9 tháng 12, 2012

Thầm















Tôi đang nghe Đêm nằm mơ phố khi gõ những dòng này. Cảm giác trống trải thường nhật bủa vây lấy tôi. Ngoài kia đêm đã đi ngủ, vạn vật khác cũng đang ngủ, chỉ còn tôi và những giọt phố miên man thấm vào một không gian tưởng chừng sắp chìm hết và cũng sắp cạn kiệt tới tận cùng.

 Tôi muốn viết ra những suy tưởng của mình, muốn viết ra cho vơi bớt những con chữ những con chữ đang nhảy múa trong trí não tôi, những con chữ cười cợt, mỉa mai, lẫn than khóc... chúng nối đuôi nhau, cuốn chặt lấy nhau xếp thành một gương mặt bi thương, oán thán. 

Gương mặt đó nhìn tôi như muốn nói: Bạn có thấy tôi không, bạn có cảm nhận điều gì trong gương mặt tôi không. Tôi đã từng như bạn, đã từng mang một gương mặt khác, gương mặt của những hân hoan và rạng rỡ, nhưng mọi việc đã không như tôi muốn, tôi không chống trả lại những nỗi buồn mà lại nhặt chúng lại, xếp chúng lên vai cho đến khi vai tôi trĩu nặng. Gánh nặng ấy làm oằn lưng tôi, kéo xệ các cơ mặt tôi khiến chúng biến dạng. Gương mặt tôi bây giờ chỉ cần thoáng qua bạn cũng biết chúng mang tên nỗi buồn. Bạn định trở thành người như tôi ư? Đừng dại dột! Hãy nhìn tôi đi, nhìn thật kỹ. Rồi hãy tránh xa những nơi khiến bạn phải cúi xuống, hãy tránh xa những người sẽ khiến bạn khóc và cả tránh xa những những cảm xúc khiến bạn có thể mềm lòng. Hãy nhớ lấy...

 Rồi những con chữ ấy đột ngột chạy biến, gương mặt kia cũng bỗng dưng bị xoá sạch. Những con chữ nối đuôi nhau chạy ra từ những đầu ngón tay tôi, chúng xếp thành từng hàng ngay ngắn, khẽ khàng và nín lặng.

Ki-en nói với tôi rằng người ta thường viết hay khi cô đơn, những người cô đơn thường ít nói, và nói không giỏi cho lắm. Tôi đã từng cô đơn và không hề nói giỏi. Tôi không cần viết hay, tôi chỉ cần mình có thể viết ra được những gì mình nghĩ cũng như nói được điều mình muốn nói. Thế nhưng tôi biết tôi nhiều khi vẫn không thể nói được điều mình muốn nói, bởi tôi sợ một vài điều sẽ mất đi. Mà đã rất lâu tôi nghĩ tôi không muốn đánh mất một điều gì cả. Nhưng càng để chúng trong lòng, trái tim tôi dường như thắt lại. Đớn đau tột cùng.

Thế nên khi ai đó khen tôi viết hay, nói rằng những gì tôi viết ra họ nhận thấy hình ảnh của họ ở trong đó. Tôi không biết mình vui hay buồn khi nghe nói thế, chỉ biết rằng trong lòng tôi một cảm xúc xót xa dâng lên. Thì ra ngoài kia còn có nhiều cuộc đời lênh đênh lắm, nhiều số phận dở dang lắm và cũng quá nhiều cuộc chia ly nữa.

Và tôi, sẽ thật điên nếu tôi có thể tản mạn những gì hằn sâu nơi đáy mắt như trước kia bằng một nỗi yêu đời chân thật. Ngoài kia người ta đang tự làm cho họ những cái kén thật kín để bảo vệ mình sau những sóng gió, để rồi vô tình hay hữu ý, trở nên khô khốc chai sạn. Tội nghiệp những người đang nhìn thấy điều đó nơi chính họ. Buồn, đau, nhưng chẳng ai đủ dũng cảm để bóc những cái kén đó đi. Tổn thương bao giờ cũng là điều đáng sợ. Và khi đã đan cho mình những chiếc kén dày nhất, trái tim họ vẫn đau, lí trí họ vẫn quay cuồng. Ngoài kia, trong những con người đang bơ vơ ấy, có tôi...

Bơ vơ, lạc lõng trong một không gian tĩnh mịch chỉ có thể nghe tiếng lòng mình, tiếng ký ức khắc khoải buông lơi qua điệu nhạc. Bỗng dưng  thèm có một tin nhắn hỏi thăm của ai đó phương xa, vẩn vơ thôi, nhưng sẽ rất ấm áp. Sự ấm áp này sẽ có thể lên cót cho tinh thần của tôi suốt cả một tuần với một niềm hứng khởi. Ai bảo vật chất quyết định chất lượng sống, với tôi tinh thần mới là vấn đề quan trọng.

Nhưng tinh thần tôi trượt dốc lắm. Thế nên tôi thấy ghét cả con Icon nhảy múa cười cợt, sắt se cả khi chúng ôm hôn... dù tất cả chỉ là vô hình. Một thứ vô hình nhưng vẫn đủ sức tác động vào hệ thần kinh và tri giác nhạy cảm. Nó khuấy động cả một khoảng thời gian xa cũ. Hẳn là tôi vẫn hờn ghen, nghĩa là tôi vẫn còn yêu. 

Khỉ thật! Tôi vẫn yêu khi mà lòng đã tan hoang vỡ vụn.


2 nhận xét:

  1. nửa khuya, chợt thức giấc, lang thang trên mạng gặp THẦM đọc thầy bâng khuâng, xao xuyến, rồi buồn vu vơ.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lời khuyên: Lần sau bạn nên ngủ sớm hơn. Nếu như giấc ngủ chưa đủ mà vẫn bị thức giấc giữa đêm thì lời khuyên tiếp theo là, bạn hãy đọc tiếp những bài viết khác trong blog này! :)
      Mong bạn luôn có giấc ngủ ngon!

      Xóa