hoạt động kinh doanh của công ty tôi cho nên mọi địa điểm tôi đều biết cả. Giao tôi cho Ki-en là ý tứ của anh trai, tôi cũng biết anh muốn tạo điều kiện cho chúng tôi làm quen mà thôi. Nhưng anh trai không biết tôi là đứa khó bảo và ngang bướng, tôi vốn dĩ không thích những cuộc gặp gỡ mang tính chất sắp đặt của người khác. Vậy nên trong bữa cơm chiều hôm đó trên bãi biển, có mặt đầy đủ các lãnh đạo của đơn vị của anh trai, tôi được sắp đặt ngồi cạnh Ki-en. Tôi không thoải mái cũng không muốn làm anh trai mất mặt nên ngoài thì vẫn cười nói, nhưng trong đầu tìm cách ngầm phản kháng.
Ki-en ngồi kế bên nên hẳn nhiên người chăm sóc gắp thức ăn cho tôi là anh. Khác với các cô gái khi ngồi với khách và với đối tượng đang để ý mình thì phải ăn uống nhỏ nhẹ, ý tứ. Tôi thì chẳng vậy. Tôi ăn tất cả những gì Ki-en gắp cho chẳng ngần ngại. Tôi uống tất cả rượu ai mời tôi một cách nhiệt tình. Nhưng mọi cố gắng của tôi chẳng đạt kết quả. Ki-en thì nói với tôi rằng anh thích những cô gái cá tính và tự tin như tôi, đồng nghiệp của anh trai thì nói với anh rằng có một cô em gái tuyệt vời, sao anh không giới thiệu tôi với họ sớm hơn và nói trong tất cả anh em ngồi đây, Ki-en là người may mắn nhất...
Nhưng Ki-en không phải là người may mắn nhất.
Ki-en đã rất vất vả vì tôi.
Sáu năm quen biết không làm nên nổi một tình yêu.
Sáu năm qua quan hệ tình cảm giữa chúng tôi vẫn hoàn toàn trong sáng dù anh đã nói đến chuyện đám cưới với gia đình.
Dù cố gắng rất nhiều Ki-en vẫn mất tôi.
Chỉ bởi tôi không sao vẽ được gì lên bức tranh hoàn hảo của anh.
Ki-en là người đàn ông hoàn hảo.
Khi anh ra đi, trên nấm mộ của anh vẫn là những vòng hoa trắng.
Anh đã không giữ được lời hứa với tôi, sẽ ở bên tôi kể cả khi tôi mỏi cánh quay về.

Chủ nhật... ngày giỗ của anh.
Người lái xe đưa tôi cùng anh trai ngược miền Tây thăm anh. Suốt buổi tôi và anh trai chẳng nói với nhau câu nào, người lái xe chốc chốc lại than một câu là thương cho số phận của Ki-en, rằng Ki-en là người tốt, rằng mới đó mà đã một năm rồi... Anh tôi nói Ki-en đã từng rất yêu tôi ...rằng chuyện tôi và Ki-en chia tay trước kia đã khiến anh rất giận, nhưng giờ nghĩ lại xem như một điều may... Tôi im lặng nhìn qua cửa xe, thành phố loà nhoà qua màn nước...
Sau hơn một năm tôi mới nhìn thấy anh cười trong di ảnh...
Sau hơn một năm giờ tôi mới đủ can đảm nhìn anh.
Tôi muốn nói với anh một lời xin lỗi nhưng không sao cất lên được. Anh vẫn luôn nhìn tôi và mỉm cười.
Tôi muốn nói với anh tôi luôn cô đơn, sau khi anh mất đi nỗi cô đơn trong tôi càng lớn thêm. Tình yêu với Kan không khiến tôi lấp đi lỗ hổng trong mình, dù tôi vẫn yêu anh, vẫn chấp nhận hy sinh cho anh, và nếu như quay lại thời gian đó, tôi vẫn lựa chọn như vậy. Tôi là kẻ xấu xa...
Dù tôi là kẻ xấu xa nhưng tôi cũng có lý của kẻ xấu xa. Tôi nghĩ là Ki-en hiểu tôi. Tôi không thể lấy người mà tôi không yêu, tôi không thể lấy người mà được mọi người lựa chọn cho mình, tôi không thể lấy người  chỉ vì đến lúc cần phải lấy... Ki-en là người đã dẫn tôi ra con đường đó, giúp tôi đến đó. Và rồi Ki-en rời bỏ tôi...
Tôi nghĩ mình đã bị trừng phạt!
Tôi xứng đáng bị trừng phạt!
Vì tôi đã lựa chọn sai con đường.

Chủ nhật tôi rất mệt.
Buổi tối tôi làm cho mình món ăn nhẹ. Chỉ có bánh mì kẹp pho mát với vài lát dưa chuột. Rất nhạt nhẽo, tôi rắc thêm chút muối tinh, hơi quá tay thành ra rất mặn...
Tôi gọi cho Kevin... anh đang rất bận.
Tôi bảo anh không phải là lính cứu hoả, bởi nếu là lính cứu hoả, khi tôi báo cháy anh sẽ phải tới ngay.
Tôi khát. Tôi mở tủ lấy một lon bia. Không có lính cứu hoả, tôi cúu cháy bằng bia.
Bia thấm vào cơ thể tôi, qua từng tế bào, từng mạch máu, chạy lên vùng não bộ. Trời lạnh nhưng người tôi nóng ran.
Hết lon bia tôi lên giường đi ngủ.
Xin lỗi tôi đã làm cho ai đó thất vọng.
Xin lỗi tôi không xứng đáng với tình yêu của anh.
Tình yêu không dành cho tôi.
Hạnh phúc cũng không dành cho tôi.
Một đứa trẻ túm áo tôi trong khi tôi nấu bữa ăn cứ nhập nhoà trong giấc ngủ...  
-         Nhớ anh không?
-         Có.
-         Yêu anh không?
-         ...

34 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Em rất buồn, rất buồn nỗi buồn của chị. Và nghĩ lại cái còm tẩu hỏa nhập ma của mình, thấy mình thực sự cạn nghĩ. Em thực sự rất yêu mến chị, và mong chị hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em, vì chị như thế nào và ra sao em vẫn yêu mến. Những chân tình như thế chị rất trân trọng.

      Xóa
  3. Một chuyện tình cảm rất lý trí! Lính cứu hỏa có thể dập tắt một đám cháy chứ không thể giúp đám cháy đó không diễn ra. Bia cũng dập được cháy, vì nước thì dập được lửa mà. Nhưng nước mắt thì không dập được buồn, ray rứt không làm cho sai lầm qua đi. Gửi một lời nguyện cầu cho linh hồn của Ki-an!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi thực tế lại khác,như nước không làm tắt một đám cháy,
      như nước mắt lại làm cho ngưới ta vui, và tình cảm với lý trí không phải là bạn đồng hành với nhau.
      Chỉ là đôi khi thôi.tạm biệt

      Xóa
    2. Vì nước xa không cứu được lửa gần, và vì những giọt nước mắt đó là những giọt nước mắt hạnh phúc!
      Cám ơn bạn ghé thăm và để lại lời chia sẻ.

      Xóa
  4. Em thuong Ki-en chi oi! Em doc ma nuoc mat rung rung...
    Cuoc song doi khi qua bat cong ma chang the ly giai duoc vi sao. Chi co the do loi cho so phan...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi chúng ta không thể sống cho phần đời của mình...

      Xóa
  5. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hẳn là em đã từng rất ngơ ngác? :D
      Đổi tên nhưng khó thay đổi mọi điều khác nhỉ? Vì chị thấy em vẫn còn rất ngơ ngác... :D
      Cám ơn em ghé thăm!

      Xóa
  7. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thôi, vàng hoe là quá đủ với em rồi. :D

      Xóa
  8. Ai hỏi chị "Nhớ anh không " thì em hỏng biết :) nhưng em sang nhòm cái rồi về ngủ thôi ... cặp đôi con mắt biểu tình đòi ngủ chung òi, phải chìu chúng nó thui, mai tỉnh táo rồi em sang đọc .. hehe.. chúc chị ngủ ngon nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em gái. Tết này "săn" được nhiều ảnh đẹp cho chị xem với nhé. Và khi nào rảnh hướng dẫn chị cách chụp một bức hình sao cho được ... gần như em thôi.
      Tuần mới nhiều yêu thương!

      Xóa
    2. Em đọc hết rồi chị ạ, buồn quá hà... nhưng tất cả là định mệnh... phận người mong manh lắm!
      Người yêu thương em cũng mất vì tai nạn ... đôi khi em cứ nghĩ do tính ương bướng và ngạo mạng của mình gây ra là em buồn lắm.. chỉ biết là mỗi lần lên mộ thăm anh là anh vẫn cười rất hiền sau khung hình thôi!
      ---------------
      Về ảnh chụp. chị có gì cần em giúp cứ gửi mail cho em theo dc này: hah.5249@gmail.com... Em sẽ hướng dẫn tận tình ...hihi...

      Xóa
    3. Chị sẽ nhờ em hướng dẫn nhé. Cám ơn em...

      Xóa
  9. Nhớ anh không mà em chờ em đợi
    Để tháng ngày vời vợi nhớ về anh
    Ngước mắt em nhìn trồi lá biết xanh
    Hoa kheo sắc xuân đến rồi anh có biết

    Trả lờiXóa
  10. Em đọc mà cứ rưng rưng chị ạ.
    -Nhớ Anh không?
    -Có ạ.
    - ...

    Trả lờiXóa
  11. Nhớ anh không? EM nhớ anh & sẽ nhớ anh cả đời này. EM đã mất anh & bỏ lỡ mất cơ hội... EM mất anh mãi mãi...Trong em giờ chỉ còn tình cảm lắng sâu tận đáy lòng. không ai biết, không ai hiểu ... Chỉ mình em biết, em hiểu mà thôi. Em nhớ ai...Em còn lại gì trong tâm mỗi ngày...& em mãi mãi nhớ anh...
    Buồn & thương em gái. SAo cuộc đời những bông hoa tinh khôi, không kiêu kì, cũng không lả lơi lại chịu bao nỗi ưu tư phiền muộn như thế. CHị thấy ông trời bát công & lại tự an ủi rằng...Cố lên...& em ơi cố lên nhé. Nỗi đau này rồi sẽ vơi & còn laị trong em những kỉ niệm thật đẹp về ty của anh ấy dành cho em. Cầu chúc cho bạn của em về nơi an nghỉ yên bình, hp vì nơi đây vãn có một người (dù không nói thành lời) luôn dành cho anh ấy một góc yêu thương nơi trái tim mình....
    Chúc em gái ngủ ngon đêm vùng than em nhé!Ôm em một cái cho ấm nè...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi bà chị của tôi... :))
      Oki.. ôm chị cái nào! Thời tiết đã ấm dần rồi, chị về quê ăn tết đi...

      Xóa
  12. Đọc mấy lần vẫn cứ... không biết nói sao, chỉ thấy... buồn đâu từ trên trời rơi xuống.
    - Có nhớ anh không ?
    nghe nhẹ tênh mà nặng lòng quá chị ơi !

    Trả lờiXóa
  13. rồi sẽ bình yên. để người mất siêu thoát thì người sống đừng nặng lòng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bình yên cho tất cả mọi người...

      Xóa
  14. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  15. Nhớ người, sóng bạc chân mây
    Nhớ người, nắng sớm hao gầy mắt môi
    Nhớ người, núi lững lờ trôi
    Nhớ người, trăng chết lặng đôi ngực trầm...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu chữ nhiều khi rất tráo trở nhé. Nói nhớ một người nhưng tâm trí và hình ảnh lại hướng về nơi khác :D

      Xóa
  16. Đọc câu chuyện của bạn, tôi cảm động quá! Tâm hồn bạn đẹp như vậy!Tình cảm của bạn lớn như vậy! Có lẽ cá tính của bạn đã cản trở bạn...Để đến bây giờ ân hận mãi về sau.
    - Nhớ anh không?
    - Có.
    - Yêu anh không?
    - ..."Trái tim không ôm nổi một con người".

    Trả lờiXóa