9 tháng 11, 2012

Ta đi bằng bước chân thu

Gió thổi vàng áo phố
Mỏng giấc mờ heo may
Bước chân thu chậm hơn chậm hơn
Lá rơi...
Ta điên lời khẩn cầu


Thời gian này thực sự thèm bước chân thong dong dạo quanh Hà Nội. Thèm được dang một vòng tay thật rộng để ôm Hà Nội vào lòng, để hít hà một mùi hương quen thuộc, để thấy nao lòng khi nhận ra vòng tay không đủ chặt để giữ lại khoảnh khắc không bao giờ gặp lại. Tự hỏi  Hà Nội mùa này vào thu như thế nào? Nắng có vàng như năm ngoái? Lá có rụng nhiều không? Và gió có còn xào xạc?

Thu miền biển chẳng có gì đáng nói ngoài anh trăng bàng bạc đổ sập xuống biển lấp loá trong tiếng rì rào. Cái khoảnh khắc đó như vẽ lại khung cảnh của những ngày đã qua. Tiếng bước chân đều đặn nhịp từng bước, từng bước lạo xạo khi chạm vào những dải cát như đã được dát vàng khi trăng vào kỳ tròn nhất. Mỗi bước như chạm vào ký ức, những ký ức vang lên trầm đục trong một khoảng không gian không giới hạn.

Khi đó tôi ngồi trong một căn phòng, chăm chú quan sát những đồ vật xung quanh, chạm tay vào những chiếc máy tính cũ kỹ nằm im phăng phắc trên những chiếc bàn để trống. Hẳn trước kia nơi này rất nhiều người ra vào, hẳn những chiếc máy tính kia mỗi ngày mỗi ngày chứa đựng rất nhiều tệp tin đã được hoàn thành đang chờ được in ra từ một chiếc máy in đã được nối mạng. Nó sẽ được mang đi giao cho người đang cần nó, sử dụng nó như một mô phỏng cho những công trình sẽ được mọc lên trong nay mai. Đã có bao nhiêu công trình được hình thành lên từ căn phòng này nhỉ? Và sẽ có bao nhiêu công trình tiếp tục ra đời như thế?

- Cho em xem cái này này - Tiếng anh khuấy động những suy tưởng đang diễn ra và làm tôi ngưng hẳn.


Anh cho tôi xem một cuốn album nhỏ, những bức ảnh đã ngả màu cũ kỹ. Ở đó tôi đã nhìn thấy anh ở tuổi hai mươi. Ở đó tôi đã nhìn thấy bố anh, mẹ anh, nhìn thấy những người bạn học.

Tôi cứ lật đi lật lại, ngắm đi ngắm lại hòng tìm ra trong những bức ảnh kia có bức ảnh nào anh thân mật với một cô gái hay không. Tôi rất tò mò muốn biết, muốn nhìn thấy cô gái ấy, cô gái nắm giữ tuổi hai mươi của anh. Nhưng tuyệt nhiên không có.

Tôi ngước nhìn, trên tay anh là một tấm hình nhỏ hẳn anh vừa lấy nó ra từ ngăn kéo bàn làm việc. Đó là chân dung của một cô gái xinh đẹp, một cô gái có đôi mắt, đôi môi thật nhiều cảm xúc dù gương mặt trên bức hình hơi nghiêng không xem được toàn diện. Vậy là đây rồi, cô gái của tuổi hai mươi.
Tôi không thể không thốt ra lời khen dành cho người trong bức ảnh đó. Nhưng tôi cảm thấy có một điều gì đó đang dâng lên trong lòng tôi, một chút mất mát, một chút thất vọng, và một chút thua thiệt. Người đó thật xinh đẹp, người đó thật đặc biệt. Không đặc biệt sao anh cất giữ nó qua chừng ấy thời gian và luôn để nó ở nơi mà gần gũi với anh đến thế? không đặc biệt sao tấm hình rách rồi anh còn dùng băng dính gắn lại? Rồi tôi thấy mình như co lại trong chiếc ghế, đôi môi mím lại dù rằng lúc ấy tôi rất muốn bật lên một câu hỏi. Nhưng tôi cứ co mình như thế, lặng đi như thế. Và rồi, không hiểu anh có biết suy nghĩ của tôi hay không anh nhắc đến người đó. Ôi chao, mỗi câu nói, mỗi kỷ niệm chỉ khiến tôi thấy mình càng lún sâu hơn vào cái ghế một cách tội nghiệp. 
Một cảm giác từ lâu tôi không có rằng tôi đang ganh tỵ, rất ganh tỵ với cô gái trong bức ảnh, cô gái ở tuổi đôi mươi, cô gái may mắn được chứng kiến tuổi thanh niên đầy sôi động và nhiều hoài bão của anh. 

Thậm chí tôi còn suy nghĩ một cách rất điên rồ rằng nếu gặp tôi vào thời gian đó, thời gian mà anh hai mươi tuổi, anh có thích tôi không? Chúng tôi có tạo lên những kỷ niệm đẹp nào không? Và có khi nào anh nhắc tới kỷ niệm đó với người nào đó một cách đầy xúc cảm? Và tôi ước, tôi ước gì mình được gặp anh ở tuổi đôi mươi, và khi đó trông anh thế nào nhỉ? 
Tôi không biết những cảm xúc đang nảy sinh trong tôi một cách mơ hồ rằng đó là một thứ tình cảm thiêng liêng tới chừng nào. Nó cứ đến, cứ len lỏi vào trong trái tim tôi mỗi ngày mỗi lớn mà tôi không nhận ra. Tôi cứ luôn nghĩ về những câu chuyện anh kể, luôn nghĩ về cuộc sống của anh, luôn nghĩ về những người giữ từng khoảng thời gian xa cũ. Rồi buồn, rồi vui, rồi khóc, rồi cười ... Tôi chẳng còn là tôi trong những ngày gió thổi.

“Anh giữ hình người ấy trong trong ngăn bàn, trong điện thoại... còn em ở đâu trong những thứ chật chội đó?”– Một ngày tôi giận hờn nói với anh như thế.
“Trong trái tim anh” – gần như không cần suy nghĩ, anh trả lời tôi ngay lập tức như vậy.

Chỉ có điều là, sau này chỗ chật chội nhất mà tôi cảm nhận có lẽ đó chính là nơi trái tim anh. Đã có lúc nó ép chặt tôi tới nghẹn thở, tới đau đớn mà anh không hề biết.

Tôi đã từng xem đi xem lại rát nhiều lần bộ phim Trái tim mùa thu, trong phim nhân vật nữ chính nói rằng: “Em muốn được làm cái cây, vì cây sẽ cắm sâu vào lòng đất để không phải đi đâu cả”. Cho nên dù có đau, tôi cũng cứ bám chặt vào trái tim đó, không muốn di dời.

Cái ký ức vốn dĩ không bao giờ quên ấy đột ngột trở lại trong những ngày đầu thu, khi anh bảo anh đang dọn phòng. Phải, là căn phòng đó. Căn phòng không chỉ là nơi làm việc, nó còn là nơi mỗi buổi trưa anh nhắm mắt thầm lặng, là nơi để anh kết nối với thế giới ngoài kia bằng những ý tưởng, những suy luận. Và nó còn là nơi anh cất giữ những gì đẹp đẽ nhất của ngày cũ.

Tôi đang lún sâu vào cái ghế của riêng tôi ở một nơi xa xôi trong căn phòng mà không phải căn phòng đó. Tôi nghĩ những chiếc máy tính sẽ được mang đi đâu, những chiếc bàn và những bộ bàn ghế? Còn chiếc máy in, chiếc máy đưa sản phẩm đầu tiên hiện lên trang giấy sẽ được kết nối nơi nào? Chiếc ghế anh vẫn ngồi mỗi ngày, vẫn nằm thư giãn mỗi buổi trưa liệu có còn đỡ lấy tấm lưng mỏi mệt? Và... những bức ảnh... nó sẽ được cất nơi nào? Tôi không muốn cho thêm bất cứ điều gì vào trái tim chật chội đó nữa, tôi không muốn.
 
Tôi muốn bật lên, đứng dậy và dùng bất cứ phương tiện nào để trở lại căn phòng đó dù chỉ là lần cuối cùng thôi tôi được nhìn thấy sự phản diện trong suy nghĩ của tôi trước kia. Tôi ước mình được co ro ngồi xuống bậc cầu thang và chờ đợi, để rồi khi nhìn thấy anh bước ra từ một căn phòng khác và mỉm cười.

Nhưng căn phòng đó đã không còn nữa, ký ức tự nó sẽ tìm được nơi cất dấu. Chỉ là tôi chơi vơi trong những tháng ngày chậm chạp, ước muốn tôi còn nhiều hơn cả những lời khẩn cầu. Cho anh và cho tôi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét