12 tháng 1, 2013

Áo đỏ tóc xoăn


Bởi tình yêu đẹp nên văn phong diễm lệ.
(Lời của một người dành cho một người – không phải là Áo Đỏ Tóc Xoăn)

Thời gian đó là mùa đông, và Áo Đỏ Tóc Xoăn trước nay vốn ghét mùa đông. Mỗi buổi sáng Áo Đỏ Tóc Xoăn đều ước phải chi có một chiếc xe tải đủ to để gom tất cả đám mây xám xịt, gốc cây xù xì, tán lá lạnh lùng, sương như băng tuyết ... về một miền xa xôi. Còn miền xa xôi nào Áo Đỏ Tóc Xoăn cũng không cần biết, miễn là khi chúng ra khỏi vùng đất của cô để cô nhìn thấy mặt trời rực rỡ lấp loá sau những đám mây trắng như bông, cây cối khoác lên mình những nụ mầm mơn mởn đang ngậm lấy những giọt sương chất chứa trong mình những bí ẩn cổ tích.
Thời gian đó Áo Đỏ Tóc Xoăn thường bực dọc, khó chịu với bản thân mình bởi cô cảm thấy cô không còn hiểu chính con người cô nữa. Cô luôn cảm thấy sự cô độc ẩn sâu trong lòng mình, không có nước mắt, không có âm thanh mà chỉ có nỗi đau thầm lặng. Trước cô từng nghe nói, người con gái khi trải qua nhiều nỗi đau thì càng trở nên kiên cường, lúc đó Áo Đỏ Tóc Xoăn không hiểu rõ hàm ý của câu nói này cho đến khi chính bản thân cô không chỉ trải qua nỗi đau mà còn trải qua nhiều mất mát. Để rồi một ngày Áo Đỏ Tóc Xoăn kết luận: cuộc đời này không có tình yêu, càng không cần có tình yêu.
Đó là một kết luận đau lòng và bất lực được tích luỹ từ vô số lần đau khổ lại chỉ đến từ một người.
Không có tình yêu, tự nhiên không có khổ đau và tự nhiên Áo Đỏ Tóc Xoăn trở nên kiên cường.
Nhưng hóa ra không phải vậy, không chỉ đơn giản là vậy.
Kevin nằm trong số ít những người nhìn ra sự “bàng bạc, đơn côi” trong tâm hồn của cô gái nhạy cảm và thường trực những nổi loạn có tiết chế ấy. Bởi có lẽ anh nhìn thấy cô gái này có gì đó giống anh của những tháng ngày cũ khi vật vã khổ sở để vượt qua những mất mát đổ vỡ của những cuộc tình chưa có bắt đầu mà đã kết thúc, và cả mối tình không có bắt đầu và cũng không có kết thúc.
Người ta thường không hay mời đối phương uống thứ đồ uống mà họ không thích. Nhưng ở trường hợp của Áo Đỏ Tóc Xoăn thì không phải ai cũng biết cách mời cô uống thứ đồ uống đó. Bởi Áo Đỏ Tóc Xoăn thích cafe nhưng lại không dám uống. Cô thích cafe bởi mùi hương đặc biệt quyến rũ, bởi cafe là một trong số hiếm nguyên liệu trộn lẫn vào với thực phẩm khác mà không mất đi mùi hương của mình. Và cô thích cafe tới mức khi cô nhớ tới mùi hương ấy, cô chẳng ngần ngại mà chui ra khỏi chăn ấm để xuống nhà pha một ly cafe đậm đặc nóng hổi để trong phòng và chìm vào giấc ngủ với mùi hương đó.
Khi Kevin mời cô ... hương cafe, anh nói cafe thì anh uống còn mùi hương dành cho cô. Áo Đỏ Tóc Xoăn mỉm cười. Cô luôn nhớ lời mời đó.
Hòn Đá trở về sau lần về nhà cuối cùng cách đây ba năm. Hôm đó Áo Đỏ Tóc Xoăn đang ngồi làm việc, cái lạnh của mùa đông càng khiến cô thấy trống trải trong lòng. Cô cầm điện thoại gọi về một số.
“A lô...Bác cho cháu hỏi đây có phải số điện thoại nhà của Đồng chí bố không ạ?”
“Đúng rồi, tôi là Đồng chí bố đây. Tôi có sáu đứa con cho nên đương nhiên tôi là Đồng chí bố. Cô là ai?”
“Dạ, cháu là con thứ năm của Đồng chí bố đây ạ. Cháu chỉ muốn hỏi Đồng chí bố là hôm nay trong nhà Đồng chí bố có rét lắm không? Đồng chí bố và vợ của đồng chí rét thế này đừng đi ra ngoài nhiều mà ở trong nhà cho ấm nhé. Thuốc huyết áp Đồng chí anh cháu gửi về Đồng chí bố đã uống hết chưa? Đồng chí bố phải uống hết thì các Đồng chí con mới yên tâm được...”
“Đồng chí con yên tâm đi, Đồng chí bố và vợ của ông ấy ăn cơm xong sẽ xem tivi và lên giường ngủ thôi. Thuốc đã uống xong rồi, yên tâm nhé. Mà tuần này Đồng chí con có về không? Con bồ câu mới ra ràng có thể hầm được rồi đấy, về nhà Đồng chí bố hầm cho mà ăn nhé... A, Đồng chí con, có người muốn gặp đồng chí, cầm máy này...”
Tối đó Hòn Đá ra thành phố thăm Áo Đỏ Tóc Xoăn. Sau bao năm Hòn Đá trông không khác đi là mấy. Lịch lãm và đĩnh đạc trong một chiếc áo dạ choàng màu ghi xám, Hòn Đá túm lấy cô và vòng lấy xiết chặt vào người. Hòn Đá cười ha hả trước những cú đấm liên tục vào ngực trong khi cái miệng của Áo Đỏ Tóc Xoăn liên hồi kêu lên “Buông tớ ra, buông ra... buông ra ngay không chết chắc bây giờ...”. Hòn Đá cuối cùng cũng buông cô bạn ra, nhưng ngay tức khắc lại mở rộng vạt áo nhét cô vào và vòng tay ôm lấy vai cô. Họ im lặng đi trên phố như thế, chẳng ai nói gì nữa. Đáng ra thì phải là những huyên thuyên hỏi han đủ thứ như mọi lần của Áo Đỏ Tóc Xoăn hoặc là những câu chuyện xa xôi từ một vùng đất lạ hoắc nào đó mà trong mấy năm qua Hòn Đá đặt chân tới. Nhưng họ chẳng nói gì... Những bước chân của họ vẫn nhịp đều nhịp đều và nhẹ nhàng như hơi thở.
“Cậu đã rất vất vả đúng không? Tớ đã nghe bố kể về cậu...”
“Cậu có thấy cậu và tớ giống gà mẹ và gà con không? Cậu là gà mẹ, tớ là gà con, và tớ đang rúc vào đôi cánh của cậu.”
“Cậu đừng có lảng chuyện. Tớ đang muốn nói chuyện nghiêm túc với cậu. Đi với tớ nhé, tớ bây giờ làm việc cố định ở X, sang đó với tớ đi, tớ đã nói chuyện với bố...”.
“Không. Đừng làm việc gì thay tớ. Cậu đã trở thành một trong những hạt nhân quan trọng của tổ chức đó, ai dám chắc họ không tiếp tục cử cậu đến một đất nước nào đó trên cái trái đất này. Mà tớ chỉ sống được trên dải đất hình chữ S ... ”.
“Vậy tớ sẽ trở về. Xin làm việc tại văn phòng của tổ chức tại Việt Nam”.
“Cậu đừng huỷ hoại tiền đồ của mình vì thương hại tớ... Không nói chuyện này nữa, vì chuyện tớ cậu nói cậu đã biết thì cậu nói về mình đi...”
Phục vụ mang ra hai tách cafe. Hòn Đá nói đã đi nhiều nơi, uống nhiều loại cafe nhưng vẫn thích uống loại cafe quê nhà nhất. Áo Đỏ Tóc Xoăn không nói gì, tay khuấy đều chiếc thìa nhỏ, khói bảng lảng bay lên... Bỗng đâu mùi thuốc lá dìu dịu như mùi cỏ... ngang qua, cô bắt đầu thấy mình mê mải chơi vơi... Mùi hương cafe nhanh chóng át đi mùi cỏ, bất giác cô nhớ tới Kevin ... “Nếu em vẫn còn yêu người đàn ông ấy, em không xứng đáng làm bạn anh...”. Vậy chỉ nhớ thôi có phải là còn yêu không? “... anh không có người bạn ngu muội và đánh mất lý trí, tình cảm cho một người đàn ông phản trắc, hèn kém và đê tiện với phụ nữ...”
Ô... mùi hương cafe hôm nay rất nồng nàn, Kevin, anh có muốn uống nó không? Hương vẫn là của em, đắng chát là của anh?
“Cậu không uống cafe kêu nó ra làm gì?”
“Ngửi mùi hương không được sao?”
“Được. Nhưng mùi hương dù sao cũng chỉ là cảm xúc, mà cảm xúc thì qua đi rất nhanh”.
“Cậu lúc nào cũng tỉnh táo”.
“Không, không tỉnh táo đâu, bị từ chối lên xuống biết bao nhiêu lần nhưng vẫn cứ quay về bên cậu. Tỉnh táo cái nỗi gì chứ, ngu muội thì có...ha ha...”
Áo Đỏ Tóc Xoăn rùng mình, “Ngu muội”. Cô đã giận Kevin vì hai chữ “ngu muội”. Cái từ “ngu muội” của Kevin nghe nó nặng nề, vậy mà Hòn Đá lại nói nó với giọng điệu nhẹ bỗng thế kia. Kevin muốn cô tỉnh táo hơn để biết yêu đời sống thoát khỏi muộn phiền và không lãng phí bản thân mình. Trong khi Hòn Đá lại chấp nhận ngu muội để theo đuổi giấc mơ thời niên thiếu...
Rốt cục, cả Hòn Đá, Áo Đỏ Tóc Xoăn và Kevin đều là những người cô độc, sau khi đắng chát qua đi, sau khi ngọt ngào qua đi, cả sự lạnh lùng và ấm áp cùng qua đi cuối cùng vẫn đọng lại một chữ Tình viết đậm.
Những ngày đông vẫn cứ kéo dài, ngày không nắng chỉ có những cơn gió đông vi vút. Nhưng Áo Đỏ Tóc Xoăn không còn thấy mình cô độc nữa. Dù Kevin không còn mời cô uống cafe, nhưng luôn nghĩ tới cô mỗi sáng mỗi tối. Dù Kevin khen giọng nói của cô quyến rũ, nhưng cũng không gọi cho cô mỗi ngày.
Có lẽ trong suốt đường đời, để tìm được một người lặng lẽ đi bên mình một quãng không dễ, nhưng có được một quãng ngắn ngủi đã là quá đủ cho nên Áo Đỏ Tóc Xoăn cũng chẳng đòi hỏi gì thêm.
Nhưng chiều qua khi nghe tin Kevin ốm, Áo Đỏ Tóc Xoăn chợt thấy rung động, thấy mình cuống quít lo lắng cho anh. Và cũng bông dưng ghét anh vì anh đã làm cho đầu óc cô thêm phần bận rộn. Cô muốn mình được chăm sóc anh, muốn được ôm anh dù có thể anh sẽ lại tráo trở hỏi cô sẽ ôm anh như thế nào. Cô sẽ nói không biết, vì cách nào cũng nồng nàn như cách nào dù là ôm từ đằng trước hay đằng sau... Và anh sẽ nói anh thua rồi. Phải, anh thua rồi. Anh thua đậm là đằng khác!
Nghĩ đến đây, Áo Đỏ Tóc Xoăn mỉm cười, lòng đầy cảm giác ấm áp.



46 nhận xét:

  1. Sỏi + Đá luôn cần có nhau .
    Thân mến

    Trả lờiXóa
  2. EM gái ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau mà... Ui TC cũng nói thế kìa... Ôm em cho ấm nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị ơi! Không chỉ ngày sau mà ngày hôm qua hay hôm nay sỏi đá cũng cần có nhau cả :)).
      Và em luôn cần chị vui, đừng làm em se sắt khi nghĩ đến chị nữa nhé. Chị vui là đều tốt nhất chị làm cho em rồi. Ôm chị cái nào... Mạnh mẽ chị nhé!

      Xóa
  3. Khi trao yêu thương về ai thì :"...Áo Đỏ Tóc Xoăn mỉm cười, lòng đầy cảm giác ấm áp."
    Sự Ân thưởng của Tạo Hóa bao giờ cũng nhãn tiền (trước mắt) do ta vô tâm không nhận ra thôi ...
    Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ah ha... Áo Đỏ Tóc Xoăn ơi nghe thấy chưa? Tình yêu luôn ở xung quanh ta chứ không ở nơi nào xa xôi cả.
      Cảm ơn anh Trang Chu khai sáng cho cô ấy nhé, cô ấy toàn mơ mộng đâu đâu thôi...

      Xóa
  4. Chiều sang thăm chúc bạn khỏe, vui vẻ. trẻ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn vì lời chúc của bạn nhé.

      Xóa
  5. Den chiec la cung can co nhau. Hihi. Loi cua mot bai hat. Chuc Ao Do Toc Xoan buoi toi vui nha!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :) nhạc phim Bỗng dưng muốn khóc hả?
      Cám ơn Tình yêu nhiều nhé!

      Xóa
  6. Phim và đời thực quả là rất khác nhau. Ở đời thực, nếu như kết thúc, thế nào rồi nàng cũng rẽ trái và chàng sẽ rẽ phải
    Rốt cục, cả Hòn Đá, Áo Đỏ Tóc Xoăn và Kevin đều là những người cô độc, sau khi đắng chát qua đi, sau khi ngọt ngào qua đi, cả sự lạnh lùng và ấm áp cùng qua đi cuối cùng vẫn đọng lại một chữ Tình viết đậm
    Áo Đỏ Tóc Xoăn mỉm cười, lòng đầy cảm giác ấm áp

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quả là Ru đã đọc hết các bài viết của chị thật :). Nhưng chị không hiểu sao Ru lại gộp trích đoạn trong hai bài viết ở comment này?
      Ờ... Nhưng mà thấy nó đầy đủ hàm ý lắm. Ru! Thông minh va lém lỉnh lắm nhé! :))

      Xóa
    2. Vì em cứ mong chị may mắn và hạnh phúc

      Xóa
    3. Cám ơn em nhiều. Ôm em cái nào...

      Xóa
  7. Cuối cùng thì Aó Đỏ Tóc Xoăn cũng mỉm cười,lòng đầy ấm áp.Cô độc mà không cô độc,chỉ cần trong lòng người có ta trong ta có người là đủ...?Mùa đông sẽ qua nhanh thôi!
    Tự nhiên nhớ đến hình ảnh cô hề trong Sad angel với từng trạng thái thay đổi trên khuôn mặt có giống cảm xúc của chúng ta.Chỉ khác mặt lạ cảm xúc là của riêng ta còn mặt lạ hề đem niềm vui cho mọi người.
    Mùa đông ấm áp F nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mặt nạ nào cũng được miễn là thật tâm mang tới niềm vui cho mọi người.
      Bên đó nhớ giữ sức khoẻ bạn nhé. Mong bạn luôn hạnh phúc!

      Xóa
  8. Hạnh phúc không tự nó mà có được, nếu con người không nhận ra và vun đắp. Cũng không có thứ triết lý nào lý giải hết đâu là hạnh phúc, thế nào là hạnh phúc. "Ngu muội" cũng là một cung bậc của hạnh phúc, bởi khi tỉnh táo thì chưa chắc người ta đã dám yêu như lòng muốn. Nhưng cái gì thái quá đều không tốt, kể cả sự yêu thương lẫn tính ngu muội, vì nó làm cho đời sống ngột ngạt hơn. Sống để yêu chứ cũng không nên sống vì yêu! Chúc mừng FD đã an hòa trong tâm tưởng, đã ấm áp trong yêu thương. "Và con tim đã vui trở lại..."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chẳng biết nói gì với người này nữa, vì cho tới giờ anh vẫn ... luôn đúng! :D
      Gửi cho anh chút gió mùa...

      Xóa
  9. áo đỏ tóc xoăn
    mặt ngước muôn trăng
    bước bước muộn mằn
    câu thơ níu lại ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi anh cứ... chơi khó em bằng thơ thế này thì em chịu :D
      Tuần mới vui anh nhé!

      Xóa
  10. Chi cua toi oi, bai viet nao cua chi cung deu la cai ket mo ma moi khi doc xong, nguoi doc cu phai suy nghi...Va chi biet ko? Em uoc, cho Ao Do Toc Xoan se binh an va nam bat duoc Hanh phuc thuc su...Cho du co ay nghi: "có được một quãng ngắn ngủi đã là quá đủ cho nên Áo Đỏ Tóc Xoăn cũng chẳng đòi hỏi gì thêm".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhưng mà Ngố ơi: "Ước mơ trong đời, có ai đâu ngờ, đôi khi nghe quá xa xôi..." :D
      Tuần mới rồi, chạy việt dã để chuẩn bị đón Tết nào.
      Năm mới chị em mình dắt nhau đi một quãng nhé :D

      Xóa
  11. Em đã nhìn thấy một cô áo đỏ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ vì:
      "Áo đỏ em đi giữa phố đông
      Cây xanh như cũng ánh lên hồng..."
      Cho nên rất nhiều cô áo đỏ :D
      Tuần mới vui em nhé!

      Xóa
  12. Chúc mừng, cuối cùng thì vẫn là yêu nhỉ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn. Yêu thì không có gì là, không yêu mới lạ :D

      Xóa
  13. Bạn dễ thương quá luôn nè
    Chiều vui bạn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dễ thương thôi, đừng dễ thương quá :)
      Cám ơn bạn nhé, chiều nay tớ lại hẹn hò. Từ giờ tới tết không biết có bao nhiêu cuộc hẹn hò, toàn là hẹn hò ... tất niên :D

      Xóa
  14. "Nhưng chiều qua khi nghe tin Kevin ốm, Áo Đỏ Tóc Xoăn chợt thấy rung động, thấy mình cuống quít lo lắng cho anh. Và cũng bỗng dưng ghét anh vì anh đã làm cho đầu óc cô thêm phần bận rộn. Cô muốn mình được chăm sóc anh, muốn được ôm anh dù có thể anh sẽ lại tráo trở hỏi cô sẽ ôm anh như thế nào. Cô sẽ nói không biết, vì cách nào cũng nồng nàn như cách nào dù là ôm từ đằng trước hay đằng sau... Và anh sẽ nói anh thua rồi. Phải, anh thua rồi. Anh thua đậm là đằng khác!
    Nghĩ đến đây, Áo Đỏ Tóc Xoăn mỉm cười, lòng đầy cảm giác ấm áp"
    Áo Đỏ Tóc Xoăn rất đáng yêu. LB sang thăm VPT, tối vui nghen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh Lá Bàng làm em vui quá vì anh đã khen em... đáng yêu! Không cần gì cả, chỉ cần lời khen này sẽ làm em vui cả tối rồi :D

      Xóa
  15. Trả lời
    1. Anh dùng trà hay rượu ạ? :D

      Xóa
    2. Thứ gì cũng được, Chủ nhà mời gì dùng nấy. Hihi

      Xóa
    3. Vậy em mời anh rượu cho đúng khí chất người miền Trung anh nhé? Mời anh một ly nào ... :)

      Xóa
  16. Ôi áo đỏ tóc xoăn nổi bật trên nền biển xanh thế kia biểu làm sao mà anh ấy không thua đậm cho được chứ! Hihi ... đêm ấm chị nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oh... Nếu vì điều đó thì anh ấy không thua đâu. :D

      Xóa
  17. ka ka ka...Vậy là hiểu rồi hén ! Hèn gì em cứ thắc mắc mãi...sao chị iu cứ " đỏ em " thế kia !...
    Và rồi cũng có người làm Áo Đỏ tóc xoăn bận bịu, bận bịu nhiều là đằng khác...
    Í, chết, không ổn rùi, Áo Đỏ mà bận quá, lấy ai viết blog cho em đọc nữa....hu hu hu...Chị Uiiiiiiiiii

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giờ thì hiểu rồi hả? :))
      Sợ mấy hôm bận, viết một loạt cho em đọc dần luôn nhé? :D

      Xóa
  18. Thi thoảng em nghĩ, giữa Kevin, Hòn Đá và cái anh mà nhất quyết không kêu chị bằng chị í, chỉ 1 giây thôi chị đừng để ý và cho đồng chí Bố quyết định thì sẽ như nào chị nhỉ. Tối vui chị nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ah, cái anh nhất quyết không kêu chị bằng chị í là Đồ Tồi :D
      Tiếc là đồng chí Bố bảo con lớn rồi, chuyện con con tự quyết định. Thế mới rối!... Phải làm sao đây em?

      Xóa
  19. Áo đỏ, tóc xoăn và kính đen nữa chứ!
    Rất bắt mắt đó F!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ là sự tương phản và hài hoà của màu sắc thôi :D

      Xóa
  20. Trả lời
    1. ái chà! Vinh mà còn "ái chà" thì khối người ngạc nghiên và tò mò phải biết! :D

      Xóa
  21. Em chạy vào nhà chị đọc và tự nhiên lặng lẽ chảy nước mắt ...

    Trả lờiXóa